Mấy nay ta hơi có tí tâm sự, bị hai đứa Tiểu Thạch Lựu và Thiên Thanh phát hiện ra. Chúng nó thay phiên nhau gặng hỏi ta rốt cuộc vì đâu mà ta mất hồn mất vía suốt ngày.
Tâm sự của ta thật tình không liên quan gì đến ta, mà là vì mấy nay sắc mặt Tinh Trầm tiên quan vẫn chưa khấm khá lên. Mỗi lần liếc nhìn ngài, ta lại cảm thấy ngài cực kỳ tịch mịch cô đơn. Lòng ta bỗng nảy sinh chút khó chịu. Trước khi bản thân kịp nhận ra, ta đã bắt đầu suy ngẫm phải làm sao mới có thể khiến ngài vui lên một chút.
Sau khi hiểu rõ ngọn nguồn, Tiểu Thạch Lựu vỗ tay cười nói: “Phinh Phinh, cuối cùng tỷ cũng nghĩ thông, biết chủ động quan tâm tiên quan rồi.”
Thiên Thanh nhếch khóe mắt, kiêu căng mà rằng: “Muốn làm đàn ông vui chứ gì, chuyện đấy đơn giản thôi.”
Ta khiêm tốn thỉnh giáo, Thiên Thanh bẻ đầu ngón tay nói: “Những thứ cánh mày râu thích, chỉ gồm rượu – sắc – tiền, ăn nhậu chơi gái cờ bạc. Tiên quan ngày ngày vùi đầu sửa chữa bình lọ, vừa cô đơn vừa nhàm chán, chắc đã thấy rấm rứt lâu rồi.”
Ta thấy Thiên Thanh nói hùng hồn có lý như thế thì lại càng bội phục con bé hơn. Ta bèn hỏi nó mấy cách giúp tiên quan giải quyết nỗi tịch mịch nhàm chán đeo bám ngài ấy thường trực.
Thiên Thanh chống gò má xinh suy nghĩ hồi lâu, rồi kể một chuyện cho chúng ta. Con bé bảo mấy nay nó nhìn lén gã sai vặt phụ trách bữa sáng ở nhà vườn làm trong bếp, thấy gã rất hay lén lút xem sách tranh trong phòng. Con bé chưa từng thấy ai đọc sách mà mặt mày lại mừng vui rờ rỡ sướng từ trong lòng sướng ra như thế. Nó cũng muốn được vui, nên đã lẻn vào phòng gã sai vặt nhân lúc gã không có trong ấy, lôi mười mấy tập tranh văn hay vẽ đẹp ra từ dưới chăn. Nó mở ra xem, tập tranh có nam có nữ, đều không manh áo che thân, bày ra đủ loại động tác kỳ quái. Không uổng học thức uyên bác của con bé, nó suy tư một thoáng là biết ngay tập tranh này là Xuân Cung đồ trong truyền thuyết.
Ta khó hiểu hỏi: “Tranh tả chuyện phòng the thực sự có ma lực như thế, khiến người xem sướng từ trong lòng sướng ra ư?”
Nếu quả thực là vậy, thì ta cũng phải kiếm mấy cuốn về, đặng mỗi lần bị tiên quan bắt đọc quyển sách lộn xộn hỗn loạn kia, ta có thể dùng loại tranh nọ để giải cứu trái tim buồn bã tái tê của mình.
Tiên quan thức trắng cả đêm, ta chờ sốt hết ruột gan, tiêu tan cơn buồn ngủ. Mãi tới khi trời sáng bảnh, tiếng vẩy nước quét nhà của đám hầu gái vang lên bên ngoài, tiên quan mới ngáp một cái, đi đến mép giường. Ngài nhìn thấy mấy quyển sách tranh bên gối thì ngẩn ra một thoáng, giở một quyển ra xem.
Đôi mắt ta lập tức sáng rực lên, lòng đầy chờ mong rằng gương mặt tiên quan sẽ biểu lộ nét mừng vui chân thật.
Ai ngờ chân mày tiên quan dần cau lại, ngài chưa xem được mấy trang đã vứt quyển sách lên giường. Ta thấy biểu cảm của ngài chẳng liên quan gì đến mừng vui cả, bỗng thấy hoang mang khó hiểu.
Ngài đột nhiên phóng một ánh mắt như điện giật về phía ta, ta vội vàng nhắm mắt giả bộ ngủ, hạ quyết tâm dù có chết cũng không nhận đấy là mình làm.
Lúc này có ba tiếng gõ nhỏ vang lên ở cửa, những tiếng bước chân dừng lại ngoài tấm bình phong. Một giọng nhút nhát sợ sệt vọng vào: “Đêm qua Tinh Trầm đại nhân có ngon giấc không ạ? Sáng nay tiểu nhân đã chuẩn bị canh gà hoành thánh, mứt táo đỏ, bánh xốp phủ vừng lạc, măng xắt trộn dầu đỏ, giờ ngài muốn dùng bữa không ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)