May mắn thay, mảnh ngói vỡ trong tay vẫn chưa rơi mất. Lực eo của nàng cũng khá tốt, nên nàng dồn sức gập người lên, định dùng mảnh ngói cắt đứt sợi dây buộc ở cổ chân.
Động tác này tốn cực kỳ nhiều sức. Mới làm được một nửa, nàng đã kiệt sức, chuẩn bị buông người rũ xuống. Nhưng đột nhiên, nàng cảm thấy có gì đó không đúng, dường như có thứ gì đó đang đung đưa ở phía đối diện. Nàng vội ngước mắt lên nhìn.
Ở phía đối diện, ngay trước Lưu gia, dưới một mái hiên giống hệt, trước một cánh cửa giống hệt, và ở vị trí chính giữa xà ngang cũng giống hệt... có một người đang lơ lửng đung đưa.
Người đó tóc tai rũ rượi, giày đã rơi mất một chiếc, chiếc cổ gập xuống với một tư thế vô cùng quỷ dị. Một cơn gió thổi qua, hất tung mái tóc dài đang che khuất khuôn mặt người nọ.
Đó là một khuôn mặt giống hệt nàng, không sai một ly!
Trong đầu Văn Trăn vang lên một tiếng "Oanh" chói lọi.
"Bịch" một tiếng, nàng buông thõng người xuống.
Đầu đập mạnh vào tấm ván cửa.
Mắt nổ đom đóm.
Trong khoảnh khắc ngay trước khi ngất lịm đi, trong đầu nàng chỉ có hình ảnh một vạn con thảo nê mã đang cuồn cuộn chạy rầm rập qua.
-
"Gió xuân tháng hai tựa như chiếc kéo sắc."
Khi Văn Trăn vừa mở bừng mắt, đó chính là câu nói đầu tiên nảy lên trong đầu nàng.
Mà cái "chiếc kéo" này mẹ kiếp cũng thật là bén! Nó cứ như một cái dùi băng cạo rát cả người nàng, kêu đánh "xoẹt xoẹt xoẹt" một đường lướt qua. Văn Trăn thầm nghĩ, chắc chắn lớp tế bào biểu bì của mình đã chết tươi mất một tầng rồi.
Một chiếc kéo sắc bén đến mức này, quả thực rất thích hợp để đem đi cắt mấy cái rễ rau già cỗi...
Ánh mặt trời chói lòa đâm thẳng vào mắt khiến Văn Trăn phải nheo tít lại. Hiện ra trước mắt nàng là một khoảng không bao la, hai bên là những bức tường gạch đỏ kéo dài tít tắp. Hình như... nàng đang nằm trong một con hẻm nhỏ nào đó thì phải?
"Ủa? Đây là thứ quần áo kỳ quái gì thế này?"
Giọng nói vô cùng trong trẻo, nghe ra là giọng của một thiếu niên nhưng lại thiếu đi chút sinh khí, loáng thoáng bộc lộ sự hư nhược ốm yếu từ tận trong xương tủy.
Văn Trăn vừa mở to mắt ra thì lập tức chạm phải một ánh nhìn khác.
Đôi mắt ấy cũng trong vắt hệt như giọng nói của hắn vậy. Lần đầu tiên trong đời, Văn Trăn mới hiểu thế nào là đồng tử "đen láy như quân cờ". Trông chúng chẳng khác nào hai quả táo đen to tròn, đen bóng và thuộc hàng thượng hạng nhất.
Hàng lông mi của hắn cũng đen rợp, chẳng rõ là do vương sương mù hay hơi nước mà lại lấp lánh những tia sáng nhạt. Lông mi và mái tóc cùng ánh lên một sắc đen tuyền pha chút xanh thẫm như lông quạ. Văn Trăn thầm nghĩ, loại rong tóc tiên thượng hạng lúc còn ướt sũng chắc cũng chỉ đẹp đến mức này là cùng.
Sắc đẹp cũng giống như mỹ thực, luôn khiến con người ta phải mê mẩn. Chính vì thế mà Văn Trăn đã có một thoáng thẫn thờ. Thế nhưng, ngay giây tiếp theo, nàng liền phát hiện ra chiếc kéo trong tay đối phương đang sáng loáng, nhọn hoắt. Thứ này đâu chỉ dùng để cắt rễ rau già, mà dù có đem đi bổ cua dừa thì chắc cũng chỉ cần một nhát là đứt đôi!
Hóa ra cái cảm giác "xoẹt xoẹt" vừa nãy là do chiếc kéo này gây ra sao?
Chẳng hiểu đầu óc nàng bị chập cheng ở đâu mà lại đi liên tưởng nó với gió xuân cơ chứ? Thật sự ngàn vạn lần xin lỗi gió xuân!
Mà nhắc đến gió... sao tự nhiên nàng lại thấy da bụng mình lạnh toát thế này? Văn Trăn cúi đầu nhìn xuống, và rồi tá hỏa nhận ra: chiếc áo hoodie của nàng đã bị cắt phăng thành hai mảnh!
Giây tiếp theo, một tiếng hét chói tai đã trực chờ lao ra khỏi cổ họng.
"Á á á!"
Trong một khoảnh khắc, Văn Trăn còn tưởng mình vừa thức tỉnh được dị năng "phát ra âm thanh bằng ý niệm". Nhưng khi nhìn kỹ lại, hóa ra tiếng hét đó phát ra từ tên "táo đen tóc tiên" ở đối diện. Hắn bị việc nàng đột ngột mở trừng mắt dọa cho giật nảy mình nhảy cẫng lên. Kéo theo đó, mảnh vải màu hồng tím đang vướng trên mũi kéo của hắn cũng bị hất tung lên không trung, vẽ nên một đường cong đầy mờ ám dưới ánh mặt trời...
Mảnh vải nhỏ xíu ấy cứ thế bay lượn giữa quầng sáng chói lòa. Trông nó cong cong như con thuyền, như vầng trăng khuyết, và... giống hệt hai đốt củ sen vừa được luộc chín...
Ôi mẹ ơi, áo lót Triumph của tôi!
Có lẽ cả đời này, cơ bụng của Văn Trăn chưa bao giờ hoạt động hết công suất đến thế. Nàng bật người nhảy vọt lên cao cỡ ba thước, cánh tay vươn dài ra, tưởng chừng như chỉ một chút nữa thôi là chạm được vào mép dây áo lót. Thế nhưng, trong cơn hoảng loạn, tên "táo đen tóc tiên" kia lại xui xẻo xoay người vung tay lên một cái.
Thế là, "củ sen" sắp đến tay của Văn Trăn cứ thế cất cánh bay mất.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)