Quách Quả kinh hãi, không ngờ ở thế giới này lại tồn tại trận pháp, tuy còn chưa rõ là trận pháp tự nhiên hay nhân tạo.
Quan trọng nhất là, trận pháp lại không nằm trong phạm vi am hiểu của cô.
Năm đó, bản thân cô một lòng nghĩ tới việc nhanh chóng tăng tu vi để phi thăng, hơn nữa lại là kiếm tu, chỉ tu luyện mỗi kiếm. Huống hồ, có phụ huynh là đại sư huynh ở đó rồi, mấy cái kỹ năng sống như luyện đan, luyện bùa, trận pháp, luyện khí linh tinh kia, cô căn bản chẳng phải đi tìm hiểu làm gì.
Có việc thì tìm sư huynh, đây chính là truyền thống ưu tú trong sư môn bọn họ. Trước kia chẳng cảm thấy gì, giờ sư huynh không ở đây, cô mới thực sự cảm thấy mình chẳng biết cái gì.
Đột nhiên hiểu ra, thế nào gọi là đến lúc cần mới thấy kiến thức mình thiển cận. Sớm biết thế này, lúc trước đã cố học thêm mấy quyển rồi!
Quách Quả hơi nôn nóng, hít sâu một hơi để ổn định tâm tình.
Hiện tại, ở đây có một trận pháp che giấu, mà những người mất tích kia có thể vì không cẩn thận nên mới kích hoạt trận pháp, sau đó bị sa vào trong trận. Đây cũng là lý do cho dù người khác có tìm thế nào cũng không thấy được người.
Với năng lực hiện tại của cô, không phải là không có cách mạnh mẽ phá trận, chỉ cần hủy diệt nền tảng của trận pháp là xong, mà nền tảng của trận pháp ở đây chính là những cây phong. Nói cách khác, chỉ cần chặt gãy những cây phong này, trận pháp cũng sẽ bị phá hủy, đương nhiên cũng sẽ cứu được người ở bên trong ra.
Cô xoay mấy vòng tại chỗ, lại cẩn thận xem xét kỹ từng cây phong một ở xung quanh. Đúng là không ngờ được, biện pháp này vừa không khiến người ta chú ý, mà còn có thể tránh được trò chặt trộm cây vì có camera.
Cô đành phải liều mạng nhớ lại những gì mà sư huynh từng giảng giải về trận pháp cho mình nghe năm xưa, toàn là những kiến thức vô cùng cơ bản.
Khoan đã!
Không nhìn thấy người trong trận, chứng tỏ trận pháp này có tác dụng ngăn cách. Nhưng lại vẫn có thể cảm nhận được linh khí, vậy tức là trận pháp này không thực sự quá cao cấp.
Sư huynh từng nói, trận pháp đơn giản cực kỳ yếu ớt, cũng không nhất định phải phá hủy nền tảng của trận pháp, vẫn còn có cách khác để phá trận, ví dụ như tìm ra cơ chế hoạt động của trận pháp, mạnh mẽ làm nhiễu loạn cơ chế ấy, hoặc là trực tiếp phá hủy mắt trận, vân vân.
Cơ chế hoạt động của trận pháp thì thôi, coi như bỏ, không chuyên nghiệp sẽ không nhìn ra được, còn mắt trận của trận pháp đơn giản thường được bố trí ở trung tâm trận pháp.
Quách Quả nhìn khắp xung quanh, lại xem bản đồ trên điện thoại, xem xét toàn bộ khu vực trung tâm rừng phong này. Quả nhiên, ở cách trước mặt cô chừng năm, sáu mét, có một tảng đá cao chừng nửa thân người. Có lẽ do thường xuyên có người tới đây ngồi nên bề mặt tảng đá vô cùng trơn nhẵn, hoàn toàn không có một cọng rêu xanh nào.
Chính là nó! Quả nhiên sư huynh nói không sai, thứ ở trung tâm này chính là mắt trận, chỉ cần phá hủy tảng đá thì có thể phá hủy được trận pháp rồi.
Cô vui vẻ trong lòng, dịch chuyển tới một vị trí mà camera không quay tới được, điều động linh khí trong cơ thể, bắt pháp quyết bắn về phía tảng đá kia. Chỉ thấy một lưỡi dao gió vô hình đánh thẳng tới tảng đá, sau đó là tiếng “răng rắc”, trên mặt hòn đá cao nửa người nứt ra một cái khe, một luồng năng lượng đặc thù bùng lên, dường như có thứ gì đó bị phá vỡ, toàn bộ trận pháp lóe lên.
Sau đó...
Cô cũng bị kéo vào trận pháp luôn!
Quách Quả: “...”
Đậu xanh rau má!
Sao bảo là phá trận cơ mà?
Sư huynh lừa mình!
***
“Tiểu Quả!” Một giọng nói quen thuộc vang lên, Từ Chính mang theo vẻ mặt kinh ngạc đi tới.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)