Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 13: Những Khuôn Hình Rung Động

Cài Đặt

Chương 13: Những Khuôn Hình Rung Động

Từ sau bữa trưa hôm ấy, tâm trí Hân cứ như bị mắc kẹt giữa những bức ảnh — những khoảnh khắc cô không hề biết mình đã được nhìn thấy, được ghi lại bằng một ánh mắt khác, âm thầm và đầy dịu dàng.

Trong bức ảnh bên bờ sông, cô thấy mình đang cúi đầu chăm chú vẽ, gió thổi nhẹ làm vài sợi tóc lệch khỏi búi tóc buộc gọn, ánh sáng hoàng hôn nghiêng nghiêng phủ nhẹ lên gò má. Mọi thứ thật tự nhiên, mà cũng đầy cảm xúc, như thể thời gian lúc đó đã lặng đi chỉ để giữ lại vẻ đẹp trong một khoảnh khắc duy nhất.

Cô tự hỏi — người chụp đã ngắm nhìn bao lâu mới bắt được khoảnh khắc ấy? Đã bao lần lặng lẽ đưa ống kính lên rồi lại hạ xuống, chỉ để tìm đúng ánh sáng, đúng nụ cười, đúng nét trầm tư hiếm hoi mà không phải ai cũng thấy?

Và người đó — lại chính là Trần Nguyên Khải.

Cậu bạn cấp ba từng bốc đồng, từng hay trêu chọc cô những ngày còn học chung, người bây giờ lại khiến trái tim cô một lần nữa đánh trống mỗi khi vô tình ánh mắt họ chạm nhau. Cô không chắc điều gì đã thay đổi, Khải hay chính bản thân cô.

Vài hôm sau…

Trời sập tối, bầu không khí chuyển sang lành lạnh bởi cơn mưa chiều vừa dứt. Ánh đèn hành lang khu trọ vàng dịu, hắt ánh sáng nhè nhẹ xuống nền gạch cũ đã mòn góc. Trong phòng, Hân đang ngồi trên sàn, lưng tựa giường, viết dở vài dòng nhật ký sau buổi học thực hành mỹ thuật — một ngày mệt mà vui.

Bỗng có tiếng gõ cửa.

— Cốc… cốc…

— Hân ơi… Cậu rảnh không?

Giọng nói quen thuộc ấy khiến tim Hân đập lệch một nhịp. Cô đứng dậy, mở cửa.

Là Khải.

Cậu đứng đó, tay cầm một chiếc túi giấy màu nâu, ánh đèn hắt bóng cậu kéo dài trên nền gạch. Hôm nay, gương mặt Khải có vẻ hơi đỏ, không rõ vì trời nóng hay… vì điều gì khác.

— Ờ… cái này… cho cậu nè. — Cậu đưa túi ra, giọng nhỏ hơn thường ngày, mắt lảng đi chỗ khác.

— Gì vậy? — Hân nghiêng đầu, vừa hỏi vừa đón lấy túi, cảm giác giấy sột soạt trong tay.

— Là… mấy bức ảnh tớ chụp cậu. Tớ… tớ muốn tặng. Tớ thấy… khuôn mặt cậu lúc vẽ, lúc suy nghĩ… rất… đáng yêu.

Lời cuối cậu nói như vội, líu nhíu, rồi gần như rút lui ngay lập tức.

Hân sững người.

Một câu nói tưởng đơn giản, mà như có sóng trào dội lên trong ngực. Gò má cô bỗng ửng hồng, đôi tay siết nhẹ chiếc túi như sợ nó sẽ biến mất. Không rõ là do ngại hay vì bối rối, cô khẽ đáp:

— Cảm… ơn Khải…

Cô cúi mặt, không dám nhìn thẳng vào mắt cậu.

Khải gãi đầu, lúng túng như một cậu học sinh bị bắt quả tang giấu thư tình.

— Ờ… tớ về phòng đây… ngủ sớm nha!

Nói xong, cậu gần như… chạy.

Bóng lưng Khải biến mất. Hân vẫn đứng đó, tay cầm túi, lòng ngổn ngang. Một chút bất ngờ, một chút xao động — và một nụ cười mỉm đã lỡ nở ra nơi khóe môi.

Lúc này đây Khải dường như đã hoàn toán khác trong ký ức của Hân - một chàng trai hơi ngông nghênh, chưa từng có những biểu cảm này!

Bên trong căn phòng nhỏ…

Cô khép cửa lại, tựa lưng vào cánh gỗ mát lạnh. Bàn tay chậm rãi mở túi giấy. Trong đó là một xấp ảnh in trên giấy dày, viền trắng mờ. Cô nhẹ nhàng rút ra từng tấm, đặt lên bàn.

Có ảnh cô đang cười khi vẽ ở quán cà phê, một tay vẫn cầm bút, tay còn lại đỡ cằm. Có ảnh cô ngồi bên cửa sổ, ánh nắng xiên qua rèm hắt lên mặt bàn nơi cuốn sổ tay đang mở dang dở. Một bức khác là cô trong sân trường, gió thổi váy bay nhè nhẹ, nụ cười như bất giác.

Từng bức ảnh như kể lại câu chuyện cô từng sống qua mà không hề hay biết rằng có ai đó vẫn âm thầm dõi theo.

"Tớ thấy cậu rất đáng yêu."

Khi mặt trời đã lấp sau chân núi, Hân đã ngồi trước laptop, click chuột một cách đầy tập trung. Cô lướt qua từng kiểu khung ảnh: khung gỗ treo tường, khung sắt kiểu tối giản, cả những mẫu khung để bàn nhỏ xinh có viền dây thừng.

Cô đặt mua liền mấy cái, chọn cả loại có kẹp ảnh treo như dây đèn, vì biết rằng chỉ một vài khung sẽ không đủ chứa tất cả những cảm xúc vừa được đánh thức.

Hân nhìn xuống xấp ảnh vẫn còn đặt cạnh bàn, môi khẽ cong thành nụ cười.

“Cậu ấy sẽ bất ngờ lắm nếu thấy ảnh mình chụp được nâng niu đến thế.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc