Dù không nhìn rõ khuôn mặt hắn, nhưng nàng đoán làn da ấy hẳn phải trắng như ngọc. Bởi lẽ, nó dường như hòa quyện với ánh trăng phía sau, tựa như tuyết đọng, lại tựa như phát sáng. Nàng chỉ có thể cảm nhận được một đôi mắt với ánh nhìn sâu thẳm và xa xăm. Ánh mắt ấy chiếu rọi lên người nàng, chân thực đến mức khiến kẻ khác sinh lòng e sợ, chẳng dám nhìn thẳng.
Ánh mắt Văn Trăn vô tình hạ xuống dưới chân người nọ. Ở đó có một viên ngói vỡ.
Nàng nhất thời cảm thấy thật khó tin. Người này nhìn qua là biết kẻ có võ công cao cường, bởi hắn xuất hiện vô thanh vô tức cơ mà. Sao hắn có thể giống như nàng, lóng ngóng giẫm vỡ ngói được chứ?
Vậy là hắn cố ý làm thế để nhắc nhở nàng về sự hiện diện của mình sao?
Cũng không giống lắm. Bởi vì người nọ căn bản không hề nhìn nàng, mà dường như đang nhìn... viên ngói dưới chân nàng.
Hắn nhìn viên ngói vỡ dưới chân nàng, lại nhìn viên ngói vỡ dưới chân mình, rồi đảo mắt nhìn quanh một vòng. Sau đó, hắn gật đầu hài lòng, tiến lên một bước và khẽ đá chân.
Lại một viên ngói nữa rơi xuống.
Văn Trăn bỗng giác ngộ — Tên này e là bị thần kinh rồi đúng không?!
Người nọ lại dùng ánh mắt đo đạc khoảng cách dưới chân và xung quanh, cuối cùng tỏ vẻ mãn nguyện, lẩm bẩm: "Tốt rồi, rốt cuộc cũng cân xứng."
Văn Trăn nhìn vị trí hắn đang đứng — chính giữa mái nhà.
Nàng lại nhìn những viên ngói đã rơi xuống. Lấy hắn làm trục tâm, một trái một phải, mỗi bên rơi đúng một viên.
Cực kỳ chuẩn xác! Bởi vì số ngói còn lại ở hai bên chỗ khuyết đều đúng y sáu viên.
Tên này nửa đêm nửa hôm chạy lên mái nhà, giẫm vỡ ngói rồi đá rơi ngói, chỉ vì trước đó nàng lỡ giẫm vỡ một viên và vô tình đá rơi một viên, nên hắn cố tình làm vậy để tạo sự... đối xứng sao?
Đúng là có bệnh mà!
Người nọ dường như chẳng hề bận tâm đến ánh mắt kỳ quái của nàng. Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt vẫn không đặt lên mặt nàng, đột nhiên cất tiếng: "Nghe này."
Giọng nói trầm thấp vang lên. Chẳng hiểu sao, Văn Trăn lại cảm thấy giọng nói ấy vô cùng hợp với cảnh đêm trăng sao này. Nó khiến người ta liên tưởng đến cơn gió lướt qua bầu trời đêm bao la, thổi tạt về phía núi xa, làm tuyết rơi xào xạc, nhưng lại khiến đất trời càng thêm tĩnh mịch và xa xăm.
Nàng bất giác tập trung sự chú ý. Sau đó, nàng nghe thấy tiếng côn trùng nỉ non trong đêm, nghe thấy tiếng hít thở khe khẽ của Lưu thẩm, và nghe thấy ngay dưới chân mình, bên dưới mái hiên, có một âm thanh vụn vặt, mơ hồ khó đoán.
Văn Trăn có chút mờ mịt, nhưng sâu trong lòng lại dâng lên một cỗ bất an. Nàng thò đầu nhìn xuống dưới mái hiên, nhưng bên dưới tối đen như mực, chẳng thể nhìn ra điều gì.
"Có cứu không?" Hắn hỏi nàng.
Văn Trăn càng thêm khó hiểu. Tuy nhiên, ngay khoảnh khắc ấy, một tia sáng lóe lên trong đầu, nàng buột miệng thốt lên: "Cứu!"
Nam tử mặc cẩm y dường như hơi kinh ngạc. Hắn từ xa liếc nhìn nàng một cái, khiến tim Văn Trăn lại thót lên một nhịp.
Để đề phòng tên thần kinh này nổi điên đẩy mình xuống khỏi mái nhà hay làm gì đó tương tự, nàng lặng lẽ siết chặt một mảnh ngói vỡ sắc nhọn trong tay.
Cái quái gì vậy!
Hắn bước hẳn xuống, chìm vào bóng tối dưới mái hiên, lại nói thêm: "Cũng nợ ta một ân tình."
Hả?
Mình là ai? Mình đang ở đâu? Mình đang làm cái gì thế này?
Hắn đứng trước cổng Lưu gia, khẽ ngửa đầu lên, dường như đang nhìn thứ gì đó, lẩm bẩm: "Lại không cân xứng rồi."
Văn Trăn còn chưa kịp phản ứng thì đột nhiên thân thể nghiêng đi, cắm đầu rơi thẳng xuống dưới. Trong lúc trời đất quay cuồng, nàng chợt cảm thấy cổ chân bị siết chặt. Khi mở mắt ra lần nữa, mọi thứ xung quanh đều đã đảo lộn.
Đập vào mắt nàng là nền đất bùn. Nàng cố gắng rướn mắt nhìn lên trên, thấy được góc mái hiên màu xanh xám cùng một khoảng trời bị góc hiên ấy cắt xẻ.
Cơ thể nàng đung đưa, va đập vào một vật gì đó phẳng và cứng, phát ra những tiếng "bịch bịch".
Mất một lúc lâu sau nàng mới nhận ra: bản thân đang bị treo ngược dưới một mái hiên trước cửa.
Quả nhiên là đồ thần kinh!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)