Ban đầu, ráng màu kia chỉ nhạt nhòa, mờ mịt tựa sương mù.
Chưa hết nửa chén trà nhỏ, quầng sáng ấy đã ào ạt b4n ra bốn phía, chiếu rọi khắp phòng, xuyên qua ô cửa sổ rộng mở, lan thẳng về phía chân trời giữa những bông tuyết loạn lạc.
Tiên quan đóng sầm cửa sổ lại, mắt ngài ngời sáng, tay chân cuống cuồng. Ta chưa từng thấy ngài kích động như thế bao giờ.
Ngài túm tay ta, kêu ta đợi ngài một lát, đoạn vội vàng đi vào buồng trong.
Khoảng một chén trà nhỏ sau, ngài lại trở ra từ buồng trong, bước đi có vẻ hơi tập tễnh loạng choạng.
Bấy giờ vầng hào quang từ trang sách đã nhạt đi, núi non hang động như chốn thần tiên hiện ra. Mây trắng lưng trời, hạc ngân vang tai, rặng tre bụi bách lập lờ sương mây. Nhìn gần hơn, cửa hang như mở ra một nửa, một tiên sứ áo trắng bay bay đang canh giữ bên ngoài.
“Tiên quan, ngài mau nhìn này…”
Ta hưng phấn quay đầu lại gọi ngài đến xem chuyện lạ, thì bỗng thấy mặt ngài tái nhợt như tờ giấy, trán lấm tấm mồ hôi.
“Ngài làm sao thế?”
Ta bám vào tay áo ngài, kêu to thất thanh. Trông ngài vô cùng đau đớn, như có thể tan thành tro bụi bất cứ lúc nào.
Ngài không trả lời ta, chỉ túm bả vai ta lải nhải liên miên: “Quyển Tấn Như Sương này là một vật báu hiếm thấy ở đời, có thể tái hiện hoàn hảo tất cả những chuyện kiếp trước của người đã đọc nó qua nhiều tháng năm. Ban nãy ta đã cho muội ăn nội đan tinh nguyên, giúp muội thoát xác phàm thăng thành tiên. Sau khi muội đi vào thế giới trong sách, tất cả những gì muội trải qua đều là ảo ảnh, nhưng những cảnh ảo này giống hệt những việc muội từng trải qua trong kiếp trước.”
Ngài dừng lời, gian nan mở miệng: “Trải qua kiếp trước, nếu muội vẫn… chọn con đường này, thì sẽ nhớ lại tất cả chuyện của kiếp trước, sẽ nhớ ra ta. Nếu muội… chọn đi đường khác…”
Lòng ta nóng như lửa đốt, bây giờ là lúc nào rồi, sao ngài không sai người gọi ngự y tới, mà còn sức lảm nhảm tào lao với ta ở đây.
Nhưng ngài lại không cho phép ta ngắt lời ngài, tiếp tục cất giọng một cách khó khăn: “Nếu muội chọn đi đường khác… thì xin hãy chờ ta, chân trời góc biển… ta sẽ tìm được muội…”
Ta giằng ra khỏi tay ngài, nhanh chân chạy ra ngoài: “Em gọi ngự y cho ngài…”
Ta bỗng dưng quên mất mình chỉ là một cái bình, không thể gọi được ngự y…
Tiên quan túm ta lại, đột nhiên ôm ta vào lòng ngài, lưu luyến như thể sắp sinh ly tử biệt.
Ta đành tạm thời dỗ dành ngài: “Ngài ngoan nhé, ngự y có gì đáng sợ đâu…”
Ta còn chưa nói xong, thì đã bị ngài đưa tới trước quyển sách, nghe thấy ngài dặn thêm một câu: “Muội cứ yên tâm đi đi, chớ quay đầu lại…”
Dứt lời, ngài đẩy ta về phía trước, ta như thể ngã từ đụn mây, bổ thẳng xuống rất nhanh. Tiếng gió vun vút làm người ta thấy sợ vang lên bên tai ta, ta gào to: “Cứu với…”
Ta là một cái bình đó, rơi mãi mà chưa chạm đất thế này, chẳng phải sẽ vỡ tan tành còn gì. Dù tiên quân có bản lĩnh diệu thủ hồi xuân, cũng chẳng thể chữa trị nổi đâu á.
Lúc rớt đánh bộp xuống đất, ta lại không vỡ tan nát như thiên nữ rải hoa mới tài. Ta nằm như chết trên nền đất một lúc lâu, cuối cùng mở mắt ra, hóa ra mình vẫn chưa tèo.
Ta lồm cồm bò dậy, tức tối tìm đường ra. Quá quắt thật, ta phải bơ ngài ba ngày mới được.
Làn sương vây tứ phía như một tấm lụa mỏng, ta sờ lần hồi lâu, rốt cuộc tìm thấy một cánh cửa lạnh băng.
Ta đẩy nhẹ cánh cửa kia, một giọng nói kỳ quái đột nhiên vang lên bên tai: “Chuyện ngày hôm qua không thể níu giữ, nhưng có người lại muốn lưu nó lại. Đời có bốn nỗi khổ, nào ai chưa từng trải nỗi buồn yêu mà phải biệt ly. Thôi đành, thôi đành, để xem ngươi cố chấp với hắn tới nhường nào.”
(Bốn nỗi khổ theo Phật giáo: Yêu mà phải biệt ly, Ghét mà phải chung đụng, Cầu mong không được như ý, Thân năm ấm không hòa hợp nhau..)
Giọng nói kia không biết phát ra từ hướng nào, đột ngột vang lên làm ta sợ hú vía, ta hoảng hốt tông cửa bỏ chạy.
Ai ngờ giọng kia vẫn đuổi theo ta, nói tiếp: “Vào cửa này, sẽ quên đi ngày cũ, ngươi có thể suy nghĩ.”
Ta lầu bà lầu bầu: “Vớ vẩn, ta còn ở đây để ngươi hù ta tiếp chắc.”
“Kẽo kẹt”, ta đẩy cửa vào trong, thấy một gian tịnh thất, hương lò thoang thoảng.
Ta chợt dừng chân lại, ngơ ngác đứng tại chỗ, thấy hơi là lạ…
Dường như ta bỗng dưng quên mất điều gì đó…
Ta là một cái bình…
Rồi sao nữa nhỉ…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



