“Anh Từ!” Quách Quả vội vàng rụt tay về, không ngờ vừa vào trận là đã nhìn thấy người mình muốn tìm ngay rồi.
“Sao lại là cô?” Từ Chính nhìn cô từ trên xuống dưới một lượt, nghĩ tới cái gì lại lập tức tức giận mắng: “Cô cũng tới rừng phong hả? Chẳng phải đã dặn là ở đó nguy hiểm, bảo các cô đừng có tới Minh Hồ rồi còn gì?”
Quách Quả cười xấu hổ: “Chị Vương nói là anh mất tích, vừa lúc tôi ở gần đây nên mới tới hồ xem một chút.” Nói chuẩn ra, là cô định tới cứu người, ai ngờ người thì không cứu được mà còn táng cả thân mình vào đây, sư huynh đúng là đồ lừa đảo!
“Cô... haizz!” Từ Chính càng thêm rối rắm, cuối cùng chỉ biết thở dài một tiếng.
“Anh Từ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy? Đây là đâu thế?” Tuy cô biết đây là bên trong trận pháp nhưng vẫn hỏi một câu.
Trên người bọn họ dính đầy bùn, ai nấy đều kiệt sức ngồi bệt trên mặt đất. Dưới chân họ là đất bị đào xới lung tung, giống như là bị bới ra để tìm gì đó. Cẩn thận quan sát hơn một chút, có thể thấy cỏ xung quanh đều trụi lủi, quanh chỗ mọi người ngồi chỉ còn toàn đất bùn, chỉ có nhìn vào màn sương mù mới loáng thoáng thấy bóng cây cỏ ẩn hiện.
Nơi này không phải rừng phong ban nãy, cỏ trên mặt đất bị đào trụi hẳn là do đám người này đào lên ăn cho đỡ đói. Cho nên, sau khi nghe bà dì kia hỏi chuyện, mọi người đều nhìn về phía cô với ánh mắt sáng bừng, giống như chỉ cần cô nói là có thì sẽ lập tức nhào lên cướp vậy.
“À... Không có.” Quách Quả lắc đầu: “Lúc tôi ra ngoài chỉ cầm theo mỗi cái điện thoại thôi.”
Cô giơ điện thoại trong tay lên, sau đó, đám người vừa rồi còn nhìn vào cô chằm chặp lập tức thất vọng quay đầu đi, lại xì xầm bàn tán với nhau.
“Ôi, lại thêm một người tới, không biết sẽ còn có bao nhiêu người bị đưa tới đây nữa đây.”
“Rốt cuộc đây là nơi quỷ quái nào thế? Chúng ta còn trở về được không?”
“Đây không phải ngoài hành tinh đấy chứ? Chúng ta bị người ngoài hành tinh bắt cóc về đây để làm thí nghiệm các kiểu.”
“Tôi lại thấy là có yêu quái dở trò ấy, nhốt chúng ta ở đây để làm thức ăn dự trữ. Đám người Lưu Tiên đi mà mãi không thấy quay về, chắc chắn là bị ăn thịt rồi.”
“Thế chẳng phải tiếp theo sẽ tới lượt chúng ta ư?”
“Tôi không muốn chết đâu...”
Mọi người càng nói thì trên mặt lại càng hiện rõ sự tuyệt vọng, thậm chí có người lại bắt đầu khóc lên, nhưng có lẽ vì trước đó đã khóc rất nhiều rồi nên giọng khá nghẹn ngào.
****
“Mọi người đừng lo lắng, nhất định sẽ có người tới cứu chúng ta.” Từ Chính thấy mọi người mất đi khát vọng sống thì chẳng có thời gian giải thích cho Quách Quả ngay, tiến lên một bước, cao giọng động viên mọi người: “Rất nhiều người đang cố gắng tìm kiếm chúng ta, tuyệt đối đừng từ bỏ, chỉ cần còn sống là còn hy vọng.”
Đáng tiếc, chẳng ai thèm để ý gì tới anh ta cả, thậm chí còn có người tức giận phản bác lại: “Anh nói nghe thì hay lắm, thế thì anh dẫn bọn tôi về đi. Không phải anh là cảnh sát à?”
“Đúng thế, chẳng phải anh nói là tới cứu bọn này sao? Anh đã tới đây một ngày rồi, cũng đâu thấy anh đưa được chúng tôi về!”
“Phải đấy, phải đấy, chỉ được cái mạnh miệng, có bản lĩnh thì chứng minh bằng hành động đi.”
“Anh mới vào một ngày, đương nhiên sẽ nói thế rồi, còn bọn tôi đã bị nhốt ở đây hơn một tháng đấy.”
“Đúng rồi, nếu còn không ra ngoài được, chúng ta đều chết đói ở đây hết!”
“Tôi không muốn chết đâu! Tôi vừa mới tốt nghiệp, tôi không muốn chết ở nơi quái quỷ này!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
