Nhờ bộ óc thông minh của mình, chỉ nghe ba chữ này thôi, ta đã biết ngay ý ngài là gì. Ý là người ta muốn ăn đào ngọt, ta lại tặng họ một quả mận chua, cực kỳ không hợp khẩu vị bên ấy…
Tên kia thực sự rất khó hầu hạ.
Ta dằn cơn giận lại, hỏi: “Ngài không thích người khác, vậy ngài thích ai?”
Người ngoài cửa lại không ỏ ê gì một lúc lâu, phải lâu thật lâu sau, ngài mới nhẹ nhàng cất giọng: “Muội… có thể đi ra được rồi.”
Không đợi ta trả lời, ngài đã dợm bước bỏ đi.
Lòng ta chất chứa cơn oán hận, vừa ra ngoài đã thấy mấy cái bình rướn cổ thò đầu từ cái cột chỗ hành lang cách đó không xa, vì thế cơn uất hận trong lòng càng đậm sâu thêm. Ta không về phòng ngài nữa, mà tìm bừa một góc để tắm trăng. Trên đường ta gặp phải dăm ba cái bình, tên nào tên nấy đều lén xì xào sau lưng ta.
Ta biết những tin đồn ta hết thời e rằng đã bay đầy trời. Hôm nay ta tạm lười nhác nghỉ ngơi vậy, ngày mai lại vực dậy tinh thần, xây dựng uy quyền sau.
Ánh trăng rất đẹp, lòng ta rất sầu.
Ta loáng thoáng nghe thấy tiếng Thiên Thanh và Tiểu Thạch Lựu thì thào gọi tên ta, ta cũng lười trả lời, chỉ chờ tụi nó tìm thấy góc ta đang ngồi.
Ai ngờ ta đã nghe được tiếng cỏ sột soạt cách đó không xa, thấy hai đứa ngó nghiêng về phía mình, nhưng hình như hai đứa lại không thấy ta.
Ta đứng dậy vẫy tay với hai con bé: “Ở đây…”
Hai đứa có vẻ không thể thấy ta, tụi nó ngó nghiêng một lát rồi quay đầu bỏ đi.
Chẳng lẽ nơi này cũng có kết giới?
Bấy giờ ta mới nhận thấy hình như nơi này yên lặng tới mức bất thường. Ta liếc xung quanh, chợt phát hiện mình nằm cạnh một chỗ nhô nhô, gối lên một cục đá lành lạnh. Ta nhìn kỹ hơn, chợt nhận ra chỗ gồ lên chắc là một nấm mồ, còn cục đá thì là tấm bia.
Ta sợ tới mức run bắn lên, lăn lông lốc đứng dậy. Không ngờ giữa khu vườn muôn hồng nghìn tía này lại cất giấu một nấm mồ, ta còn nằm ngay trước cửa nhà bộ xương trắng xa lạ này, cô đơn lẻ bóng với kẻ đó một lúc lâu. Đúng là xui xẻo, xui xẻo tận mạng.
Ta vội ôm quyền nhận lỗi: “Quấy rầy rồi quấy rầy rồi, thưa…”
Ta nương theo ánh trăng đến trước tấm bia, muốn liếc nhìn tên họ của kẻ đã xuống suối vàng kia, nhưng lại phát hiện nó là một tấm bia không chữ. Chắc hẳn người này sống ngạo nghễ cả đời, về nơi chín suối vẫn muốn ngạo nghễ, khinh không thèm để tên họ lại trên tấm bia lạnh lẽo mỏng manh này, hóa thành cát bụi bay đi.
Đương lúc ta tràn trề ngưỡng mộ, thổn thức không thôi, thì bỗng chợt ngẫm lại. Cũng có thể kẻ này đã làm quá nhiều việc ác, không dám để lại tên cho người đời biết, sợ rơi vào kết cục bị đào mồ quật mả.
Nghĩ tới đây, nỗi niềm ngưỡng mộ thổn thức của ta chợt không biết phải để đi đâu. Nhưng ta nhanh chóng thấy yên tâm, người chết đã đi xa, việc gì ta phải băn khoăn nữa. Bất kể ngày còn sống ra sao, thì vẫn xứng có một nơi để lặng lẽ hóa bùn.
Trời rợp ánh sao, đom đóm rập rờn.
Ta đang moi hết cõi lòng nói mấy chuyện tào lao tầm xàm với người dưới suối vàng kia, thì chợt nghe thấy tiếng người vọng lại từ đằng sau: “Tới rồi thì ở đây với ta thăm người ấy một lát đi.”
Ta bị giọng nói bất thình lình kia dọa cho hồn vía lên mây. Thấy Tinh Trầm tiên quan đã thong thả bước tới cạnh mình, ta nâng mi liếc xéo ngài, hoài nghi phải chăng ngài cố tình bước đi thật khẽ, để dọa ta sợ sệt bay cả cơn tức.
“Người này là ai?”
Giọng điệu của ta không mấy thân thiện.
“Bạn cũ, bạn cũ.”
Ngài mở một vò rượu hoa quế ngon lành quý báu ra, đặt trước ngôi mộ, khom lưng nhổ những cây cỏ dại mọc quanh nấm mồ.
Thảo nào ngôi mộ này lại sạch đẹp như thế, hóa ra có người tới dọn dẹp thường xuyên.
Bạn cũ bạn kỹ của ngài chẳng liên quan gì tới ta, ta không muốn giận dỗi cho ngượng thêm trước mặt nắm xương trong mồ, nên chỉ lặng yên đứng cạnh, lạnh lùng quan sát.
Ai ngờ ngài không hề khách khí với ta, ngài duỗi tay túm ta đến trước mộ. Chân ta đứng không vững, quỳ sụp xuống đất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



