Giữa đêm hôm khuya khoắt, lại phải chứng kiến một cảnh tượng rùng rợn trong một tư thế quái gở đến nhường ấy... Trải nghiệm này, quả thực là "món quà gặp mặt" tuyệt diệu nhất mà thế giới này dành tặng cho nàng.
Xem ra sau đó đã có ai đó thả nàng xuống rồi ném vào con hẻm này. Còn cái gã vừa nãy, chắc là thấy nàng ăn mặc kỳ quái, lại không biết cách cởi áo hoodie ra nên mới định dùng kéo cắt nát áo nàng để trộm đồ chăng?
Hơn nữa, vì nàng có dung mạo giống hệt với Văn Chân Chân đã thắt cổ tự vẫn kia, nên hắn mới nhận nhầm nàng là nàng ấy?
Rồi vì nhìn thấy một thứ kỳ lạ như áo lót, hắn mới giật mình kinh ngạc. Thêm vào đó, do mải mê trộm đồ mà hắn chẳng thèm để ý xem nàng còn thở hay không, thế nên lúc nàng mở mắt mới tưởng là xác chết vùng dậy. Phản ứng thái quá của hắn đã trực tiếp hất bay chiếc áo lót của nàng ra ngoài đường.
Đêm qua thì đụng phải lũ thần kinh, sáng nay lại chạm trán tên trộm "xác chết".
Cái thế giới này đối xử với nàng đúng là quá tàn nhẫn mà!
Văn Trăn đưa mắt nhìn quanh bốn phía. Dưới chân là mặt đường lát đá xanh, hai bên là những bức tường trát bùn xám xịt. Nhìn lướt qua ngọn tường, có thể thấy thấp thoáng những góc mái hiên màu xám đen ở đằng xa, nơi treo lủng lẳng những chiếc chuông vàng đã lốm đốm rỉ sét. Ánh nắng chiều tà mỏng tang rải đều lên những lớp ngói nhấp nhô đủ màu xanh, đen, đỏ, trông tựa như những mặt hồ rực rỡ sắc màu đang gợn sóng.
Và trên mặt hồ ấy, phản chiếu lại trọn vẹn hơi thở của chốn nhân gian khói lửa.
Nhưng trong cái rủi vẫn còn cái may, túi gia vị và dụng cụ nấu ăn to bự của nàng vẫn còn nguyên, nằm lăn lóc cách đó không xa. Chiếc túi vải bạt dày dặn đã bị kéo khóa mở ra một khoảng. Chắc hẳn vừa nãy nó đã phải hứng chịu "độc thủ" của tên "tóc tiên" kia, nhưng vì những thứ bên trong quá đỗi "thâm sâu khó hiểu" đối với hắn nên chúng mới may mắn thoát nạn.
Văn Trăn cúi đầu nhìn lại bộ dạng thê thảm của bản thân, lòng không khỏi rầu rĩ. Chiếc áo hoodie đã bị cắt rách tơi tả. Khoan bàn đến chuyện ăn mặc kỳ dị sẽ thu hút sự chú ý, chỉ riêng cái tội "y phục không đủ che thân" ở thời đại này, liệu nàng có bị đem đi dìm lồng heo ngay lập tức không đây?
Nơi này nằm cách sân nhà Lưu gia không xa. Văn Trăn thử trèo lên một bức tường thấp gần đó, quả nhiên nhìn thấy ngay khoảng sân nhà Lưu gia cách đó mười mấy mét.
Bố cục và kiểu dáng nhà cửa trong con hẻm này đều na ná nhau, vả lại thi thể treo trước cổng Lưu gia cũng đã biến mất từ đời nào. Thứ duy nhất giúp nàng nhận diện được Lưu gia chính là hai viên ngói bị rơi một cách vô cùng nổi bật trên mép mái nhà.
Hai viên ngói ấy rơi ở hai bên trái phải, đối xứng nhau đến hoàn hảo. Nhìn từ xa, mái nhà Lưu gia trông chẳng khác nào cái miệng móm mém rụng mất hai chiếc răng cửa của một bà lão. Cảnh tượng ấy khiến nàng bất giác rùng mình ớn lạnh.
Nhưng ngay sau đó, nàng chợt nhớ ra một chuyện khiến toàn thân nổi da gà, gai ốc thi nhau dựng đứng. Lúc nàng vừa tỉnh lại, chiếc áo hoodie đúng là đã bị tên "tóc tiên" kia cắt rách. Thế nhưng... với cấu tạo đặc thù của chiếc áo lót Triumph, làm sao nó có thể bị hất văng ra ngoài một cách dễ dàng như vậy được?!
Văn Trăn bỗng thấy sống lưng ớn lạnh. Nàng xoa xoa hai cánh tay, nhìn quanh bốn phía vắng lặng không một bóng người, trong khi màn đêm đang dần buông xuống như một tấm rèm khổng lồ.
Chuyện nàng bị treo ngược là từ đêm qua, vậy mà bây giờ mặt trời đã ngả về tây. Lẽ nào nàng đã ngất xỉu suốt một ngày một đêm rồi sao?
Từ đằng xa văng vẳng vọng lại tiếng kèn xô-na thê lương, ai oán, âm thanh ấy như thổi bay đi mất ba phần sắc xuân rực rỡ. Cách đó không xa là một ngôi miếu Thổ Địa nhỏ bé, rách nát. Bức tượng Thổ Địa bên trong chẳng biết do vị nghệ nhân "tài ba" phương nào tạc nên: nhìn từ xa thì hiền hòa như non xanh nước biếc, nhưng lại gần thì ôi thôi, mặt mũi nhe răng trợn mắt gớm ghiếc. Bức tượng được cài một bông hoa lụa sặc sỡ trông đến là sến súa, khoác trên mình chiếc áo lụa đỏ thô kệch, dưới vạt áo thêu vài chữ loằng ngoằng, chỉ lờ mờ đọc được hai chữ "Phúc... Thần...".
Vậy, kỹ năng sinh tồn bắt buộc của một đầu bếp xuất sắc là gì?
Đó chính là: Tận dụng nguyên liệu tại chỗ!
Văn Trăn vừa lao tới định lột quần áo, bức tượng thần bỗng nhiên mở miệng quát lớn: "To gan! Yêu nghiệt phương nào dám đến đây quấy nhiễu bản tọa!"
Văn Trăn giật nảy mình. Lúc này, nàng mới phát hiện lớp sơn vàng trên mặt "bức tượng" đã bong tróc, để lộ ra làn da ngăm đen bên dưới. Hơn nữa, đôi mắt hắn ta còn đang đảo lộn sòng sọc. Hóa ra, đây lại là một kẻ giả thần giả quỷ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-593460.png&w=256&q=75)