Ngài lại buồn bã cô đơn ngồi trên mặt đất, không đáp lời ta. Ngài cầm vò rượu lên rải một nửa trước mộ, rồi lặng lẽ uống một mình.
Mấy ngày sau, dần dà ta không còn tức quá nữa, cũng không lạnh nhạt với Tinh Trầm tiên quan thêm. Tuy tiên quan vẫn mang thái độ cấm kẻ khác lại gần, cứ như ta nợ ngài một túi vàng không bằng, nhưng hành động lại gần như ngoan ngoãn phục tùng ta. Anh chàng đẹp trai rắc rối sống xoắn như cái quẩy kia, thực sự là đóa hoa lạ lùng nhất trong khu vườn này.
Hôm nay ta quấy ngài, đòi ngài chơi cờ với ta. Ngài phản kháng một tẹo, rồi bỏ cái bình đang sửa dở dang xuống, cầm bàn cờ vây tới đánh cờ với ta.
Ta lấy quân đen, ngài cầm quân trắng.
Kỹ năng chơi cờ của ta là do ngài tự tay truyền dạy, nên tất nhiên ta chơi rất khá. Tuy vậy, muốn thắng ngài một cách quang minh chính đại vẫn là điều không thể.
Nhưng hôm nay trước khi vào ván ta đã đánh cược với ngài, ai thua sẽ phải làm một chuyện theo yêu cầu của người kia, hơn nữa không được phép khước từ, vậy nên ta rất quyết chí thắng ván cờ này.
May mà đường nào rồi cũng về Biện Lương, thắng kiểu gì thì cũng là thắng. Ta lén sử dụng chiêu ăn gian bàn tay vô hình của mình, dịch vị trí của mấy quân cờ trắng, cuối cùng khiến ngài thua ta nửa nước cờ.
(Biện Lương: chỉ Khai Phong, một thành phố trực thuộc tỉnh (địa cấp thị) ở phía đông tỉnh Hà Nam, Trung Quốc. Khai Phong là một trong 8 cố đô Trung Hoa. Trong lịch sử, Khai Phong còn nhiều tên khác như là Đại Lương, Biện Lương, Biện Châu, Nam Kinh, Đông Kinh, Biện Kinh. Đây là Vương đô nước Ngụy thời Chiến quốc, cũng là Đế đô của nhà Bắc Tống (4 tháng 2 năm 960- 9 tháng 1 năm 1127) và là kinh đô nhà Kim từ năm 1214.)
Khi ta vẫy quân cờ vui muốn khùng, thì Tiểu Trầm Trầm lại nhìn ra vạt cỏ cao cao ngoài cửa sổ, vẻ mặt khó lường.
Chắc hẳn ngài đang nghĩ trăm lần cũng không ra, rõ ràng trông thì thắng được, mà đặt quân xuống lại thua…
Người thành thật phúc hậu như ta, tất nhiên sẽ không chịu giải đáp nghi vấn, giải thích nghi hoặc cho ngài rồi. Cất quân cờ xong xuôi, ta bèn đòi tiền cược của ngài. Bấy giờ mặt ngài mới hiện lên vẻ nghiêm nghị, trong nghiêm nghị còn kèm theo tí hối hận. Ngài rề rà một lúc lâu rồi mới hỏi ta với giọng mang chút đề phòng: “Muội… muốn ta làm gì?”
Ta cười nói: “Cử động miệng ngài, nói một câu thôi ạ. Tiên quan cứ thả lỏng đi.”
Vì thế sau thời gian bằng một chén trà, ngài lúng ta lúng túng đi theo ta, miễn cưỡng ra tắm trăng dưới hành lang với ta.
Bầu trời đêm nay như được gột rửa, sương lan ngàn dặm, đẹp đẽ vô cùng.
Ngài ngồi nghiêm cạnh ta. Nhìn sống lưng căng chặt thẳng tắp của ngài là biết ngay bây giờ ngài đang hơi ngượng.
Đám bình lọ giả vờ tản bộ, ngắm hoa, nhìn trăng, ngâm thơ, hát hò uống rượu trong vườn tụ tập đông dần. Ta yên lặng quan sát họ, tới tận khi chắc chắn mười mụ ba hoa chích chòe nhất cả vườn đã có mặt, ta mới húng hắng cho thanh giọng, ra ám hiệu với ngài.
Huyệt thái dương của Tiểu Trầm Trầm giần giật, biểu cảm trên mặt ngài khổ sở khó nói nên lời. Ngài húng hắng, như thể đang giằng xé nội tâm lần cuối.
Ta chờ sắp hết kiên nhẫn đến nơi, ngài mới chậm rãi nâng cánh tay lên, duỗi một ngón tay thon dài quét qua chóp mũi bé xinh của ta: “Muội đúng là…”
Ngài gian nan mở miệng.
Ta thấy ngài có vẻ nhụt chí, bèn dùng ánh mắt uy hiếp để nhắc nhở ngài đã đánh cuộc thì phải chịu thua, đổi ý sẽ bị sét đánh…
“Muội đúng là…
“Muội đúng là… đồ yêu tinh quấn người.”
Ngài sống không còn gì luyến tiếc nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)