Bình cụ nói với vẻ mặt đắc ý: “Sau đấy ngài ấy có hôn ước với Thái Tử trên Cửu Trùng Thiên, quả thực khiến tộc bình lọ chúng ta được mát mặt. Vị Thái Tử nọ chiều vợ như si như dại, chỉ cần vợ thích thứ gì, thì dù lên trời xuống đất cũng phải tìm bằng được cho nàng…”
“Rồi sao nữa ạ?”
Bình nít lại hỏi bằng giọng non choẹt.
Bình cụ phiền muộn lắc đầu: “Tan xương nát thịt, hoá thành khói bụi.”
Lũ bình nít ào ào không chịu, mồm năm miệng mười nói: “Vất vả lắm tộc mình mới có một thần tiên phi thăng, sao lại biến mất ngay được ạ, cụ chớ lừa chúng con.”
Có đứa dứt khoát đặt đít xuống đất khóc lóc òa ọa.
Mỗi khi nghe đến đoạn này, ta luôn thấy vô cùng buồn bã.
Bình cụ cũng buồn bã nói: “Gặp mối duyên tồi, gặp mối duyên tồi đó…”
Một đứa bình nít thút tha thút thít nức nở hỏi: “Duyên rồi, duyên rồi sao còn tan thành khói bụi ạ?”
Cụ bình già tức giận thổi râu trừng mắt: “Tên ranh này, mi học hành thế nào đấy, về nhà chép câu “Gặp mối duyên tồi” một trăm lần cho ta.”
Lũ bình nít dưới gốc cây lập tức giải tán. Mấy cánh hải đường rụng xuống vai ta. Tiểu Thạch Lựu đã nằm trên bãi cỏ ngủ khì khì, ta khiêng con bé về chốn nghỉ. Ta đang thở hồng hộc vì mệt, ngẩng đầu lên bỗng thấy một chàng trai dáng cao như ngọc đứng khuất nẻo trong hành lang uốn lượn, dưới ánh đèn lưu li tù mù. Mái cong xòa bóng như tỏ như mờ, càng tôn lên vẻ tịch liêu cho chiếc bóng cô đơn của chàng trai nọ.
Khi lại gần hơn, ta phát hiện chàng trai ấy chính là Tinh Trầm tiên quan.
Ta nhất thời mừng vui quá xá, gọi ngài từ đằng xa: “Tiên quan, ngài đứng ngẩn ở đây làm gì?”
Tiên quan nghe vậy thì chợt quay đầu nhìn theo hướng ta, đôi con ngươi đen láy đột nhiên như được vầng trăng thắp sáng. Ngài cất bước đi về phía ta, khom lưng nhấc Tiểu Thạch Lựu đang ngủ say trên vai ta lên, thuận miệng nói: “Về rồi à…”
Ta thưa vâng, cùng ngài đưa Tiểu Thạch Lựu về chỗ ngủ tử tế, rồi lại đi dọc hành lang quay về với ngài.
Bỗng nhiên gió nổi lên, những chiếc đèn lưu li trong hành lang đung đưa nhè nhẹ, bóng của ta và tiên quan cũng lay động không chừng, đan chéo lên nhau. Lòng ta vẫn còn nhớ đến câu chuyện vừa nghe, bèn hỏi Tinh Trầm tiên quan: “Em nghe một cụ bình có tuổi trong vườn kể, trước kia tộc bình lọ chúng em có một người phi thăng thành tiên, chuyện ấy có thật không ạ?”
Tiên quan ngẩn người, hàng mi dài khẽ khàng rủ xuống, gương mặt nhìn nghiêng sáng ngời tựa bức tượng ngọc lạnh lẽo có vẻ chất chứa chút đau thương. Nhưng vẻ đau thương ấy chỉ thoảng qua trong giây lát, như làn sương mờ bị gió thổi tan trên cành phong xanh.
Ta cho rằng mình hoa mắt.
Ngài sinh ra đã có gương mặt lạnh lùng bất cần, ngày thường càng giống một con sông băng biết đi hơn. Ta thiết nghĩ trái tim ngài cũng được tạo ra từ băng giá, làm sao lại chứa đựng dịu dàng và đau khổ được?
Chắc chắn là ta hoa mắt rồi.
Ngài im lặng thật lâu, từng ngọn đèn lưu li dần khuất sau lưng. Ngay lúc ta cho rằng ngài bị câm, ngài đột nhiên cất tiếng nhẹ tênh: “Có thật đấy…”
Ta định thần lại ngay, túm vạt áo ngài, vội vàng hỏi: “Vậy ngài đã gặp người ấy chưa?”
Tinh Trầm tiên quan gật đầu: “Gặp rồi…”
“Thế ngài đã từng nói chuyện với người ấy chưa?”
Ta tò mò hỏi.
Tiểu Trầm Trầm gật đầu: “Nói chuyện rồi…”
“Vậy người ấy là một cái bình thật sao?”
Câu chuyện này làm cõi lòng của đám bình vại chai lọ phấn khích vô cùng, ta cực kỳ ngóng trông ngài gật đầu nói phải.
Ta gặng hỏi ngài.
Sắc mặt tiên quan trắng bệch, ngài có vẻ vô cùng mỏi mệt, chỉ bâng quơ ừ một tiếng.
“Rốt cuộc là tại sao ạ? Em nghe nói người đó gặp mối duyên tồi, bị kẻ khác gài bẫy nên mất mạng, có phải thật thế không ngài?”
Tiên quan trầm ngâm không nói gì, mãi lâu sau mới gật đầu lần nữa, sắc mặt trông không thể tệ hơn.
Ta thần bí hỏi: “Người kia, chính là Tam điện hạ khét tiếng nhiều tội ấy ạ?”
Ngoài phố người ta đồn rất nhiều sự tích ly kỳ lắt léo về Tam điện hạ danh nổi như cồn kia, từ thời thơ ấu bất hảo của gã đến những ngày niên thiếu bày đủ trò ác ôn, rồi tới tận khi gã rơi vào ma đạo.
Từng vụ từng việc nghe mà rợn cả người.
Những điều ác gã làm không thể đếm xuể, nghe đồn chiếc bình phi thăng thành tiên kia cũng bỏ mạng do gã.
Ta ngước mắt, ngóng trông Tinh Trầm tiên quan thỏa mãn lòng hiếu kỳ mãnh liệt của mình. Nhưng ngài lại dừng bước chân, nhắm hai mắt như nhà tu nhập định. Đôi môi mỏng góc cạnh rõ ràng trắng tới độ lóa mắt, lạnh lẽo tựa đốt tim, khiến ta gần như không nỡ nhìn thẳng.
Mãi đến khi ta tưởng rằng chắc đêm nay phải ngồi thiền tu đạo ở đây với ngài, ngài mới chậm rãi mở đôi mắt thon dài, thốt ra một chữ nhẹ tênh: “Đúng…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)