Ai ngờ vận may bùng nổ, lại trúng giải độc đắc trăm triệu tệ. Mắt thấy cuộc đời còn chưa bắt đầu mà đã đi tới đỉnh cao rồi.
Cô vui sướng mất ăn mất ngủ tới hai ngày, còn viết tới mấy trang kế hoạch, viết hết những thứ trước kia mình muốn mua mà không có tiền ra, còn viết tới mấy trang kế hoạch đi du lịch, thậm chí còn đặt xong cả vé máy bay rồi, chỉ chờ ngày lên đường mà thôi.
Đúng một ngày trước khi lên đường, sau một giấc ngủ dậy --- cô xuyên không rồi!
Không chỉ quay trở về một nghèo hai tay trắng như thời trước giải phóng, mà còn tới một thế giới hoàn toàn xa lạ, vừa nhìn đã thấy mọi thứ đều không được bình thường.
Cây trong rừng có đủ dạng hình thù kỳ quái, động vật chạy trên mặt đất cũng rất kỳ dị, ngay cả bầu trời cũng đầy loại “người chim” giẫm chân trên những thứ vũ khí kỳ quái mà bay qua bay lại...
Đây là một thế giới tu tiên, người nơi đó đều lấy mục tiêu phi thăng thành tiên làm mục đích sống. Có thể gặp được đủ loại phép thuật, công pháp vốn chỉ thấy trên ti vi hoặc trong tiểu thuyết.
Quan trọng nhất là... cô còn biến trở về thành một đứa trẻ con thậm chí chưa biết bò. Nếu không nhờ có sư phụ không đáng tin của mình nhặt được rồi đưa về Linh Tiêu Phong, có lẽ cô đã sớm bị yêu thú trên bình nguyên ăn thịt rồi.
Từ đó, cô đi theo sư phụ và sư huynh, cẩn thận tu hành 500 năm, tu hành một mạch từ cảnh giới Luyện Khí tới cảnh giới Hóa Thần, cuối cùng mới thấy cơ hội phi thăng.
Mắt thấy bản thân sắp phi thăng thành tiên, từ đây hưởng thụ cuộc đời tiêu dao của thần tiên. Ai ngờ khi mấy đợt lôi kiếp giáng xuống, trong chớp mắt, cô lại... lại... xuyên không! Còn biến trở về bộ dạng đầu tiên của mình!
Vốn cô còn thầm vui sướng, nghĩ không thành tiên thì thôi cũng được, dù sao gia tài hàng trăm triệu tệ của mình đã quay về rồi!
Nhưng đến khi bình tĩnh lại, cô mới nhận ra, thế giới này không phải là thế giới trong trí nhớ của cô. Tuy rằng dù là kết cấu xã hội, hay trình độ khoa học kỹ thuật đều không khác là bao, nhưng con người, địa điểm mà cô biết, thậm chí là đất nước mà cô ở đều không tồn tại ở thế giới này, lịch sử nhân văn cũng hoàn toàn khác nhau.
Nơi này giống như một thế giới song song với thế giới mà cô từng sống, không có người thân, không có bạn bè, thậm chí đến hộ khẩu cũng không có, đương nhiên, quan trọng nhất là... chẳng có gia tài hàng trăm triệu tệ kia nữa!
Quách Quả cảm thấy mình gặp phải đả kích nghiêm trọng, khó khăn lắm mới đi lên tới đỉnh cao cuộc đời, không ngờ lại lập tức ngã xuống, còn chẳng phải chỉ ngã một lần mà là hai lần liên tiếp.
Một tháng qua, trong lòng cô tràn ngập ba chữ - Con mẹ nó!
Vào lúc cô còn chưa hoàn toàn tỉnh táo lại, hóa đơn điện, nước, thuê nhà, gas đã dán đầy cửa phòng, từng cái đều như đang nhắc nhở cô rằng, cuộc đời vốn dĩ luôn lên voi xuống chó như thế...
Cũng may, ít nhất cô đã có việc làm.
Công việc mà Từ Chính giới thiệu cho cô là làm phục vụ ở một quán cà phê, tọa lạc trên con phố thương mại cực kỳ sầm uất. Tuy tiền lương không cao lắm nhưng công việc cũng được coi như nhẹ nhàng, ít nhất vẫn đủ để sinh tồn được tại thành phố C này.
Cuộc sống của Quách Quả coi như tạm yên ổn. Có thể do trước kia khi tu luyện đã quen với việc không có chuyện gì liền bế quan an nhàn dăm ba năm liền, thế nên cô cũng chẳng nghĩ tới việc thay đổi công việc khác, vì vậy đã làm ở đây được gần nửa năm rồi.
Hôm nay là ngày lĩnh lương, Quách Quả hào hứng đi tới quán cà phê. Trải qua nửa năm đi làm, giờ cô đã có thể tự đóng tiền nhà, cũng đóng được tiền điện nước. Lần này lĩnh lương còn có thể trả nợ cho anh Từ nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)