“Vậy xin hỏi tôn tính đại danh của huynh đài ạ?”
Y đã hỏi ta, nên ta khách khí hỏi lại y.
“Gọi ta là A Phụ là được.”
Y thấy ta ngẩn ngơ, thì cười bổ sung thêm một câu: “Phụ trong ‘phụ lòng’ ấy.”
(Từ đầu tiên mà nhân vật A Phụ nói là 父 Phụ, nghĩa là cha. Còn sau đấy mới sửa lại thành 负 Phụ, nghĩa là bỏ cuộc, thua. Cả 2 từ này đều đọc là Fù. A Phụ là cách gọi thân mật của con dành cho bố, nhân vật này đang lừa Phinh Phinh gọi mình là bố.)
Ta hổ thẹn ghê, rõ là lấy lòng tiểu nhân đo dạ quân tử, ta vội moi hết ruột gan tìm câu thơ hay để khen y: “ Người trượng nghĩa hay thuộc phường đồ tể, kẻ phụ lòng thường là bậc văn chương , tên hay, tên hay.”
(Trượng nghĩa mỗi tòng đồ cẩu bối, Phụ tâm đa thị độc thư nhân: câu đối nổi tiếng của Tào Học Thuyên thời Minh; trượng nghĩa phần nhiều là từ tầng lớp đồ tể, phụ lòng đều là người đọc sách; Giết lợn bị cho là nghề bần tiện nhưng cũng có anh hùng từ đó mà ra (Kinh Kha), Đám nho sinh chữ nghĩa lại chuyên màn lên quan là ruồng bỏ vợ quê nhà.)
Vẻ mặt quái lạ của A Phụ cuối cùng biến thành nụ cười vô cùng vui vẻ.
“Tên hay, ha ha, tên hay.”
Ở nơi thung vắng suối lặng, tiếng cười sang sảng của A Phụ như ngọn gió thổi qua, khiến vô số loài chim giật mình.
Sau khi lưu luyến chia tay với A Phụ, ta đi theo đường y chỉ, men theo hướng Đông quanh co khúc khuỷu.
A Phụ là người có kiến thức quảng đại, chắc hẳn cũng là thần tiên. Có điều ta hỏi y mấy lần, y lại không trả lời, ta đoán y đang khiêm tốn với ta.
A Phụ nói, trên vùng nước phía Đông, có núi tiên Lưu Ba, đấy là chỗ tốt cho ta tới.
Ta hỏi y vì sao núi tiên Lưu Ba lại là chỗ tốt.
A Phụ bèn hỏi lại ta có biết những môn phái trên các núi thường làm gì không.
Ta đáp đương nhiên họ đều tu tiên vấn đạo.
A Phụ bảo núi tiên Lưu Ba ẩn trong vùng nước phía Đông, là nơi cho các thần tiên tu hành, nói dễ hiểu hơn, đấy là trường của thần tiên.
Ta bỗng cảm thấy khó hiểu, đã là thần tiên rồi mà còn phải đến trường ư, vậy ta phi thăng làm gì?
A Phụ lại cười nói, đương nhiên không phải ai cũng cần đi học. Nhưng thần tiên cũng sinh con mà, những thần tiên nít vừa chào đời đã có tiên căn, tiên tịch kia tất nhiên cũng phải đi học. Ngày lạnh nhất mùa Đông đến trường, ngày nóng nhất mùa Hè học chữ. Núi sách có đường, biển học vô bờ mà.”
(Núi sách có đường, biển học vô bờ: câu đầy đủ là: “Thư sơn hữu lộ cần vi kính, Học hải vô nhai khổ tác chu“. Tạm dịch: “Núi sách có đường, biết cần cù sẽ tìm ra đường ấy; Biển học vô bờ, khổ luyện sẽ là con thuyền đưa về bến thành công”.)
Ta vừa nghe một nùi sách vở học hành là đã thấy đầu đau nhâm nhẩm. Ta nghĩ bụng chắc mình không kham nổi việc học đâu.
Ta hỏi A Phụ, trên núi tiên Lưu Ba toàn là những người đẻ ra đã có tiên căn, vậy hạng không căn không cơ như ta làm sao có thể được người ta nhận vào trường.
A Phụ phản đối. Y nói trên núi tiên Lưu Ba không chỉ có những thần tiên trời sinh đã nằm trong danh sách tiên tịch, mà họ còn nhận cả những thần tiên nhỏ mới thoát xác phi thăng. Những thần tiên nhỏ này phần nhiều đều có linh căn sâu đậm, tiên duyên rất dày.
Ta thầm cân nhắc trong lòng, cái loại bị trời giáng ba tia sét chém thành thần tiên như ta, tiên duyên ắt hẳn còn phải dày hơn tường thành.
Vì thế ta vui vẻ đi về hướng vùng nước phía Đông.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


