“Láo xược, tên của bản tôn không phải là Bé Xám, bản tôn là chuyển thế của thần thú Ứng Long* từ thời thượng cổ, nay là chân long duy nhất có một trong hai trên thế giới này. Bản tôn sinh ra trong cung Tử Vi, uống nước sông trời, gánh vác sứ mệnh trời ban, chọn một người chủ đáng nể với đời. Ta nuốt núi sông, khinh nhật nguyệt, định càn khôn, há có thể để thứ tiểu yêu nhà ngươi mở miệng khinh nhờn.”
“Ta sai rồi, ta sai rồi, ta sai thật rồi.”
Ta vừa nghe lời chắp tay thi lễ, vừa xin lỗi Bé Xám liên tục.
Bé Xám thấy thái độ nhận sai của ta thành khẩn thì lấy làm đắc ý lắm. Nó nhất thời quên mất ta là một đứa học trò dạy mãi không sửa, cũng quên khuấy chuyện ta rất thích trêu chọc nó.
Ta nhếch mép, nở nụ cười xấu xa, khiêm tốn hỏi: “Nếu các hạ không muốn bị gọi là Bé Xám, vậy xin hỏi tôn tính đại danh của các hạ…”
Thôi được, ta thừa nhận mình sống hơi lỗi, nhưng Bé Xám đúng là suối nguồn vui vẻ của đời ta, trêu nó một trận, những nỗi buồn khổ vì phải đọc sách của ta đều hóa thành mây bay.
Thiên Thanh lau những giọt nước do Bé Xám làm vẩy lên mặt mình, kéo ta dậy khỏi nền đất, ánh mắt sáng ngời: “Phinh Phinh, muội rốt cuộc cũng nghĩ ra lý do rồi.”
“Lý do gì cơ?”
Ta chỉ lo chơi đùa với Bé Xám, gần như quên khuấy mất vừa nãy Thiên Thanh đang nói gì.
Thiên Thanh đảo tròn mắt nhìn ta, thong dong cất lời: “Sở dĩ tiên quan bực bội như thế, nhất định là vì chúng ta không đoán trúng được suy nghĩ của ngài, tặng quà không hợp ý ngài.”
Ta xoa cái bụng nhưng nhức vì cười nhiều, bấy giờ mới hiểu rõ Thiên Thanh đang bàn về cái gì, bèn phản đối: “Cái này cần gì phải nói nữa, đương nhiên ta biết ý tưởng tồi tệ của muội không hợp lòng ngài ấy rồi.”
Thiên Thanh vội vã muốn chứng tỏ bản thân, chưa đợi ta hỏi con bé đã nói tiếp: “Với vẻ ngoài nhân cách tính tình của tiên quan, chỉ tặng mấy quyển truyện thôi quả là hơi có lệ, hơi ngây thơ. Lỗi tại muội sơ sẩy đuểnh đoảng. Phinh Phinh, tỷ yên tâm, chỉ cần làm theo lời muội, lần này tiên quan nhất định sẽ vừa lòng.”
Vì thế chúng ta nói là làm ngay, đi tìm cả Tiểu Thạch Lựu. Thừa dịp trời còn chưa sáng, chúng ta lén chui vào phòng cô hầu gái xinh xẻo nhất ngôi nhà vườn này, bịt mắt bịt mồm cô em xinh xắn còn đang say ngủ kia, vác cô ta vào phòng tiên quan.
Xong việc này, ta mệt tới độ tay chân co rút, mắt ríp vào nhau. Tia nắng ban mai ngoài cửa sổ đã chập chừng lộ ra, tiên quan vẫn chưa trở về phòng, cô hầu gái trên giường lại tỉnh trước. Thân hình mảnh dẻ như cành liễu giãy giụa trong chăn gấm, cô ta phát ra những tiếng nức nở sợ sệt.
Ta bắt chước câu hay hớm mà mình tình cờ học được trong quyển truyện hôm qua, nhẹ nhàng khuyên giải an ủi cô ta: “Này người đẹp ơi, nàng đừng kêu nữa, có kêu rách cổ họng cũng vô dụng thôi, nên ngoan ngoãn nghe lời thì hơn.”
Ai ngờ mỹ nhân nghe xong lời khuyên giải an ủi của ta, lại càng khóc vống lên.
Ta thiếp đi trong tiếng khóc hức hức hu hu của cô ta…
Bởi vì cực kỳ hài lòng với sự săn sóc quan tâm mấy bữa qua mà mình dành cho tiên quan, nên khi chọi mắt với ngài trong giấc mộng, ta cũng thấy mình vô cùng ngay thẳng đúng lý.
“Những gì đã lấy của ngài, rồi sẽ có ngày em sẽ trả lại hết cho ngài.”
Ta nói cực kỳ hùng hồn.
Trong mơ, tiên quan lại khó nén được nỗi cay đắng trên nét mặt, ngài xoay người rời đi, bóng dáng cô độc lạ lùng. Ta nghe thấy ngài hỏi một câu ngỡ thật mà lại là giả: “Muội cũng biết muội đã lấy đi thứ gì của ta ư?”
Hoa rụng như tuyết phủ khắp trời, ta ngơ ngẩn nhìn ngài xoay người đi xa, cô đơn tột đỉnh…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)