Nói là đang "xem kịch" thì thực ra cũng không hoàn toàn chính xác. Bởi lẽ, Văn Trăn lúc này chẳng còn tâm trí đâu mà quan sát. Nàng vừa mới từ trên trời rơi thẳng xuống mái nhà Lưu gia, cú ngã điếng người khiến nàng choáng váng đến mức xây xẩm mặt mày. Trong mắt nàng lúc này, trăng sao trên trời như vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, bay lượn loạn xạ khắp nơi.
Tiếng khóc lóc cùng đoạn đối thoại bên dưới, nàng đều nghe thấy loáng thoáng, nhưng lại chẳng có hứng thú để tâm nghe kỹ. Quanh đi quẩn lại cũng chỉ là câu chuyện về nữ nhân si tình gặp phải kẻ phụ bạc, hay thói đời chốn thị tỉnh thấy sang bắt quàng làm họ, thấy họa vội vã phủi tay. Cái mô-típ cũ rích này từ xưa đến nay đã nhan nhản khắp các ngõ ngách rồi.
Văn Trăn ý thức rất rõ ràng rằng mình đã xuyên không. Nàng cùng ba người bạn cùng phòng vốn bị viện nghiên cứu giam lỏng vì sở hữu dị năng trong lúc tìm cách bỏ trốn đã lỡ tay thao tác sai, hậu quả là cả đám bị hút vào một hố giun (wormhole) sâu thẳm và dài đằng đẵng.
Từ đầu đến cuối, nàng luôn cố gắng giữ cho mình tỉnh táo. Nàng tận mắt nhìn thấy Quân Kha ôm chầm lấy Ma Kê đang ở gần mình nhất; thấy Cảnh Hoành Ba liều mạng cào cấu loạn xạ nhưng rốt cuộc chẳng vớt vát được ai; lại thấy cả Thái Sử Lan nhắm nghiền hai mắt, vươn tay mò mẫm giữa tầng mây với tư thế "nhạn bay qua cũng phải vặt được cọng lông".
Haizz.
Từ nay về sau, ai sẽ nhặt rau cho nàng, ai sẽ giúp nàng nếm thử món ăn đây? Rồi ai sẽ chịu trách nhiệm rửa bát?
Máy xử lý rác mua ở đâu? Dụng cụ nhà bếp đời mới nhất sắm chỗ nào? Còn nguyên liệu nấu ăn từ khắp nơi trên thế giới thì phải làm sao?
Nơi này nhìn qua đã thấy là chốn "chim cò không thèm đẻ trứng", liệu có đủ điều kiện để nàng nghiên cứu thành công cách ăn trứng chim thứ ba mươi tám không đây?!
Thêm nữa, cái vali và ba lô mà nàng không quên ôm khư khư lúc xuyên qua lỗ hổng thời gian giờ đang ở đâu rồi? Trong đó chứa toàn bộ bảo bối để nàng an thân lập mệnh cơ mà!
Thật ra, chỉ cần tay nghề nấu nướng vẫn còn, thì dù có xuyên về xã hội nguyên thủy nàng cũng chẳng sợ. Người dân lấy miếng ăn làm trời mà lị!
Nàng lồm cồm bò dậy, đưa mắt tìm kiếm một vòng. Khi thấy đống đồ đạc của mình rơi trong một con hẻm cách đó không xa, Văn Trăn mừng rỡ, vội vàng đứng thẳng lên.
Nào ngờ cú đứng lên này lại thiếu phòng bị. Độ bền của ngói lợp trên những mái nhà nghèo nàn thời đại này vốn có hạn, nên nàng suýt chút nữa đã giẫm vỡ một viên. Trong lúc hoảng hốt, chân nàng trượt đi, vô tình đá rơi một viên ngói khác. Khéo sao, viên ngói ấy lại rơi trúng ngay đầu Lưu thẩm bên dưới.
Sự cố này đã cắt ngang ý định mở cửa của Lưu thẩm. Sau khi Lưu thẩm chửi rủa ầm ĩ rồi quay vào nhà, bên dưới cũng hoàn toàn im ắng. Văn Trăn thầm nghĩ, chắc hẳn cô nương kia đã nhận ra sự bạc bẽo của lòng người nên tự mình bỏ về rồi.
Nàng cẩn thận duy trì tư thế ngồi xổm, chậm rãi nhích người lên, không muốn giẫm vỡ hay làm rơi thêm bất kỳ viên ngói nào nữa. Thế nhưng, vừa mới cử động, nàng chợt nghe thấy một tiếng "Cạch".
Có điều, âm thanh này không hề phát ra từ dưới chân nàng.
Văn Trăn ngoảnh đầu lại. Đập vào mắt nàng là một vầng trăng khuyết, soi tỏ một vạt áo đang phấp phới bay.
Chất liệu vải vô cùng tinh mỹ, mang sắc bạc nhạt, gần như hòa làm một với ánh trăng. Dưới bức màn đêm xanh thẳm điểm xuyết những vì sao lấp lánh phía sau, vạt áo ấy hiện lên sống động như một vệt lưu quang.
Bởi vì dáng vẻ dải lụa tung bay trong gió quá đỗi ưu nhã và tuyệt mỹ, nên phải mất một lúc sau, Văn Trăn mới chợt nhận ra: thứ thực sự ưu nhã chính là thân ảnh đang nổi bật giữa bầu trời trăng sao kia, tựa như một bức phù điêu hoàn mỹ.
Thân ảnh ấy cao ráo, dong dỏng. Giờ phút này, y phục bị gió thổi bay xao động, càng làm tôn lên vòng eo săn chắc và đôi chân dài miên man. Vóc dáng ấy không mang vẻ mong manh yếu điệu của nữ nhi, nhưng cũng tuyệt đối không thô kệch như nam tử bình thường. Nó chỉ khiến người ta có cảm giác rằng: từng tấc da thịt, từng đốt xương cốt đều tinh xảo đến cực điểm, mỗi một đường nét đều hoàn hảo không tì vết.
Một kẻ vốn chẳng mặn mà gì với văn chương như Văn Trăn, lần đầu tiên trong đời lại để một câu thơ lướt qua tâm trí một cách trôi chảy đến thế:
Cây ngọc sáng ngời đứng trước gió.
Thật chẳng còn câu nào thích hợp hơn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)