Ta mang một trái tim khao khát được ngợi khen mở mắt ra. Vì hy vọng đang nhộn nhạo trong lòng, nên ta thấy ánh trăng rọi trên bàn trông cũng có vẻ sáng tỏ hơn ngày xưa rất nhiều.
Tiểu Trầm Trầm đang ngồi trước bàn, ta mở mắt nhìn ngài, vừa hay ngài cũng đang nhìn ta.
Ta không dám trưng ra vẻ mặt tranh công quá rõ ràng, chỉ hỏi khéo ngài: “Đêm qua tiên quan có vui không?”
Tiểu Trầm Trầm bình tĩnh nhìn ta không nói lời nào, gương mặt luôn khiến người ta không khỏi thấy hoảng hốt khi ngắm nhìn hơi tai tái, như nhuốm ánh trăng lạnh lẽo, lại tựa phủ một lớp sương giá đêm Đông.
Còn ngượng cơ à…
“Muội… muội sang căn phòng tối bên cạnh, đứng úp mặt vào tường. Không có sự cho phép của ta thì không được phép đi ra!”
Nụ cười khoe mẽ quyến rũ của ta còn chưa kịp tan khỏi khoé môi thì đã bị lời quát nạt của ngài đập nát. Bị ngài quát, ta như lá khô trong gió, không khỏi thấy buồn bã thê lương.
Từ khi có ký ức, ta chưa từng thấy ngài nổi cơn như thế với mình bao giờ. Ta trố mắt một lúc lâu, không biết nên đáp lại ngài thế nào, cuối cùng còn hèn nhát cứng họng lại.
“Đi thì đi…”
Ta giận dỗi nên không vịn đùi ngài trèo xuống mà trượt người theo chân bàn. Ta ngã từ trên cao, chạm đất đánh bốp, mông suýt vỡ làm tám mảnh.
Người đàn ông đang ngồi ngay ngắn trên ghế nghe thế thì thiếu điều nhảy dựng lên vì sợ. Ta không nhìn biểu cảm trên mặt ngài, lệ rơi lã chã lao ra khỏi phòng.
Xui quá là xui, một đám bình lọ đi dạo với nhau lướt qua cửa phòng tiên quan đúng lúc này. Thấy ta nước mắt nước mũi bay tứ tung lao ra khỏi phòng ngài, mắt họ lập tức toả sáng như sao, châu đầu ghé tai bàn tán với nhau.
Ta chui tọt vào sương phòng bên cạnh, sập cửa phòng đánh rầm, sau đó khép cửa sổ đầy chát chúa, cản đám bình đang xì xào thảo luận bên ngoài lại. Sau đó ta ngồi bệt mông xuống mặt nền lạnh băng dưới cánh cửa, lòng tràn đầy ấm ức. Đúng là tủi thân chết đi được.
Hiếm khi ta biết suy nghĩ cho ngài, lắng lo muốn dỗ để ngài vui, vậy mà ngài chẳng những không hiểu ý tốt của ta, không nhận tấm tình của ta, còn trở mặt trách cứ ta.
Đúng là cái này mà nhịn được, thì còn gì không nhịn được nữa.
Ta hờn dỗi một mình một lát, dần nhận ra cơn đau trên mông, cũng dần phát hiện cái phòng tối thui này chán kinh lên được. Ta vô cùng hối hận vì đêm qua mình ngủ ngon quá, giờ chẳng buồn ngủ tẹo nào. Đêm dài đằng đẵng thế này, biết giết thời gian làm sao đây.
Ta lại ngồi ngơ ngác một lát, bỗng nhiên nghe thấy chất giọng trầm thấp vọng từ ngoài vào: “Muội đã ngộ ra lỗi lầm của mình chưa?”
Ta thấy hơi cạn lời. Hóa ra tên này lại là một kẻ ngoài mạnh trong yếu, còn chẳng bình tĩnh được như ta. Mới bị nhốt chưa bao lâu mà…
Vì thế ta kiêu ngạo vặc lại ngay: “Chưa hề.”
Người đứng ngoài cửa phất tay áo bỏ đi.
Ta đếm canh giờ trong màn đêm, ta còn chưa kịp hối hận về lời dại dột bồng bột ban nãy của mình, thì một giọng đàn ông trầm thấp lại vang lên ngoài cửa: “Giờ thì sao? Đã ngộ ra chưa?”
Ta càng vênh váo hơn: “Chưa hề.”
Ta nghe tiếng ngài phất tay áo bỏ đi, giậm chân ra chiều nghiến răng nghiến lợi lắm.
Ta tựa cửa, bắt chéo chân, dần cảm thấy hơi thú vị. Đợi tới lúc ngài xuất hiện ngoài cửa lần thứ ba, ta hạ quyết tâm chặn họng ngài bằng hai chữ “Chưa hề”, ai ngờ ngài lại thay đổi cách hỏi: “Muội cảm thấy ta khiến muội ấm ức ư?”
Hai chữ “Chưa hề” lại dõng dạt vuột ra khỏi miệng ta, giờ ta có hối cũng chẳng kịp.
Người ngoài cửa có lẽ cũng sững sờ vì câu “Chưa hề” khí thế ngất trời này của ta, một lúc lâu sau ngài mới ấp úng lên tiếng: “Nếu muội thấy ấm ức, thì cứ nói rõ ra với ta.”
Ta có nỗi khổ mà không thể cất lời, bao nhiêu ấm ức tủi hổ đều bị chính mình chặn ngang, đành ngượng ngùng nói móc ngài một câu: “Làm gì ấm ức đâu, chỉ tại em tự biến bản thân thành trò hề mà thôi. Ngài có thích hay không, nào liên quan gì đến em…”
Ngài và ta yên lặng giằng co với nhau cách một cánh cửa, mãi lâu sau, bên ấy mới đáp khẽ: “Ta không thích…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



