Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 1: Gặp Lại

Cài Đặt

Chương 1: Gặp Lại

Chiều thu, ánh nắng nghiêng nghiêng rải qua từng kẽ lá, nhuộm vàng cả con phố nhỏ vừa mới kịp khô sau cơn mưa sáng. Mùi đất ẩm quyện cùng hương hoa sữa đầu mùa len lỏi khắp nơi, tạo nên một bản hòa ca nhẹ nhàng cho một buổi chiều yên ả, trong trẻo. Gió thổi nhè nhẹ, cuốn theo những chiếc lá vàng bay lả tả dọc theo con hẻm nhỏ dẫn vào dãy trọ yên tĩnh ở ngoại ô thành phố – nơi Thanh Hân vừa đặt chân đến, bắt đầu chương đầu tiên cho cuộc sống sinh viên.

Chiếc vali màu bạc lăn lạch cạch trên mặt đất gồ ghề, tay còn lại cô ôm chặt chiếc túi vẽ to gần bằng nửa người. Phía sau lưng là ba lô đựng toàn tài liệu, sách vở, giấy nháp, thước kẻ – đủ thứ linh tinh cần thiết cho một sinh viên kiến trúc. Dáng người mảnh khảnh của Hân trở nên lọt thỏm giữa đống hành lý cồng kềnh ấy. Mồ hôi thấm nhẹ bên thái dương dù trời không hề nóng, bởi cô đã phải lặn lội hơn nửa ngày để tìm đường đến chỗ trọ vừa được giới thiệu.

Dãy trọ hai tầng, tường màu vàng nhạt đã phai. Phòng 102 – đây rồi. Cô thở phào nhẹ nhõm, đặt vali xuống, lục túi tìm chìa khóa.

Và đúng lúc đó…

“Rầm!”

Một lực va từ phía sau khiến cả người cô chao đảo. Túi vẽ rơi phịch xuống đất, ống vẽ văng ra, lăn long lóc trên sàn gạch cũ. Một vài cây lăn xa đến tận chân cầu thang. Mọi thứ diễn ra trong tích tắc khiến Hân đứng sững, chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

— Ôi không… mấy cây này là mình mới mua… — Cô lẩm bẩm, khẽ cúi người xuống nhặt, giọng mang theo chút bực bội lẫn tiếc nuối.

Một giọng nói vang lên phía sau. Ấm và trầm, nhưng có gì đó hơi gấp gáp, như thể người kia cũng đang bất ngờ:

— Xin lỗi! Tôi không để ý… Ê, hình như… Thanh Hân?

Hân ngẩng lên. Tay cô vẫn đang giữ một cây cọ dính màu sơn, nhưng ánh mắt thì dừng lại, sững sờ. Trước mặt cô là một chàng trai cao hơn cô một cái đầu, mái tóc đen rối nhẹ, chiếc áo phông trắng giản dị, vai đeo balo vải xộc xệch. Anh đang cúi xuống nhặt chiếc ống vẽ, nhưng đôi mắt thì dõi theo cô đầy ngạc nhiên.

Gương mặt ấy – dù có trưởng thành hơn, góc cạnh hơn – vẫn không lẫn đi đâu được. Đôi mắt sáng và cái nhếch môi quen thuộc khiến một khoảng trời trung học bất ngờ ùa về như một cuộn phim cũ. Tim cô bỗng đập lệch một nhịp.

— Nguyên Khải? – Hân thốt lên, gần như không tin vào mắt mình.

Anh chàng gãi đầu, nụ cười dở dang trên môi – vừa như bối rối, vừa như vui mừng:

— Là tớ đây… Trần Nguyên Khải, lớp 12A2, ngồi bàn sau cậu năm lớp 12. Nhớ không?

Hân cười khẽ. Dĩ nhiên là cô nhớ. Làm sao mà quên được? Những giờ học nhạt nhẽo với cuốn sách Giáo dục công dân, những mẩu giấy ghi chú lén chuyền tay nhau, những lần Khải huých nhẹ vai cô để hỏi mượn thước, rồi vờ như vô tình chạm vào tóc cô khi cô không để ý…

Thời gian như cuộn lại trong một khoảnh khắc. Cô gái và chàng trai của những năm tháng mười tám tuổi giờ đây lại gặp nhau, không phải trong sân trường, mà là giữa hành lang của một dãy trọ xa lạ.

Khải cúi người, nhặt giúp cô mấy cây bút còn vương vãi dưới sàn. Anh nói, giọng trở lại vẻ thoải mái, phóng khoáng vốn có:

— Cậu cũng thuê trọ ở đây à? Phòng số mấy?

— 102. Còn cậu?

— 103. Kế bên luôn. Hợp lý ghê ha!

Họ nhìn nhau, rồi cùng bật cười. Tiếng cười ấy nhẹ như làn gió cuối chiều, không ồn ào nhưng đủ để xua đi khoảng cách của những năm tháng xa cách.

— Tớ tưởng cậu học ở Hà Nội chứ? – Hân hỏi, giọng chậm rãi.

— Có đậu nhưng không đi. Quyết định học trong này, ngành Kinh tế phát triển ở Đại học Kinh tế. Còn cậu?

Câu nói khiến Hân hơi đỏ mặt. Cô quay đi, lảng sang chuyện khác:

— Thôi, để tớ thu dọn nốt mấy cái này…

— Để tớ phụ. Dù gì cũng là người làm rớt mà.

Hai người cùng cúi xuống, đôi lúc tay họ vô tình chạm vào nhau. Không ai nói gì, nhưng cả hai đều có thể cảm nhận được sự xao động nhẹ len qua làn da.

Khi mọi thứ đã được dọn dẹp xong, Hân mở cửa bước vào phòng. Trước khi đóng cửa, cô ngoái đầu lại, bắt gặp ánh mắt Khải vẫn đang nhìn theo. Anh nói, giọng nhỏ đi, như thể tự nhắc mình:

— Không ngờ… tụi mình lại gặp nhau ở đây, vào lúc này.

Cô mím môi, gật nhẹ:

— Ừ… Tớ cũng không ngờ.

Cánh cửa khép lại, nhưng trái tim Hân thì vẫn chưa kịp bình tĩnh. Cô đứng tựa lưng vào cửa, hít một hơi sâu. Từ bên kia vách, tiếng kéo vali, tiếng bước chân, tiếng ai đó đang ngâm nga hát khe khẽ vang lên – là Khải.

Chiều trôi qua, ánh nắng đọng lại nơi ô cửa sổ. Thành phố vẫn ồn ào ở một góc khác, nhưng hành lang nhỏ này dường như đang giữ lại điều gì đó mơ hồ. Một mầm cây nhỏ bé trong lòng mỗi người đã bắt đầu nảy chồi – âm thầm, lặng lẽ – sau cơn mưa dài của thời gian.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc