Từ hôm thổ lộ dưới trăng trở đi, không còn bè lũ bình lọ nào dám ý kiến ý cò sau lưng ta nữa. Chỉ có Tiểu Thạch Lựu và Thiên Thanh còn ham thích bắt chước tiên quan, chốc chốc lại chòng ghẹo ta một câu: “Tỷ đúng là đồ yêu tinh quấn người.”
Hai đứa bảo đây là lần đầu tiên lũ con gái thấy tiên quan thân thiết với ai khác như thế, bởi vậy đêm qua các nàng bình đều tan vỡ trái tim, có mấy cô còn khóc lóc sưng mắt vài ngày.
Đột nhiên, tiên quan bỗng hẩy tay, lấy một mảnh rất nhỏ ra từ đống sứ vụn tanh bành chẳng ra hình thù gì kia. Sau đấy ngài đặt nó lên lòng bàn tay, xem xét kỹ lưỡng, tựa như không thể tin nổi vào mắt mình vậy…
Lỗ khuyết duy nhất trên người ta đã được trị hết.
Ta không còn là một chiếc bình đẹp theo kiểu không toàn vẹn nữa.
Tiểu Sở tiên quan cũng khỏi cần lên trời xuống bể tìm mảnh cuối cùng kia cho ta.
Ta vốn cho rằng đây là chuyện tốt, tuy ta cũng chẳng để ý mấy.
Nhưng từ khi ta trở thành một cái bình hoàn chỉnh, tiên quan lại càng đề ra yêu cầu hà khắc hơn với việc đọc sách của ta. Ngài giảm dần thời gian sửa bình, dành nhiều thời gian nhàn hạ để canh chừng ta đọc sách.
Ta chỉ muốn nói rằng, cha mẹ ruột cũng chẳng đốt cháy giai đoạn thế này.
Mấy bữa sau, Tiểu Sở tiên quan lại tới thăm ta. Hắn cũng hỏi ta về quyển sách thổ tả khó hiểu làm ta đau đầu kia. Những câu hỏi của hắn như hợp sức với quyển sách nọ, đều mông lung mịt mùng, làm ta chẳng rõ đầu cua tai nheo ra sao.
Ví dụ như, hắn hỏi: “Phinh Phinh, trong quyển sách này, nàng có từng nhắc tới Sở Dao tiên quân ta đây tài giỏi lịch lãm vô song, là mối duyên lành hiếm có khó tìm không?”
Hoặc hắn hỏi thế này: Phinh Phinh, trong quyển sách này, nàng có từng nhắc tới ta đã lén đính ước cả đời với nàng, mãi mãi không chia lìa không?”
Tinh Trầm tiên quan tình cờ nghe được câu này, từ đấy ngài lại dựng thêm một kết giới trong vườn, chuyên phòng Tiểu Sở tiên quan tới lảm nhảm huyên thuyên tiếp.
Sau khi Tiểu Sở tiên quan bị chặn ngoài cửa, chẳng mấy ngày sau lại có một tiên quan khác tới ghé thăm vườn. Đó là vị tiên quan đã tặng rượu tiên trước đó. Không hiểu sao y lại muốn ta đặt tên cho đứa con quý báu vừa chào đời của y. Ta còn chưa thấy mặt thằng cu kia bao giờ, làm sao biết lấy tên gì thì hợp với nó.
Nhưng vị tiên quan này rất là cố chấp, y nằng nặc bảo nếu không xin được tên từ ta, thì lúc về không thể báo cáo kết quả công việc với bà cô đanh đá ở nhà được. Ta thấy trông y khốn đốn quá, rất kiểu không hoàn thành nhiệm vụ thì sẽ phải về nhà quỳ ván giặt đồ, đành cố lấy tên ở nhà cho con y, đặt là “Hoan Hỉ”.
(Hoan Hỉ: là vui mừng)
Tiên quan nọ nghe thế, quả thực còn hoan hỉ hơn cả cái tên này, cười nói với ta: “Sư tỷ của muội nghe xong nhất định sẽ vui lắm.”
Ta nghe mà chẳng hiểu mô tê gì, ta lấy đâu ra sư tỷ cơ chứ.
Lúc nói chuyện với ta, trông vị tiên quan ấy rất hoạt ngôn, nhưng ngay khoảnh khắc quay mặt qua nhìn về phía Tinh Trầm, y lại trở nên rụt rè.
Lần nào tới chơi, thái độ của y cũng như thế, y đưa ta mấy món ngon thức hay, sau đó ngồi yên nhìn nhau chòng chọc với Tinh Trầm một lúc lâu, cuối cùng rụt rè cáo từ bỏ đi.
Ta thấy hai người thực sự không có gì để nói với nhau, lần này vẫn lúng ta lúng túng như lần trước. Một người ngắm trời, một người soi đất, im lặng giằng co hồi lâu.
Khi tiên quan nọ đứng dậy rời đi, ta rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi. Tất nhiên hai kẻ kia không bắt bẻ gì, vì ta đã xấu hổ thay họ rõ lâu rồi.
Ai ngờ tiên quan nọ mới bước được mấy bước thì bỗng quay đầu lại, như thể lửa giận không kìm nổi nữa, bộc phát hết ra.
“Gọi ta một tiếng ca, khó đến vậy hay sao?”
Y lạnh lùng hỏi.
Ta chớp mắt hóng hớt, trong tình thế giương cung bạt kiếm thế này, chẳng rõ cuối cùng họ có lao vào choảng nhau không.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)