Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 14: Quả Bóng Không Tên

Cài Đặt

Chương 14: Quả Bóng Không Tên

Sáng nay trời dịu hơn mọi hôm, nắng không quá gắt, mây lững lờ như những dải khăn lụa vắt qua bầu trời. Hân mặc bộ đồ thể thao đơn giản, khoác nhẹ chiếc áo khoác mỏng, bước chậm rãi vào sân vận động của trường. Tiết giáo dục thể chất là một trong những khoảng thời gian thư giãn nhất của tuần, đặc biệt khi nó không bắt đầu bằng mấy động tác uốn dẻo “tra tấn” gân cốt.

— Phải làm gì đó để gây ấn tượng chứ! — Quân nheo mắt, cười nửa miệng. — Biết đâu có người để ý thì sao.

Vy cười phá lên, còn Hân thì giả vờ đảo mắt:

— Thôi đi, khéo bóng rổ bị... đập vô đầu người khác thì có. Cẩn thận nha, có ngày bị kiện vì “gây thương tích bằng đường bay cong".

Quân nhún vai đầy tự tin:

— Nếu lỡ trúng cậu thì tớ sẽ chịu trách nhiệm suốt đời.

Câu nói khiến Hân khựng lại một chút, rồi cả nhóm lại phá lên cười, không khí nhẹ nhàng như thể chưa từng có điều gì vượt ra khỏi ranh giới bạn bè.

Lát sau, cả lớp chia đội để chơi bóng. Hân, Vy và Quân chung đội, còn Tùng thì bị chia sang đội đối thủ. Hân không giỏi bóng rổ, nhưng luôn cố gắng di chuyển đúng vị trí. Quân thì năng động, tốc độ nhanh, thường xuyên giữ bóng và dẫn điểm cho đội. Mỗi khi Quân chuyền bóng cho Hân, ánh mắt cậu lặng lẽ chờ đợi như đang mong một điều gì đó – dù chỉ là một cú ném hụt cũng khiến cậu cười cổ vũ đầy tự nhiên.

Trận đấu diễn ra sôi nổi được gần hai mươi phút. Cả sân rộn tiếng bước chân, tiếng bóng dội nền nhịp nhàng, tiếng cổ vũ từ các bạn khác tụ tập bên ngoài.

Đột nhiên…

Một pha tranh bóng nhanh khiến quả bóng văng lệch ra khỏi sân, hướng thẳng về phía Hân – khi ấy đang vừa chạy vừa quay đầu lại phía sau, không để ý.

— Hân! Coi chừng!

Một giọng hét vang lên.

Trong khoảnh khắc đó, Hân mới quay lại thì chỉ thấy một vệt cam bay tới… và một bàn tay chắn ngang trước mặt cô.

Bịch!

Quả bóng đập vào cánh tay Quân. Cậu khẽ rên lên một tiếng, tay lùi lại một chút nhưng giữ được thăng bằng. Hân thì sững người trong vài giây. Tất cả xảy ra quá nhanh.

— Quân! Cậu có sao không? — Hân vội bước tới, lo lắng nhìn cậu. Cô thấy bàn tay cậu hơi đỏ, chắc hẳn đã đau.

Quả bóng này mà đập vô mặt cô chắc giờ này máu mũi đã đổ thành dòng rồi

Quân nhìn cô, rồi bật cười:

— Không sao… May mà chắn được. Không thì giờ cậu có thêm lý do để… mắng tớ đấy.

Cả hai cùng im lặng trong một thoáng. Mặt Hân hơi nóng lên, không rõ vì ánh nắng hay vì cảm giác cánh tay cậu vừa chắn ngang mặt mình, quá gần, quá bất ngờ.

— Ờ… cảm ơn nha. Nếu không có cậu… chắc mình ăn quả bóng rồi.

— Có khi lại là “duyên do bóng tạo”. — Quân bâng quơ buông một câu, ánh mắt nghiêng nghiêng liếc Hân, nửa thật nửa đùa.

Hân không biết nên cười hay nên nghi ngờ. Nhưng rồi Vy từ bên kia sân chạy lại, cắt ngang khoảng không mập mờ ấy:

— Ê! Hai người đứng đó làm gì thế? Quân, cậu bị gì không? Đội mình cần tiếp viện đây!

— Đến liền, đội trưởng! — Quân giơ tay như chào, rồi quay sang Hân, nheo mắt. — Nợ tớ một chai nước nha. Đỡ bóng hộ còn không có “phí cảm ơn”.

Hân bật cười, khẽ gật đầu:

— Mai trả. Nước lạnh luôn.

Trận đấu lại tiếp tục, nhưng trong lòng Hân, có điều gì đó chưa rõ ràng đang nhè nhẹ lan ra – như sóng nước sau cú ném, lăn tăn rồi tan dần vào ánh nắng trên sân.

Cuối tiết học, cả nhóm rủ nhau ra quán nước gần sân vận động. Tùng vẫn đùa, vẫn nói nhiều, vẫn tung hứng ăn ý với Vy như vậy. Còn Quân thì vẫn ít nói, nhưng mỗi lần ánh mắt cậu lướt qua Hân, đều thoáng dịu lại — như thể muốn nói điều gì mà không thành lời.

Còn Hân, trong lòng bỗng xuất hiện một câu hỏi mơ hồ: liệu quả bóng hôm nay… chỉ là vô tình, hay là khởi đầu cho một điều gì đó đang đến gần?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc