Tiên duyên của ta quả nhiên sâu không thấy đáy.
Mới bay một ngày tại vùng nước phía Đông mà ta đã tìm thấy động phủ thuộc núi tiên. Theo lời A Phụ, một số thần tiên lau nhau có bay dăm ba năm cũng chưa chắc đã tìm được ngọn núi tiên ấy.
Ta ấn đụn mây bay xuống, đi về hướng cửa núi nguy nga, bụi tre rặng bách thấp thoáng giữa làn khói nhẹ nhạt nhòa, sương sớm lung linh.
Ngạc nhiên thay, khi đến trước cửa núi, ta lại thấy một vị tiên sử mặc đồ trắng đứng chờ ở đấy, còn cầm một quyển sách nhỏ trong tay.
Ta tiến lên hành lễ, lịch sự khách khí hỏi: “Xin hỏi thần tiên tiểu ca, núi này chính là núi Lưu Ba trên dòng nước Đông đúng không ạ?”
Tiểu tiên sử khách khí đáp lễ, trên mặt lại không có biểu cảm gì, đôi mắt có vẻ lanh lợi nhìn ta chằm chằm.
Ta cười khanh khách, thoải mái để anh ta xoi mói mình.
Tiểu tiên sử bỗng thấy hơi xấu hổ, vội cúi đầu mở quyển sách ra, lật sách loạt xoạt tới trang cuối cùng: “Tên… Tên của tiên tử là…”
Ta đáp: “Phinh Phinh, Phinh Phinh trong cụm “Phinh phinh niểu niểu”.”
Tiểu tiên sử lại hỏi: “Chính là người đã độ kiếp phi thăng vào giờ Sửu canh ba (3h sáng) đầu tháng Tám đúng không?”
Ta tính sơ sơ ngày tháng giờ giấc, chắc cũng từa tựa thời gian tiểu tiên sử vừa báo. Không ngờ ta bị sét đánh ở đằng Tây, mà đám thần tiên ở vùng nước Đông xa mãi vạn dặm còn biết chuẩn xác không trật đi đâu được. Ta không khỏi âm thầm thán phục, đúng là lưới trời tuy thưa nhưng khó lọt.
Một chiếc bút lông sói đột nhiên xuất hiện trên tay tiểu tiên sử, anh ta cúi đầu viết tên ta lên danh sách, vừa viết vừa nói: “Ba năm rồi trời chưa từng giáng sét, chỉ mới giáng một lần vào đầu tháng Tám. Chúc mừng tiên tử, 3 năm trên trời, 300 năm dưới đất, chỉ có mình cô là vị thần tiên duy nhất phi thăng.”
Thế này thì ta còn khiêm tốn làm sao được nữa…
Quả như lời A Phụ nói, ta thuận lợi ở lại núi Lưu Ba, trở thành đệ tử thứ 250 của môn phái Lưu Ba.
(250: đọc là èr bái wû: tiếng lóng của Tàu, nghĩa là đứa ngu, vô dụng.)
Tuy đã vào cửa nhà thầy, nhưng giờ vẫn chưa có thầy để bái. Chuyện ấy là vì ta tới không đúng lúc, tiên sử nói sáng sớm hôm nay sư phụ vừa mới ra ngoài, ta phải đợi thầy về, rồi mới làm bù lễ bái sư.
Ta hỏi tiên sử, sư phụ già nhà mình là người thế nào.
Tiên sử nói: “Sư phụ tên là Tiêu Vân Tiên Tôn, là một người phàm đã tu thành chánh quả. Thân thể thầy không có linh căn, nhưng lại có được trí tuệ rộng lớn vô biên. Trong các thần tiên tiêu dao ở chín phương trời, thầy chính là người mà ta coi trọng nhất.”
Dù chưa trải qua con đường tu tiên, nhưng ta vẫn biết người phàm tu tiên cực kỳ khó khăn. Bỗng dưng ta thấy phục sư phụ sát đất.
Tiên sử sắp xếp cho ta ở một gian trong dãy tịnh xá giữa rừng trúc lưng chừng núi. Anh ta cho ta một tấm thẻ ngọc trắng muốt mịn như mỡ dê, rồi lại chỉ mấy cụm nhà bên dòng suối trong róc rách sau chân núi qua cánh cửa sổ mở, dặn dò ta nếu có nhu cầu hằng ngày gì thì tới đấy nhận đồ từ thím phụ trách việc vặt là được. Ví dụ nếu ta chưa bỏ ăn ngũ cốc, thì ở đấy cũng có mấy món thanh đạm. Ta nghe thấy hai chữ “thanh đạm” là chẳng mặn mà gì rồi.
Tiễn tiểu tiên sử đi rồi, ta nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe thấy tiếng hạc kêu loáng thoáng. Những đụn mây lờ lững phía chân trời, nhìn đâu cũng chỉ một màu xanh ngắt ướt át. Ta dõi mắt theo hướng rặng tùng trúc xào xạc gió ở bên đối diện, nâng từng tầng lá dập dờn như sóng. Đám dê trắng túm năm tụm ba điểm xuyết giữa những lớp màu xanh biếc trập trùng.
Giữa chốn tu luyện thanh tịnh, sao lại có kẻ chăn thả ở đây?
Ta nhìn thật kỹ mới phát hiện những vạt trắng điểm xuyết kia là một đám thần tiên áo trắng bay bay. Từng cơn gió thoảng đưa tiếng cười vui chơi đùa đứt quãng bay xa, lọt vào tai kẻ khác.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
