Thành tiên vốn là một chuyện đáng mừng, nhất là với kiểu yêu quái còn chẳng có sức ngồi thiền như ta, nhảy một bước vút qua các mức tu hành khổ cực như Luyện Khí, Trúc Cơ, Tích Cốc, Xuất Khiếu…, chuyển thẳng qua Độ Kiếp rồi phi thăng luôn, quả thật là nằm mát lên tiên. Đúng ra ta phải phấn khởi lắm, nhưng nỗi nghi hoặc trong lòng quá đậm đặc, ta chẳng thấy mừng vui được là bao.
(Luyện Khí, Trúc Cơ, Tích Cốc, Xuất Khiếu, v.v. là các giai đoạn của tu tiên. Luyện khí là luyện hóa linh khí trời đất thành của mình để cường hóa bản thân. Trúc Cơ là cấu trúc lại cơ thể, bồi đắp để có các nguyên tố. Tích Cốc là không ăn ngũ cốc, đồ ăn nói chung, bỏ tạp chất trần, chuyển qua dùng linh khí thanh tịnh thay thế. Xuất Khiếu là linh hồn rời khỏi thân thể. Ngoài ra còn có các kỳ khác như Kim Đan (tích được một viên đan trong người), Nguyên Anh (kim đan hóa thành hình một đứa trẻ trong bụng), Hóa Thần, v.v.)
Ta bay từ trên trời xuống nhân gian hơn một tháng, nhưng không dám phô trương, chỉ lang thang trong núi thẳm rừng già, mong tìm được người thuộc giới tu tiên để hỏi về nhân quả.
Hôm nay ta đang rửa mặt rửa chân bên bờ suối, vui đùa nghịch nước thì thấy một người đàn ông cũng rửa mặt cách đó không xa. Từ khi thoát xác thành tiên, hóa thành hình người, ta chưa từng giao tiếp với ai bao giờ. Ta không hỏi thấy háo hức, bèn đi tới bắt chuyện với y.
Nhìn dáng điệu cử chỉ từ xa, người đàn ông nọ có vẻ là kiểu ôn tồn lễ độ. Đến gần ta mới thấy tướng mạo y cũng vô cùng đẹp đẽ, mặt trắng ngần, hàng lông mày mảnh dài xếch lên theo thái dương, nhưng lại không có vẻ sắc bén. Người này trông không luống tuổi, nhưng hai bên tóc mai lại bạc trắng như sương.
Chân mày bên trái có một nốt ruồi son như ẩn như hiện, càng tôn lên vẻ độc đáo cho bề ngoài của y.
Dù chưa trò chuyện với ai bao giờ, nhưng ta vẫn biết mấy điều trong giao tiếp: “Huynh đài gì ơi, có duyên trăm dặm mới gặp nhau, đi lướt ngang qua chớ bỏ lỡ, chi bằng ta làm bạn đi.”
Người đàn ông nọ ngồi xổm bên dòng suối, thấy ta đi tới từ đằng xa. Ban đầu y chỉ ngẩng lên nhìn ta với bộ mặt không cảm xúc, nhưng khi ta bắt chuyện với y, y bỗng nhướng mày, nở nụ cười với ta, cười vô cùng thoải mái.
Ta thấy lúc cười mắt y cong lên, vừa ấm áp lại xen chút nghịch ngợm, bỗng dưng thấy vui trong lòng, vô thức có thiện cảm với y hơn.
Người đàn ông cười một lúc lâu, rồi mới đứng dậy đáp lễ với ta: “Được tiên tử để mắt, tại hạ cầu còn chẳng được.”
“Ngài có thể nhận ra ta là thần tiên ư?”
Ta vốn định khoe khéo với y, nào ngờ y liếc một cái đã nhận ra rồi, làm ta mừng rỡ bất ngờ không biết phải làm sao.
“Cô nương thanh thoát như tiên như mây, không vương hạt bụi, vừa nhìn đã biết không phải là kẻ trần tục.”
Lòng ta mừng quá đỗi, không ngờ người bạn đầu tiên trong đời của mình lại là đấng tri kỷ.
“Huynh đài tinh mắt ghê.”
Ta bày tỏ lời từ đáy lòng với y.
Người đàn ông kia nghe ta nói vậy, lại thoải mái nở nụ cười.
“Xin hỏi danh thơm của tiên tử?”
Y vừa cười vừa thỉnh giáo ta.
Ta đang vui vẻ cười với y, nghe tới đây thì chợt thấy xấu hổ. Ta âm thầm oán trách bản thân, chơi Đông dạo Tây hơn tháng ròng mà còn chưa đặt được tên cho mình. Nếu y biết được, chẳng phải sẽ xem thường ta sao.
Ai ngờ người đàn ông kia nghe vậy, mắt lại sáng lên: “ Phinh phinh niểu niểu thập tam dư, Đậu khấu sao đầu nhị nguyệt sơ , tên hay, tên hay.”
(Hai câu đầu trong bài Tặng Biệt Kỳ 1 của Đỗ Mục. Bản dịch của Mailang như sau: “Vừa quá mười ba đẹp dịu dàng, Như nhành đậu khấu tháng hai sang. Gió xuân mươi dặm Dương Châu thổi, Rèm cuốn không ai sánh được nàng.” Chữ Phinh 娉 nghĩa là người con gái đẹp, đồng âm với chữ Bình 瓶 là cái bình, cái chai. Link đọc thơ và xem giải nghĩa:.)
Ta nghe thế, đôi mắt cũng sáng ngời, hai chữ Phinh Phinh đúng là đẹp gớm đẹp ghê. Không ngờ hôm nay mình lại bén duyên tài tình như thế, tình cờ gặp được tri kỷ, tình cờ có được tên hay.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)