Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 12: Ký Ức Qua Ống Kính

Cài Đặt

Chương 12: Ký Ức Qua Ống Kính

Sau bữa trưa, căn phòng trọ nhỏ của Khải tràn ngập ánh nắng len lỏi giữa những chậu cây lớn ngoài ban công hắt nhẹ lên sàn gạch men mát rượi. Trên bàn ăn, hai chiếc tô trống trơn, chỉ còn sót lại vài cọng rau thơm rơi ra mép đĩa. Hân đưa mắt nhìn quanh, lòng đầy ấm áp. Bữa cơm giản dị nhưng đậm vị thân quen, nhất là khi người ngồi đối diện là Khải – một phần ký ức, giờ lại trở thành phần đời hiện tại.

— Để mình rửa bát cho nhé! — Hân đột ngột đứng dậy, tay bắt đầu gom bát đũa.

— Không không không, mình có nguyên tắc: mời ai ăn thì phải rửa bát. Vậy mới công bằng.

— Nguyên tắc kỳ cục gì thế…

Hai người nhìn nhau, cùng cười. Cuối cùng Hân đành đầu hàng trước sự “ngoan cố” của Khải. Cô thở dài buông tay:

— Thôi được rồi, cậu thắng. Nhưng lần sau mà vẫn cãi nữa thì tớ ghi sổ nợ đấy nha!

Khải bưng chén bát vào bếp, vừa rửa vừa huýt sáo một bài nhạc không rõ tên.

Phòng trọ Khải được chia làm ba gian rõ rệt: bên trái là khu bếp nhỏ gọn với tủ lạnh, bếp từ, kệ gỗ treo đầy chai lọ gia vị và vài chậu cây xanh treo ngược như trong ảnh Pinterest. Sàn nhà lát gạch giả gỗ (giống với phòng của cô), sạch sẽ và gọn gàng đến ngạc nhiên — trái hẳn với hình dung của Hân về một chàng trai sống một mình.

Bên phải là phòng ngủ, cửa kéo gỗ mở hé, để lộ chiếc giường thấp trải ga màu xanh sẫm, góc tường có giá sách nhỏ với vài quyển đặt nghiêng, bên cạnh là cây đèn ngủ dáng cổ kính. Trên tường treo một bức bản đồ thế giới phủ đầy ghim màu — dường như là những nơi Khải muốn đặt chân đến.

Ở giữa là phòng khách nhỏ kiêm nơi sinh hoạt chính: một chiếc ghế sofa cỡ lớn, bàn trà gỗ thấp và thảm len mềm trải giữa nền nhà. Gần cửa sổ là dãy ghế dài bằng gỗ, lót nệm nâu nhạt, trên bậu đặt vài chậu sen đá và xương rồng. Một cây đàn guitar dựng sát tường, cạnh đó là giá treo tai nghe và loa bluetooth — đơn giản nhưng tinh tế.

Ánh nắng xiên qua rèm trắng, rọi vào những chi tiết nhỏ: vết bút chì nhòe trên lịch treo tường, một tấm ảnh dán bằng băng dính trong góc, chiếc móc treo áo khoác vắt vội. Tất cả tạo nên một không gian sống vừa thực tế vừa ấm cúng, như chính con người Khải — có chút phóng khoáng, nhưng vẫn chăm chút và sâu sắc.

Khi Hân đi vòng qua bàn học kê sát cửa sổ, một vật nhỏ màu đen ở góc bàn khiến cô khựng lại. Đó là một chiếc máy ảnh cũ, vỏ ngoài sờn bạc, phần ống kính hơi trầy xước. Một vẻ đẹp cổ điển, lặng lẽ nằm đó như thể chờ ai đó chạm tới.

Cô cúi xuống, nhấc máy ảnh lên, xoay nhẹ trong tay. Cảm giác lạ kỳ trỗi dậy — vừa tò mò, vừa gần gũi, như thể chiếc máy này đã nhìn thấy những điều mà cô chưa từng được kể.

— Ê Khải, cậu cũng thích chụp ảnh hả? Cái máy này nhìn cũ mà đẹp ghê. Tớ xem được không?

Tiếng nước trong bếp vẫn rì rào. Khải hồn nhiên đáp:

— Ừ, cứ xem đi! Cái đó cũ rồi, nhưng vẫn còn chạy tốt á.

Hân mỉm cười, ngồi xuống mép giường. Cô mở màn hình, lướt xem lại ảnh trong thẻ nhớ.

Ban đầu là vài bức ảnh phong cảnh – nắng xuyên qua tán cây trong sân trường, bóng đổ trên hành lang, vài món ăn được chụp từ góc nghiêng.

Và rồi… một gương mặt quen thuộc hiện ra.

Hân nheo mắt.

Là cô.

Ngồi ở bậc đá ven sông, tay cầm bút ký hoạ, tóc buộc gọn, ánh mắt chăm chú vào cuốn sổ đặt trên đùi. Hoàng hôn đổ sau lưng, phủ ánh vàng dịu dàng lên đôi má.

Ngay khoảnh khắc ấy…

— Khoan đã! — Giọng Khải vang lên từ bếp, hốt hoảng. Cậu lao ra, tay còn ướt nước xà phòng, tóc vương vài giọt bọt trắng. — Cái máy ảnh… tớ quên mất…

Nhưng đã muộn.

Hân đang chăm chú nhìn màn hình, ngẩn người. Cô bấm sang vài ảnh khác: cô đứng trong sân trường chờ xe bus, lặng ngắm mưa từ ban công khu trọ, ôm cuộn bản vẽ bước qua hành lang buổi sáng.

Cô ngẩng lên, mắt chạm mắt Khải — ngạc nhiên, nhưng không giận dữ. Chỉ là… không rõ nên nói gì.

— Cậu… chụp tớ à?

Khải gãi đầu, hơi luống cuống:

— Ừ… tớ… ừm… không cố tình đâu. Thấy cảnh đẹp quá, rồi tiện có máy… nên…

— Mà tiện có… mình trong đó? — Hân nghiêng đầu, mỉm cười nhẹ.

Khải im lặng. Một thoáng lúng túng chạy qua giữa hai người.

Nhưng rồi Hân lại cười – thật sự cười, nụ cười trong veo như buổi sớm đầu thu:

— Thôi kệ. Ảnh đẹp đấy. Lần sau nhớ xin phép trước nhé, nhiếp ảnh gia.

Khải thở phào nhẹ nhõm, cười theo:

— Ờ… lần sau sẽ hỏi. Nhưng mà… cũng hy vọng có lần sau ha?

— Cũng chưa chắc nha… — Hân lè lưỡi trêu. — Phải xem ảnh có đẹp như thật không đã.

Hai người lại phá lên cười. Trong căn phòng đầy nắng, tiếng cười ấy nghe như nốt nhạc đầu tiên cho một bản hòa âm của những ngày sắp tới.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc