Cùng lúc đó, một tràng tiếng vó ngựa dồn dập vang lên. Ngay tại đầu hẻm, vừa vặn có một chiếc xe ngựa chạy ngang qua. Tốc độ của chiếc xe cực kỳ nhanh, lướt qua tựa như bóng câu qua cửa sổ, thoắt cái đã đến.
"Củ sen" của Văn Trăn bay thẳng về phía chiếc xe ngựa ấy. Tuy nhiên, nàng lại chẳng hề vội vàng đuổi theo, bởi rèm cửa sổ xe ngựa đang buông thõng, áo lót của nàng làm sao mà bay lọt vào trong được cơ chứ.
Á đù, có cần phải tự vả mình hèn mọn đến mức ấy không hả trời!
Ngay giây tiếp theo, ngón tay kia khẽ xoay nhẹ. Chiếc áo Triumph lập tức lộn một vòng trên không trung, trông chẳng khác nào đang múa lân. Văn Trăn trợn mắt há hốc mồm đứng nhìn, cảm giác như não bộ của mình cũng vừa bị đem ra quay mòng mòng theo chiếc áo.
Quay xong một vòng, chiếc áo Triumph dường như sắp văng ra ngoài. Văn Trăn mừng rỡ định lao lên đón lấy, nhưng nào ngờ người ngồi trong xe ngựa lại hờ hững búng tay một cái. Rõ ràng chỉ là một động tác nhỏ, nhưng chẳng hiểu sao lại toát lên sự chán ghét đến cùng cực.
Chiếc áo Triumph bị búng bay đi, nhưng xui xẻo thay, nó không rơi xuống đất mà lại bay thẳng về phía tên hộ vệ đang đánh xe. Tên phu xe kia có vẻ cũng chẳng hề bất ngờ, gã điềm nhiên vươn tay bắt lấy rồi thành thạo vắt luôn chiếc áo lên cửa xe. Kế đó, gã quất roi đánh "chát" một tiếng. Giữa tiếng ngựa hí vang trời, chiếc xe ngựa lao vút đi nhanh như chớp.
Bàn tay vươn ra níu kéo kiểu "Nhĩ Khang" của Văn Trăn lúc này chỉ còn cách vách xe ngựa đúng 0.001 tấc.
Bánh xe lăn lộc cộc xa dần. Thân xe màu trắng điểm xuyết hoa văn vàng lướt đi trên nền đá xanh, lộng lẫy hệt như một đám mây được mạ vàng rực rỡ. Văn Trăn chỉ kịp nhìn thấy bờm ngựa trắng muốt cuộn trào như sóng lượn cùng chiếc áo lót Triumph màu hồng tím của mình. Giây tiếp theo, bỏ lại nàng bơ vơ đứng đối diện với cơn gió hiu quạnh giữa con hẻm vắng không bóng người.
Cảnh tượng vừa rồi đẹp như một giấc mơ, như một câu chuyện cổ tích. Thế nhưng, xe ngựa trong cổ tích thì mang theo nàng Lọ Lem, cớ sao đến lượt nàng thì thứ bị mang đi lại là chiếc áo lót Triumph cơ chứ?!
Nàng bực dọc quay đầu lại thì phát hiện tên "táo đen tóc tiên" kia đã đứng cạnh mình từ lúc nào. Hắn đang thẫn thờ nhìn theo hướng chiếc xe ngựa vừa khuất bóng. Biểu cảm trên khuôn mặt hắn, nói là kinh ngạc hay ngưỡng mộ thì không đúng, mà giống như đang căng thẳng và vô cùng cảnh giác thì đúng hơn.
Ồ, hơ hơ.
Văn Trăn cười híp mắt, giật lấy chiếc kéo trong tay hắn, rồi mang theo vẻ mặt ngọt ngào... hung hăng đâm thẳng vào một chỗ nào đó.
"Á á á!"
Trong hẻm nhỏ lại nổi lên một trận gió bụi mịt mù. Một "con sói" ôm chặt lấy mông mình, ba chân bốn cẳng chạy trối chết.
Tuy thân hình "con sói" này gầy gò ốm yếu, nhưng tiếng tru tréo thì quả thực vang vọng đất trời. Hắn lao ra khỏi tầm mắt của Văn Trăn với tốc độ ánh sáng, để lại phía sau những tiếng la hét thảm thiết như heo bị chọc tiết:
"Vợ của Lưu tiểu tử chết rồi sống lại kìa! Vùng dậy đòi giết người rồi! Có ai không! Cứu mạng với!"
Văn Trăn mới chớp mắt một cái, hắn đã chạy tít ra khỏi con hẻm dài cả trăm mét. Vệt khói bụi hắn cuốn lên phía sau tạo thành một đường thẳng tắp như kẻ chỉ, đâm thẳng vào chóp mũi nàng.
Vợ của Lưu tiểu tử...
Danh xưng này đã khiến Văn Trăn tỉnh táo lại hoàn toàn. Những ký ức về chuỗi sự kiện kinh hoàng đêm qua cuối cùng cũng tràn về trong tâm trí nàng.
Chắc chắn là đang ám chỉ cô gái treo cổ trước cửa nhà người ta đêm qua rồi?
Nhớ tới đêm qua, nàng liền nhớ lại cái cảm giác máu dồn ngược lên não khi bị treo lơ lửng. Giữa khung cảnh đất trời đảo lộn ấy, một cơn gió đã thổi bay mái tóc dài của thi thể đối diện, để lộ ra một khuôn mặt... giống hệt nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
