Tịnh xá bên trái ta là chỗ ở của một sư huynh im như hũ nút. Thấy gương mặt mới toanh là ta, huynh ấy cũng chẳng hiếu kỳ, chỉ thờ ơ gật đầu đi qua. Bên kia là một sư tỷ ríu rít lắm lời, tên yêu ở nhà là Mạn Mạn. Câu đầu tiên tỷ ấy thốt ra khi gặp ta là: “Nguy hiểm thật nguy hiểm thật. Mẹ tỷ nói tỷ là đứa chậm chạp, làm mãi không xong, chờ mãi không tới. Nếu mẹ tỷ sinh tỷ muộn ba năm, thì vị trí 250 này đã là của tỷ rồi.”
(Mạn Mạn nghĩa là chầm chậm)
Nhờ những lời bô bô liếng loắng của sư tỷ ríu rít lắm chuyện kia, chẳng bao lâu sau, đám đệ tử khắp núi này đều biết có một chiếc bình phi thăng thành tiên vừa tới.
Dần dà, gian tịnh xá của ta bắt đầu đông khách, luôn có kẻ vịn cửa sổ hóng hớt, chính miệng hỏi ta biến ra từ bình thật ư.
Bấy giờ ta mới biết, từ xưa đến nay, ta là chiếc bình đầu tiên phi thăng thành tiên.
Khụ khụ, thế này làm sao ta sống khiêm tốn được nữa…
Tuy ta rất thích tán gẫu với mọi người, nhưng mỗi khi họ đề cập đến một sự kiện, ta vẫn hơi xấu hổ.
“Tiểu sư muội, muội phải tu hành bao nhiêu năm thì mới có thể phi thăng thành tiên vậy?”
Mỗi khi bị hỏi tới chuyện này, ta đều cười vô cùng cao thâm khó dò, lảng sang đề tài khác qua quýt cho xong chuyện.
Chẳng lẽ lại bảo là muội chưa tu tiếc gì đâu, bị ba tia sét bổ thẳng vào đít nên mới bay lên đây à.
Như vậy ta sẽ thành vị thần tiên đốt cháy giai đoạn, không trâu bắt chó đi cày nhất từ trước đến nay mất.
Chơi bời thêm một hai ngày nữa, ta bắt đầu tò mò vì sao mãi mà sư phụ chưa về.
Mạn Mạn sư tỷ kể cho ta biết, dạo này cung Tử Vi trên Cửu Trùng Thiên đang rối tinh rối mù, nguyên nhân là vì tên ác quỷ bị đè dưới đá Côn Luân đã chạy thoát. Nghe đâu lúc vây bắt hắn, đế hậu và con trai cả của bà là Cảnh Húc điện hạ bị trọng thương, hôn mê nhiều ngày mới tỉnh. Cảnh Húc điện hạ là đứa học trò mà sư phụ thương nhất, cũng là đại sư huynh của chúng ta. Dạo này huynh ấy luôn dưỡng thương trong cung Tử Vi, nên ta không có duyên được gặp.
Đế hậu còn bị thương nặng hơn, phải hôn mê cỡ đâu một tháng.
Ta tò mò hỏi: “Gốc rễ gì ạ?”
Mạn Mạn sư tỷ lại thong thả đáp: “Thôi, tỷ chẳng muốn làm muội sợ đâu, không nói thì hơn. Tóm lại mẹ tỷ đã cảnh báo tỷ đừng xuống núi làm trò khùng điên nữa. Lỡ vấp sao quả tạ, gặp phải tên ác quỷ kia là xong cơm mất.”
Ta cực kỳ muốn biết rốt cuộc tên ác quỷ nọ có gốc rễ gì với chúng ta, nhưng Mạn Mạn sư tỷ lại không cho ta chút cơ hội nào. Tỷ ấy chỉ vào một vòng đỏ nhòe nhoẹt ở đỉnh núi đằng xa, nói với ta: “Mẹ tỷ đúng là lo quá trớn. Trước khi đi sư phụ đã giăng kết giới bốn phía quanh núi Lưu Ba, chỉ để lối ra ở cửa núi thôi. Tiên sử canh gác ngày đêm, một con thiêu thân còn chẳng lọt ra nổi, huống chi là chúng ta.”
Ta thấy kết giới kia độc đáo gớm ghê, như ngàn vạn cây phong nhuộm sương giá đứng thẳng tắp. Gió mây cuồn cuộn, tựa lá sương bay múa đầy trời trên dòng nước phía Đông khói sóng mênh mông, làm sóng cuộn ào ào lên núi biếc, hiệu ứng đúng là hoành tráng.
Lòng ta nhủ thầm, kết giới này trông chẳng khiêm tốn mờ nhạt tẹo nào, sư phụ không sợ mời gọi tên ác quỷ kia tới hả?
Kết giới ấy tuy rằng độc đáo thật, nhưng ta nhìn chỉ thấy rầu cả người. Mấy bữa nay ta đã dạo gần hết núi, đang định xuống núi chơi một tí, giờ biết làm sao đây.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
