Ta đang suy nghĩ rất lung, thì chợt nghe thấy tiếng ly cốc đập vào nhau. Ta sợ quá nhảy phắt dậy, quay lại thì thấy một thiếu niên mặc bộ áo ngủ trắng muốt đang nằm trên mặt đất, ly cốc nước trà đổ vỡ tung tóe bên cạnh hắn ta.
Ta vội chạy đến bên cạnh hắn, đưa tay tính đỡ hắn dậy, hắn lại bóp cổ ta.
“Nhổ ra cho ta…”
Sắc mặt hắn tái mét trông thấy mà sợ, yếu xìu như kẻ sắp chết.
“Nhổ… nhổ cái gì…”
Ta sắp tắt thở tới nơi vì bị hắn bóp cổ, hai cái chân ngắn ngủn đá bình bịch vào cổ tay gầy nhưng rắn chắc của hắn.
“Nội đan của ta, ngươi giả vờ giả vịt gì nữa.”
Hắn thều thào như sắp đứt cước, nhưng vẫn không quên quát ta.
“Không… Không có…”
Oan thấu trời xanh á, ta nuốt nội đan của hắn bao giờ.
Mặt mũi thiếu niên nọ thanh tú, nhưng biểu cảm lại như Diêm La sống, trông rất kiểu chỉ muốn ăn tươi nuốt sống ta. Ta thật sự sắp nghẹt thở. Thôi toi, mình sẽ bị tên điên này b0p chân mất.
Ta bắt đầu giãy giụa điên cuồng, thiếu niên kia đã yếu lắm rồi, bị ta tay đấm chân đá, hắn cực chẳng đã, phải thả lỏng tay ra.
Ta vừa rơi xuống đất là lăng lông lốc sợ sệt trốn khỏi thiếu niên kia, hoảng loạn tìm cửa ra.
Thiếu niên đằng sau vươn tay về hướng ta, như thể tính nhào tới: “Quay lại, ngươi quay lại đây cho ta.”
Ta chạy đến cạnh cửa, nhìn hắn lần cuối. Lần này bổn bình may mắn thoát được cửa tử, ông trời có mắt, thương tình giúp ta. Lúc ra ngoài ta nhất định sẽ tìm một cái miếu, đốt mấy nén hương bái lạy cảm ơn.
Không ngờ, ta còn chưa kịp ôm tấm lòng cảm kích đi ra khỏi cửa, thì tiếng sấm chát chúa đã nổ vang bên tai. Ngay sau đó, một tia sét rạch căn phòng bổ xuống, còn nhằm thẳng về hướng ta.
Trời xanh ơi, ngài có tai không thế, ban nãy con còn tính đốt hương lạy tạ ngài đấy, mà sao ngài nói trở mặt là trở mặt liền vậy?
Ta né được tia chớp kia trong gang tấc, ai ngờ nó không chịu bỏ cuộc, đuổi theo đít ta, lại bổ xuống lần nữa.
Ta đành phải nhấc chân chạy như điên. Lúc tông cửa xông ra ngoài ta còn không quên liếc nhìn thiếu niên đang nằm dưới đất. Hình như hắn đang ngây ra vì sợ trước cảnh này, nghẹn họng trố mắt nhìn theo bóng ta chạy như gió cuốn, bị sét đuổi đằng sau, còn quên cả chửi bậy…
Ta không có lòng đâu mà ngắm nhìn hoa cỏ núi đá xung quanh, vừa chạy trối chết như điên vừa tuôn nước mắt ròng ròng. Thương thay ta chỉ mới có được linh thức, vậy mà lại sắp bị những tia sét trời giáng đánh thành bột mịn.
Cao xanh ơi, con chỉ là một yêu tinh bình nhỏ xíu vừa mới thành hình, còn chưa nhớ ra cha mẹ mình là ai, chưa hề làm chuyện ác độc hại đời gì, cũng chưa từng mơ ước hão huyền được liệt vào hàng ngũ thần tiên. Ngài muốn giáng sét, thì trong rừng sâu núi linh có nhiều kẻ tu tiên đang háo hức mong được ngài giáng sét lắm. Sao ngài nỡ bổ sét vào con?
Sấm sét đằng sau bốc lửa phừng phừng, bổ ba tia điện về phía ta. Ta lơ là không tránh kịp, bị ba tia sét bổ thẳng vào người.
Ta chỉ cảm thấy cơn đau nhói lên khi lửa đỏ đốt tim mình, thiêu cháy lục phủ ngũ tạng. Ta gào lên thảm thiết. Bỗng dưng ngọn lửa xoáy tròn như lốc bắn lên, ánh sáng lấp lánh cuồn cuộn quanh người ta, tựa như có vô số vòng lửa đang bay múa, tạo thành quầng sáng lộng lẫy giữa bầu trời đêm thoáng đãng.
Ta giãy giụa vươn tay ra, nhưng lại không tìm thấy cái tay bụ bẫm của mình, thay vào đó là hai bàn tay nhỏ thon dài trắng như tuyết. Ta vươn tay ra quờ quạng giữa đám lửa điện bắt mắt, còn kéo xuống được một đám mây.
Vạt áo trắng muốt tung bay phần phật trong gió, tà váy múa may như bươm bướm vỗ cánh. Ta hoảng sợ s0 soạng mặt mũi người ngợm, không thấy cái bụng béo tròn múp míp, khuôn mặt bầu bầu đáng yêu của mình đâu. Ta chạm vào gương mặt người ấm áp xinh xẻo bằng đôi tay ngọc mảnh khảnh xa lạ…
Chuyện gì thế này, sao mình lại bị ba tia sét trời giáng đánh thành hình người?
Ta cúi đầu, eo mảnh như liễu, tà váy thướt tha. Ta đứng trên một đụn mây, đón gió xung quanh, như một nàng tiên yểu điệu.
Tới tận lúc bay là là xuống bằng mây, ta hẵng còn hốt hoảng. Ta tìm một dòng suối trong, soi mình kế mặt nước mấy hôm, ngắm tới khi gương mặt người xinh xắn trong nước trở nên quen thuộc như từng bắt gặp trong quá khứ, ta mới dần dà nửa tin nửa ngờ chuyện hoang đường này.
Hình như, chắc là, có lẽ, có khả năng ta đã thành tiên thật rồi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)