Nhưng trong túi chẳng bao giờ có tiền thừa, cô cảm nhận được sâu sắc cuộc sống khó khăn này, vô cùng nhớ nhung cái lúc mình trúng giải xổ số trăm triệu. Nghĩ thôi mà đã muốn khóc rồi!
Quách Quả thay quần áo đồng phục của quán xong liền đi về phía quầy bar, vừa từ sau bếp đi lên liền thấy ngay tình cảnh trống vắng của quán, chỉ có bốn năm người, bao gồm cả bạn làm cùng là Tiểu An và chị chủ Vương.
Cô hơi sửng sốt một chút, đáng ra quán này nằm ở phố thương mại sầm uất, hôm nay lại là cuối tuần, giờ này các cô đã phải bận tối tăm mặt mũi rồi mới đúng chứ, tại sao lại vắng tanh vắng ngắt thế này?
“Chị Vương, Tiểu An.” Quách Quả chào hai người ở quầy bar, vừa lấy tạp dề của phục vụ ra mặc lên, vừa thuận miệng hỏi: “Sao hôm nay lại vắng khách thế?”
“Tiểu Quả tới rồi.”
Hai người gật đầu chào lại cô, vẻ mặt chị Vương vô cùng ưu sầu: “Chẳng phải là vì công viên Minh Hồ ở bên cạnh xảy ra chuyện, chẳng ai dám tới phố thương mại này nữa hay sao. Không phải riêng cửa hàng của chúng ta đâu, cả phố này đều quạnh quẽ như vậy.”
“Bình thường cậu không xem ti vi à?” Tiểu An ở bên cạnh kinh ngạc nhìn cô: “Tin này đã được phát mấy lần trên ti vi rồi, ngay cả YTV News cũng đã phát sóng nhiều lần rồi ấy.”
“...” Quách Quả vốn không có tiền mua ti vi quả thực muốn rời cái hội chém gió này.
“Xem đi, lại phát nữa rồi.” Chị Vương chỉ lên ti vi, ý bảo cô xem.
Quách Quả nhìn thoáng qua, tin tức bên trên quả thực đang phát cảnh ở Minh Hồ, trong bản tin còn có thể thấy rất nhiều cảnh sát đang phong tỏa hiện trường. Chẳng qua đây là quán cà phê, người tới đều thích yên tĩnh, vì thế ti vi trong quán cũng được để ở chế độ yên tĩnh, vì thế chẳng biết đang nói cái gì.
Chị Vương lại như cái máy hát được mở, lập tức phổ cập khoa học cho cô: “Đại khái là dạo trước, cứ cách mấy ngày sẽ có người mất tích ở Minh Hồ, hai tháng qua, đã có ba mươi mấy người mất tích rồi. Mà năm ngày trước, lại có thêm một người nữa mất tích! Sống không thấy người, chết không thấy xác, giờ còn ai dám tới đây nữa chứ!”
“Không phải bên chỗ Minh Hồ đều gắn camera theo dõi ư?” Cô thuận miệng hỏi, sao lại không tìm ra chứ.
“Nhưng dù có xem camera cũng không tìm được gì hết!” Chị Vương thở dài một tiếng, lại lắc đầu nói: “Nghe nói hôm qua đã cho người lặn xuống đáy hồ tìm kiếm, kết quả vẫn chẳng thấy gì.”
“Chưa hết đâu!” Tiểu An ở bên cạnh cũng ghé sát lại, hạ thấp giọng nói với vẻ thần bí: “Em nghe một người quen biết nội tình nói, trên camera cho thấy, mấy người này đều đột nhiên biến mất không thấy tăm hơi ở cùng một địa điểm, giống như tan biến vào hư không vậy, không thấy bóng dáng đâu nữa!”
***
“Thật không đấy, sao nghe sợ thế?” Chị Vương thoáng kinh ngạc, lập tức rùng mình: “Sẽ không phải là Minh Hồ này có thứ gì đó không sạch sẽ đấy chứ?”
“Có trời mới biết được.” Tiểu An cũng run lên theo.
Dường như chị Vương nghĩ tới cái gì đó: “Chị nghe nói, trước khi Minh Hồ được khai phá, nơi này hình như là nghĩa địa đấy.”
“Òa!” Tiểu An trợn tròn mắt, không hề sợ hãi mà chỉ tràn ngập tò mò: “Thảo nào...”
Mắt thấy hai người càng nói càng thái quá, Quách Quả không nhịn được xen vào một câu: “Em thấy hồ này khá đẹp mà, hẳn là không có chuyện đó đâu!”
Vừa tới đây, cô đã xem qua rồi, cái hồ đó tràn ngập ánh sáng, trên có núi, dưới có sông liền một mảnh, là nơi mà những vật tà ma cực kỳ chán ghét, sẽ không tới đây mới đúng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


