Câu hỏi này với ta thì không khó khăn gì, nhưng Tinh Trầm tiên quan hình như lại nghẹn họng thật, mãi mà chẳng đáp nổi.
Vị tiên quan kia cười khẩy, phất tay áo bỏ đi, càng lúc càng xa.
Ngay khi bóng y bước qua cánh cổng Thùy Hoa nhỏ, sắp mất hút khỏi tầm mắt, Tinh Trầm tiên quan đột nhiên gọi khẽ một tiếng: “Ca…”
Người đằng trước như có tai siêu thính, cách xa chừng đó mà vẫn nghe được. Y chợt dừng bước chân, chậm rãi quay người lại.
Ta nhìn biểu cảm trên mặt y, không chắc đáp án của Tiểu Trầm Trầm có đúng hay không.
“Nhị ca…”
Ta đang định nhắc nhở Tiểu Trầm Trầm nghĩ kỹ rồi hẵng nói, kẻo lại bị người ta nhạo báng, thì ngài lại gọi thêm tiếng nữa.
Mắt vị tiên quan kia như chất chứa sương sớm mưa đêm, lấp lánh nhấp nháy, rất khó để miêu tả.
Y bỗng ngượng ngùng, lúng ta lúng túng gật gật đầu với Tiểu Trầm Trầm. Khi quay người bỏ đi, y suýt cụng đầu vào bức tường phía Nam.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, một tuần lại trôi qua chỉ trong chớp mắt.
Cuộc đời ta có thể miêu tả bằng bốn chữ.
Học tập gian khổ.
Hôm nay ta vẫn khốn khổ đọc sách, tiên quan ngồi kế bên vừa mài giũa một cái bình, vừa canh chừng để ta không lười biếng.
Mấy bữa nay những mảnh sứ vỡ được đưa tới đây càng ngày càng ít đi, cũng khó trách, ngài sửa bình suốt mười mấy năm nay, e là đã sửa gần hết số bình vỡ trên đời rồi.
Trong căn phòng này, ngày xưa ngài bận rộn bất kể ngày đêm, nay lại đến ta bận bịu tối mắt tối mũi. Chậc chậc, Tiểu Trầm Trầm khổ tận cam lai, còn ta thì lại vất vả đường dài.
Ta lật một trang sách ố vàng, mũi chợt thấy hơi lành lạnh. Ta ngước mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, bỗng phát hiện trời đang đổ tuyết.
“Úi chà chà, tuyết rơi rồi…”
Ta quay đầu nhìn về phía tiên quan đầy vẻ mong đợi, ánh mắt thiết tha…
Tiên quan liếc mắt nhìn những bông tuyết tán loạn ngoài cửa sổ, nói nhẹ tênh: “Đọc thêm nửa canh giờ đi…”
Chẳng chịu châm chước chút nào, giọng điệu y như ông giáo già cổ hủ.
Ta dẩu miệng, đành phải lật sách tiếp.
Lật thêm vài trang nữa, một bức tranh cành lựu quấn quýt hiện ra trước mắt ta, màu sắc và hình họa cực kỳ giống hoa văn trên cái bụng béo ú của Tiểu Thạch Lựu.
Ta bật cười khì khì.
(Cành lựu quấn quýt: Thạch Lựu triền chi. Ngoài nghĩa là tranh lựu thì Thạch Lựu còn chỉ loại bình có tạo hình tròn xoe như quả lựu, triền chi là hoa văn cành lá hoa quấn quýt hay được vẽ trên đồ sứ. Dưới đây là một chiếc bình hình Thạch Lựu, hoa văn triền chi.)
Lật thêm mấy trang nữa, ta bỗng thấy bóng lưng thanh thoát của một người con gái. Nàng ngồi dưới gốc cây già cỗi, cầm bút chấm mực. Tà váy dài thướt tha như làn nước chảy, như tiên nữ xuất trần. Giữa tán lá sum suê phía trên đầu nàng, có một thiếu niên cao ráo tuấn tú đang nằm trên cành, hai tay gối sau đầu. Chàng bắt chéo chân nhìn bầu trời, môi vương nét cười, không rõ là ấm áp, hay là trào phúng.
Thêm vài trang nữa, ta lại thấy bóng lưng người con gái nọ. Nàng quỳ gối ven dòng nước cuồn cuộn.
Nét mực lờ mờ xuyên thấu trang giấy, đập vào mắt ta.
“Không hối hận.”
Ta lật tiếp hai trang nữa, thấy một ráng màu lờ mờ, như chiếu ra từ quyển sách.
Ta ồ lên, tò mò ghé sát vào nhìn. Tiểu Trầm Trầm nghe thấy tiếng, cũng liếc mắt qua.
Chỉ mới nhìn một cái thôi, mà ngài như bị sét đánh trúng, không thể động đậy.
“Tiên quan, ngài làm sao thế?”
Ta vẫy vẫy cái tay bụ bẫm của mình trước đôi mắt đờ đẫn của ngài.
Ngài buông chiếc bình trong tay ra, hoảng loạn sải bước tới đằng sau ta, quan sát ráng màu chiếu ra từ trong sách với ta.
Mãi đến hôm nay, ta mới phát hiện quyển sách đã tra tấn ta đủ kiểu mấy năm qua, còn có điểm thú vị lạ thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



