Chuông đổ suốt tám hồi, đối phương mới nhận cuộc gọi, vừa định hỏi thì chị Vương lại lên tiếng trước, giọng nói trầm thấp, nặng nề: “Tiểu Quả à, hôm nay không mở cửa đâu, em nghỉ một ngày nhé!”
Bản năng mách bảo Quách Quả có gì đó không đúng: “Chị Vương, xảy ra chuyện gì thế?”
Giọng chị Vương lại càng nặng nề, làm như đang cố tình nói khẽ vì tránh người nào đó: “Chị không sao, là lão Từ! Hôm qua chẳng phải cậu ấy tới Minh Hồ phá án hay sao? Kết quả, vừa đi là mất tăm mất tích rồi.”
“Cái gì?” Quách Quả kinh hãi: “Anh ấy mất tích ạ?”
“Đúng thế, bao nhiêu người cùng đi phá án mà chỉ có mình cậu ấy biến mất. Bố mẹ cậu ấy đều lo lắng tới phát điên rồi, chị đang ở bên này an ủi chú dì! Thế nên chị quên mất việc báo cho em là hôm nay không mở cửa.”
Chị Vương giải thích mấy câu, có thể loáng thoáng nghe được cả tiếng khóc truyền ra từ đầu bên kia, cũng không kịp nói thêm gì, lập tức cúp máy luôn.
Quách Quả ngẩn người, nhất thời không phản ứng kịp. Rõ ràng hôm qua còn không sao, sao tự nhiên lại biến mất rồi? Nhớ tới những tin tức phát ra ngày hôm qua, cô nhíu chặt mày, cắn răng một cái rồi rẽ sang phải, đi thẳng về phía trước.
Dù sao giờ cũng đang rảnh rỗi, không bằng qua đó xem thế nào.
Phố thương mại ở ngay bên cạnh Minh Hồ, cô mới đi bộ chưa tới vài trăm mét thì trước mắt đã xuất hiện một cái hồ, gió hồ mát lạnh lướt qua làm tinh thần người ta cũng phải run lên.
Đó chính là linh khí bám trên tiền lương của cô ngày hôm qua. Hôm qua, sau khi cô lĩnh lương liền lấy ra đếm từng tờ một, lúc đó đang vui vẻ nên không khống chế được linh khí trên người mình, làm cho bên trên những tờ tiền cũng sẽ bị dính một chút.
Sau đó, cô lại đưa tiền cho Từ Chính, vì thế, chỉ cần Từ Chính cầm theo số tiền ấy, hẳn là cô có thể tìm ra vị trí của đối phương rồi.
Sau khi xác định được phương hướng, vị trí, cô liền thuê một chiếc xe đạp chạy về phía bên kia bờ hồ.
Phương hướng linh khí truyền ra là từ sâu trong rừng phong phía đối diện, cô đạp xe đi sâu vào trong rừng, cuối cùng dừng ở một địa điểm có phần hơi quen mắt, đúng là địa điểm hôm qua báo chí đưa tin, cũng là vị trí mà ba mươi mấy người mất tích, vẫn còn có thể nhìn thấy dây chăng bảo vệ hiện trường màu vàng của cảnh sát.
Người đâu rồi?
***
Quách Quả dừng xe đạp nhìn xung quanh, đừng nói là người, đến chim cũng chẳng thấy một mống.
Linh khí tới đây thì biến mất, theo lý thuyết, hẳn người phải ở đây mới đúng. Nhưng bốn xung quanh đều trống vắng, chỉ có núi giả cao lớn và cây phong, lá cây rơi rụng lác đác. Công viên bình thường rất náo nhiệt, bây giờ lại yên tĩnh đến mức quỷ dị.
Cô đi loanh quanh một chút nhưng vẫn chẳng phát hiện ra tung tích Từ Chính, mà linh khí bám trên những tờ tiền cũng càng lúc càng mỏng manh, chẳng được bao lâu nữa là sẽ hoàn toàn tiêu tan.
Không tìm sai chỗ mà, vị trí ở đúng chỗ này, nhưng tại sao lại không thấy người nhỉ?
Có thể cảm nhận được linh khí nhưng lại không tìm được ngọn nguồn, lẽ ra trong tình huống này, trừ phi có người bày ảo cảnh ở đây thì mới tránh được đôi mắt của cô. Nhưng rõ ràng ở đây chẳng hề có dấu vết của việc sử dụng pháp thuật gì, như vậy chính là... trận pháp ư?
Quan sát sự phân bổ những cây phong xung quanh một chút, càng nhìn càng cảm thấy chúng có quy luật gì đó, đúng là trận pháp rồi!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

