“Tiểu Quả.” Chị Vương vỗ bả vai cô, bày ra vẻ mặt của người từng trải: “Trên đời này, có một số việc thà cứ tin là có vẫn hơn, em còn nhỏ tuổi nên không hiểu đâu. Nếu thật sự đụng phải, lúc ấy sợ hối hận cũng chẳng kịp.”
“...” Tuổi nhỏ ư?
“Cái gì không kịp thế?” Chị Vương vừa nói xong, một giọng nói quen thuộc liền vang lên, Từ Chính mặc cảnh phục đẩy cửa đi vào.
“Lão Từ!” Chị Vương hơi kinh ngạc.
“Anh Từ.” Quách Quả cũng vội vàng chào một tiếng, hai người các cô lập tức ăn ý cùng dừng đề tài ma quái này, sợ lại phải nghe giáo dục tư tưởng hai tiếng đồng hồ nữa.
“Chị Vương, Tiểu Quách, đã lâu không gặp.” Từ Chính cười chào lại.
“Người bận rộn như cậu, sao lại rảnh rỗi tới quán tôi thế này?” Chị Vương quan sát anh ta một lượt từ trên xuống dưới.
“Vừa hay ở gần đây có vụ án cần điều tra, thuận tiện đưa đồ qua đây cho Quách Quả.” Anh ta giải thích một câu rồi đưa một cái túi ra.
Quách Quả nhận lấy, rút từ bên trong ra một quyển sổ màu hồng, lập tức trợn tròn mắt: “Sổ hộ khẩu! Của tôi á?” Cô vội vàng mở ra, quả nhiên bên trên có tên của mình.
“Tình huống của cô khá đặc thù.” Từ Chính giải thích: “Chúng tôi đã liên hệ với các tỉnh, tra xét mấy tháng cũng không tìm được bất cứ thông tin gì về cô. Nhưng không thể để cô như thế này mãi được, cho nên tôi mới làm báo cáo, giải thích tình hình với cấp trên một chút, rồi một lần nữa đăng ký hộ tịch cho cô.”
Khóe miệng Từ Chính giật giật, sao mới có một lát mà anh ta đã lên cấp cha chú rồi thế này!
“Được rồi, được rồi, cô tranh thủ thời gian mà đi làm chứng minh thư đi. Sau này có hộ khẩu rồi thì hãy chăm chỉ làm việc, đừng có làm ra chuyện gì trái kỷ cương, pháp luật, nếu không tôi sẽ là người đầu tiên bắt cô đấy.”
“Vâng, chú Từ, không thành vấn đề, chú Từ!” Quách Quả ôm chặt sổ hộ khẩu, thở phào một hơi, cuối cùng thì sơ yếu lý lịch của cô không chỉ có mỗi cái tên nữa rồi, ít nhất còn có thể điền thêm quê quán!
Từ Chính gật đầu, lại quay sang nhìn ti vi ở bên cạnh, nói: “Các cô cũng đang xem bản tin này à?”
Chị Vương vừa nghe, lập tức sán lại hỏi: “Chẳng lẽ cậu đang điều tra vụ này hả?”
“Phải, lần này tôi tới Minh Hồ, chính là vì việc này đấy.” Từ Chính gật đầu.
“Những người mất tích đó, thực sự chưa tìm thấy một ai sao?”
“Đúng thế! Vụ này rất khó, mấy ngày nay chúng tôi đều đang tra ngày tra đêm đây.” Đây cũng không phải chuyện bí mật gì, Từ Chính thuận miệng đáp một câu, đột nhiên nhớ ra cái gì, lại dặn dò: “Đúng rồi, các cô cẩn thận một chút nhé, chỗ này ngay gần nơi xảy ra chuyện, trước khi vụ này được làm sáng tỏ thì tốt nhất đừng ra ngoài.”
Ba người gật đầu, Từ Chính cũng không nấn ná lại lâu, chào một câu rồi định xoay người trở lại Minh Hồ điều tra vụ án.
“Chờ chút đã! Anh Từ!” Quách Quả nhớ ra chuyện phải trả tiền cho Từ Chính, vì vậy liền vội vàng gọi người lại, móc tiền lương vừa nhận ra, đưa cho anh ta hơn một nửa: “Đây là tiền lần trước tôi vay anh, trả lại cho anh này.”
Từ Chính nhìn cô, sau khi xác nhận là cô vẫn còn đủ tiền sinh hoạt thì mới vui vẻ gật đầu nhận lấy, lại nói mấy câu cổ vũ cô hãy chăm chỉ làm việc các kiểu con đà điểu, lúc này mới rời đi.
Bởi vì ít khách nên ca làm việc hôm nay cực kỳ nhẹ nhàng, chị Vương còn tuyên bố tan ca sớm một tiếng, bảo bọn họ mau về nhà. Quách Quả được nghỉ sớm, hơn nữa vừa mới nhận lương, thế nên tiện đường còn đi xem phim rồi mới về nhà.
***
Hôm sau cô dậy thật sớm, là người đầu tiên tới quán cà phê, kết quả phát hiện ra chị Vương trước giờ luôn đến sớm nhất lại không có mặt, quán cũng chưa mở cửa. Cô đợi nửa tiếng đồng hồ vẫn không thấy người tới, mắt thấy thời gian mở cửa đã qua lâu rồi bèn không nhịn được gọi điện thoại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


