Tiểu Trầm Trầm vội che đống sách truyện kia lại bằng chăn, húng hắng cho gã sai vặt nọ vào.
Ta he hé mắt liếc xéo qua đấy, thấy gã sai vặt đêm qua mình vừa vào phòng ăn trộm đang xách một hộp đồ ăn sơn đỏ, đi ra từ đằng sau tấm bình phong. Gã ta bưng bữa sáng thơm nức mũi lên chiếc bàn tròn nhỏ khắc hoa hải đường trong phòng. Gã lanh lẹ đặt đôi đũa mảnh bằng ngà voi, đĩa chén tinh xảo lên bàn. Bày biện xong xuôi, gã dọn hộp đồ ăn, khom người cáo lui. Lúc đứng dậy, gã tình cờ liếc về phía mặt sàn kế giường, ánh mắt bỗng trở nên sửng sốt. Tiểu Trầm Trầm cúi đầu nhìn theo mắt gã, thấy một quyển sách truyện ta lấy trộm cho ngài thình lình nằm đấy.
Hai mảng ráng chiều bỗng trải rộng trên gò má Tiểu Trầm Trầm, khiến mắt ta lại hoa lên.
Gã sai vặt kia không dám nhiều lời, cung kính lui về phía tấm bình phong, lúc gần đi còn nhanh nhẹn quay đầu, quẳng một ánh mắt chan chứa tình, ngập tràn sự ăn ý và thấu hiểu cho Tiểu Trầm Trầm.
Tiểu Trầm Trầm nhặt quyển truyện ở dưới đất ném lên giường, giận dữ lườm về phía ta. Ta lập tức vờ như mình ngủ say tít mít, trời có sập cũng không mở mắt ra nổi. Chiêu này lần nào cũng rất linh nghiệm, cuối cùng ngài vẫn không nỡ dựng ta dậy thẩm vấn. Ta vờ vịt một lát, rồi thiếp đi thật.
Khi thức giấc vào đêm tiếp theo, ta ngạc nhiên mừng rỡ phát hiện trên bàn có thêm một chồng truyện rất dày. Tiểu Trầm Trầm đang đỡ trán nhìn theo hướng gã sai vặt hôm qua rời đi, mặt tái xanh tái xám, cực kỳ xuất sắc.
Ta giả vờ tò mò cầm một quyển định đọc thì lại bị Tiểu Trầm Trầm giật mất. Ta mở to đôi mắt vô cùng ngây thơ không rành thế sự, hỏi ngài: “Sao tiên quan keo kiệt thế, đây chỉ là một quyển sách thôi mà, chẳng lẽ đọc rồi là không dứt ra được? Với lại, tiên quan thường dạy dỗ em, đọc sách có ích…”
Một quyển sách siêu dày đập xuống trước mặt ta, làm vẩn lên một lớp bụi kèm mùi ẩm mốc. Ta bị sặc, hắt xì một cái rõ kêu.
Tối nay tiên quan cực kỳ có nhã hứng, ngài tự giám sát ta đọc quyển sách khó hiểu này suốt ba canh giờ…
Hai con nhóc đã đưa ra ý kiến tồi tệ như thế, hại ta suýt hộc máu vì quyển sách chết tiệt kia, vậy mà con nhỏ Thiên Thanh giang hồ bịp bợm còn dám tranh công trước mặt ta. Ta tức tối kể lại chuyện tiên quan đọc sách tranh cho tụi nó nghe. Thiên Thanh lẩm bà lẩm bẩm “đúng ra phải khác chứ”. Nó nhíu hàng mày xinh ra chiều suy ngẫm, mắt dính chặt vào hồ sen đen ngòm, không để ý tới ta nữa.
Mấy con côn trùng mùa Hạ kêu rả rích ven hồ, lá sen dập dềnh trên mặt nước, hương sen thoang thoảng giữa tầng không. Ta nhớ tới con rắn nhỏ màu xám bốc phét tới tận trời trong hồ mà lâu rồi mình chưa gặp, bèn lại gần mặt hồ gợn sóng xanh, gọi: “Bé rắn nhỏ ơi, nhớ ta không?”
Mặt hồ vẫn lặng lờ im ắng, không có gì khác lạ.
Ta lại gọi tiếng nữa: “Bé Xám, nhớ ta không?”
Đợi một lúc lâu, mặt hồ vẫn chẳng có động tĩnh gì.
Ta dừng chân lại, ép khóe miệng muốn cười xuống, xoay người quay về cạnh hồ, tán dóc với con rắn nhỏ trồi nửa người lên khỏi mặt nước, đang trợn mắt tức tối nhìn ta: “Lâu lắm không gặp, Bé Xám, mấy nay ngươi khỏe không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
