Sáng thứ Hai, bầu trời thành phố vẫn còn se lạnh sau cơn mưa đêm qua. Những vạt nắng đầu ngày len lỏi qua từng tán cây phượng già trong sân trường, phản chiếu trên nền xám của khuôn viên Đại học Kiến trúc. Dưới ánh sáng ấy, Nguyễn Thanh Hân bước qua cánh cổng lớn lần đầu tiên trong tư cách là một sinh viên. Trên người cô là bộ đồ giản dị – sơ mi trắng, quần vải tối màu – nhưng sự chỉn chu, gọn gàng khiến cô nổi bật giữa đám sinh viên năm nhất đang rộn ràng bước vào trường. Mái tóc đen dài được buộc gọn sau lưng, theo từng bước đi của cô mà khẽ đung đưa trong gió sớm.
Cánh cổng sắt cao vút như một biểu tượng cho sự chuyển mình. Phía bên trong không chỉ là lớp học, sách vở, mà còn là bao điều mới mẻ, những con người mới, những hành trình chưa biết tên. Hân hít một hơi thật sâu. Đây là nơi ước mơ của cô bắt đầu, tuy ước mơ này xuất hiện khá muộn.
Khuôn viên trường nhộn nhịp với hàng trăm tân sinh viên tay ôm hồ sơ, vai đeo ống vẽ, miệng liên tục hỏi đường. Ai cũng mang một vẻ háo hức, lạ lẫm, như thể đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác – và Hân cũng vậy. Cô nhìn quanh với ánh mắt đầy tò mò: tòa nhà hội trường to lớn phía trước, khu thư viện kính trong suốt bên trái, những dãy lớp học cổ kính ẩn mình dưới hàng cây xanh mát. Cảm giác này vừa quen vừa lạ.
Buổi lễ chào tân sinh viên diễn ra nhanh gọn. Sau phần giới thiệu, chào mừng và dặn dò, sinh viên được phân về các lớp chuyên ngành. Hân theo lớp Kiến trúc 25K2, một lớp có gần bốn mươi sinh viên – phần lớn là nam. Sau khi ổn định chỗ ngồi trong hội trường nhỏ, một cậu bạn cao ráo, tóc uốn nhẹ, đeo thẻ lớp trưởng tạm thời bước lên bục.
— Chào cả nhà, mình là Ngọc Hưng, lớp trưởng tạm thời của lớp Kiến trúc 25K2 nha! Giờ mình chia nhóm nhỏ để làm quen, làm vài trò chơi nhẹ đầu giờ. Ai muốn vào nhóm nào thì tự do lựa chọn nhé! Nhớ tên nhau càng nhiều càng tốt nha!
Cả lớp bắt đầu xôn xao. Người thì tụm năm tụm ba với bạn mới quen lúc nãy, người thì còn đang ngơ ngác chưa biết nên nhập nhóm nào. Thanh Hân cũng vậy, tay vẫn ôm túi đồ, mắt còn đang tìm chỗ trống gần cửa sổ thì một giọng nói lanh lảnh vang lên bên cạnh:
— Ê ê, bạn gì ơi, vô nhóm tụi mình đi! Tụi mình cần thêm một bạn nữ để cân bằng giới tính nhóm! Tớ là Vy nè, dễ chơi lắm, không drama đâu nha!
Chưa kịp phản ứng, Hân đã bị kéo lại một cách hết sức tự nhiên. Vy – cô gái tóc tém, gương mặt tròn trịa, đôi mắt lanh lợi – trông như một cơn gió tươi mát giữa đám đông. Cạnh Vy là hai chàng trai: một người cao, thân hình khỏe khoắn, vẻ mặt điềm đạm, có phần ít nói; người còn lại thì nhỏ con hơn một chút, nước da ngăm ngăm, ánh mắt sáng như biết nói. Cậu này vừa thấy Hân liền hăng hái bắt chuyện:
— Chào bạn, tớ là Tùng! Mọi người gọi là Tùng “nổ” nha, nói nhiều nhưng không gây ồn ào đâu. Còn đây là Quân, bạn nối khố của tui, ít nói nhưng vẽ đỉnh lắm á!
Quân khẽ gật đầu, môi câu nhếch nhẹ lên.
— Mình là Thanh Hân. Mới chuyển lên thành phố hôm qua thôi… — Hân mỉm cười đáp, có phần ngại ngùng.
— Ủa trọ đâu? Ở gần chợ Hoa không? Hay gần đường Nguyễn Lương Bằng? — Tùng hỏi dồn.
— À… mình ở hẻm 16, đường Hoa Sữa.
Vy lập tức reo lên:
— Trời đất, hẻm đó tớ biết! Cái hẻm có quán bún riêu cô Tám đúng không? Ngon mà cay xé họng!
— Hình như đúng rồi á…
— Trời ơi, tui từng ăn ở đó một lần, về đau bụng một tuần! — Tùng la lên, làm cả nhóm phá ra cười.
Bầu không khí lập tức trở nên ấm áp. Không ai còn lạ lẫm, không ai còn ngại ngùng. Họ cùng bắt tay vào trò chơi làm quen, rồi được giao nhiệm vụ nhóm đầu tiên: “Vẽ biểu tượng cá nhân đầu tiên của nhóm – một hình ảnh đại diện cho cảm xúc khi bước vào trường.”
Cả nhóm kéo nhau ra công viên gần trường vào buổi chiều. Những tán cây xanh mát rì rào trong gió, ghế đá nằm rải rác bên những lối đi uốn lượn quanh các bồn hoa nhỏ. Một không gian tuyệt vời cho buổi vẽ thực tế đầu tiên.
Tùng vẽ một con rồng cưỡi máy bay, vừa bay vừa thả pháo bông — biểu tượng cho... sự nổ bất tận của bản thân. Vy thì vẽ một chiếc xe buýt méo mó với bảng điện tử ghi “Chuyến xe mơ ước”. Quân ngồi yên lặng, tỉ mẩn vẽ từng đường nét của một tòa nhà cổ kính được bao quanh bởi ánh sáng. Còn Hân… cô vẽ một chiếc cửa sổ nhỏ bằng gỗ, hơi cũ kỹ, bên ngoài là khoảng trời mênh mông xanh thẳm. Trên khung cửa, vài chậu cây nhỏ đang nghiêng mình về phía nắng, một chiếc chuông gió lặng lẽ treo lơ lửng, như chờ gió đến để ngân vang.
Vy nghiêng đầu ngắm bản vẽ, mắt tròn xoe:
— Ủa, Hân ơi, cái này là gì vậy? Nhìn yên bình mà lại thấy hơi… xa cách?
Hân mỉm cười, ánh mắt dịu dàng:
⸻
Trên đường về, khi Hân dừng chân trước tiệm tiện lợi gần nhà trọ để mua chút đồ ăn tối, cô bất chợt bắt gặp một hình ảnh quen thuộc: Khải – đang đứng trước kệ bánh mì, tay cầm hai gói snack, cau mày như thể vừa gặp một quyết định mang tính sinh tử.
Cô khẽ phì cười. Anh vẫn vậy – vẫn phong cách "nghiêm trọng hóa" những chuyện nhỏ nhặt nhất như thời cấp ba. Khải ngẩng đầu lên, thấy Hân, hơi ngớ ra, rồi nở nụ cười nghiêng nghiêng quen thuộc:
— Ủa, Thanh Hân? Tình cờ ghê…
Hân gật đầu, cười dịu:
— Thành phố này… chắc cũng không rộng lắm ha?
Khải đưa gói snack lên:
— Vậy theo cậu, chọn phô mai hay rong biển?
— Rong biển. Bớt nổ hơn.
Cả hai phá lên cười. Trong khoảnh khắc đó, giữa ánh đèn vàng hắt ra từ tiệm tiện lợi, Hân bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ hẳn đi. Thành phố này tuy xa lạ, nhưng với những người bạn mới, và cả người cũ… có lẽ, mọi thứ đang bắt đầu theo một cách rất dịu dàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
