Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

SỰ TÌNH CỜ SẮP ĐẶT Chương 11: Bữa Cơm Cùng Nắng

Cài Đặt

Chương 11: Bữa Cơm Cùng Nắng

— Ê Hân! — Khải gọi to từ đầu hành lang, tay xách đầy túi rau thịt. — Đi học về đúng lúc ghê!

Hân dừng lại, nheo mắt nhìn. Thấy Khải lỉnh kỉnh đồ đạc, cô bật cười:

— Mua siêu thị à? Trông như sắp mở quán ăn nhỏ.

— Ờ, siêu thị đang sale. Thấy rẻ quá nên mình... hơi vung tay. Giờ về mới thấy hơi ngu người. Mua quá trời mà ăn một mình chắc đến hết tuần cũng chưa xong.

— Cho chừa. Ham rẻ chi.

Khải nhún vai, cười toe:

— Thì giờ nhờ “hàng xóm tốt bụng” cứu vớt. Qua ăn chung với mình đi, chia bớt rau thịt, đỡ lãng phí.

Hân nhìn vẻ mặt vừa năn nỉ vừa tinh ranh của cậu, bật cười khẽ:

— Ừ, để mình về cất đồ rồi qua. Nhưng mình nấu dở đấy, đừng hối hận.

— Có phụ bếp là quý lắm rồi. Phòng tớ chờ đón trọng thể!

Chừng mười lăm phút sau, Hân gõ cửa. Khải xuất hiện trong bộ dạng đầy khí thế: tóc cột gọn, tạp dề xám, tay cầm muỗng gỗ như đầu bếp thực thụ.

— Vào đi, hành chờ lột, cà chờ rửa, rau chờ bấm ngọn!

— Rồi rồi, đừng giục. Mình đến giúp nấu ăn, không phải đi lính!

Hai người bắt đầu xoay như chong chóng trong căn bếp nhỏ. Một người lặt rau, một người cắt thịt, thỉnh thoảng va nhau rồi lại cười toe.

— Ê, mấy bữa trước mình có thấy Bảo đăng ảnh đang ở Nhật đó. Thằng đó bây giờ học cơ khí, nhìn cũng ra dáng ghê.

— Ừ, hôm rồi nó còn nhắn bảo sắp được thực tập ở nhà máy Toyota gì đó. Giỏi ghê. Nhớ hồi lớp 12 không? Làm bài tập vật lý toàn sai, thầy Tín còn từng bắt đứng bảng cả tiết!

Khải phì cười:

— Vậy mà giờ cơ khí thứ thiệt rồi. Còn Uyên, có thấy tin gì không?

— Có chứ. Học sư phạm mầm non. Vẫn dễ thương y như xưa, mà giờ còn biết cắm hoa, làm bánh. Mình có lần hỏi nó sao chọn ngành đó, nó bảo: “Vì nhỏ con thì dạy mấy đứa nhỏ cho hợp dáng.”

— Thấy hợp thật. Uyên có cái kiểu nói chuyện dịu dịu, mấy đứa trẻ chắc mê lắm.

Hân gật đầu, tay đảo cà chua trên chảo:

— Còn Thịnh thì mình nghe bảo đang công nghệ thông tin.

— Ờ, nhớ ngày trước nó ngồi bàn cuối, trông như chẳng bao giờ học bài. Vậy mà giờ thay đổi nhiều ghê.

— Cũng hay ha. Mỗi người một ngả, vậy mà lâu lâu nghe tin vẫn thấy... thân quen.

Khải múc nước vào nồi, khẽ nói:

— Ừ. Như mình với cậu giờ đây nè. Học khác ngành, khác trường, không ngờ lại ở trọ cạnh nhau.

Hân mỉm cười:

— Cuộc đời đúng là biết cách sắp đặt bất ngờ, với lại trường tớ với cậu cũng gần nhau mà.

Bữa cơm được dọn ra đơn giản: một tô canh rau cải, đĩa trứng chiên hành, và thịt ba chỉ rim. Ánh nắng chiều rọi xiên qua ô cửa sổ, đổ bóng vàng nhạt lên mặt bàn gỗ.

Hai người ngồi đối diện, tay chắp lại:

— Mời ăn!

— Mời ăn!

Cả hai ăn vừa trò chuyện rôm rả. Hân kể chuyện lớp 12 tổ chức liên hoan, có đứa trộn muối vào nước suối cho bạn uống. Khải kể vụ thầy giáo dạy thể dục bắt cả lớp chạy vì một bạn không mang giày.

— Nhớ Lâm không? Cái thằng mà cứ thi là ngồi vẽ siêu nhân vào giấy thi, giờ nghe đâu đi học thiết kế game.

Khi ăn xong, Khải rót trà nóng, hai người ngồi dựa lưng vào tường, ngắm ánh nắng cuối ngày phủ xuống dàn dây leo ngoài ban công.

— Cậu có thấy không… tụi mình đã lớn thiệt rồi. Nhưng mấy cái tên cũ, mấy chuyện xưa, vẫn làm mình cười được như hồi đó.

— Ừ, có những người mình chẳng thân lắm, nhưng cứ nhắc đến là nhớ ngay. Như thể một phần tuổi trẻ của mình nằm đâu đó trong đám đông ấy.

Khải gật đầu, mắt nhìn ly trà bốc khói.

— Cảm giác lạ thật. Như hôm nay, chỉ một bữa cơm đơn giản mà vui ngang một buổi liên hoan cuối năm.

— Có thể vì… không phải lúc nào mình cũng tìm lại được cảm giác thân thuộc giữa một nơi xa lạ như thành phố này.

Căn phòng nhỏ bỗng yên lặng. Không gian chỉ còn tiếng gió nhẹ qua song cửa, và ánh nắng vàng dịu trải lên vai áo.

Một bữa cơm bình thường, nhưng đủ làm ấm lòng hai người trẻ giữa những tháng ngày tất bật. Và trong ánh mắt Khải, có một điều gì đó đang chậm rãi nảy mầm — không vội vã, nhưng chân thành.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc