"Nửa đêm nửa hôm, nam nữ thụ thụ bất thân thì có gì mà nói!" Lưu thẩm lạnh lùng đáp trả. "Cô sắp là người của Vương phủ rồi, bớt cái thói không giữ phụ đạo đó đi, đừng có lôi kéo thằng Thượng nhà ta vào để rồi mang tiếng xấu."
Nghe vậy, Văn Chân Chân sững sờ mất một lúc, rồi tiếng khóc lại càng nức nở hơn: "Lưu thẩm, thẩm nói thế là... là thẩm không nhận đứa con dâu tương lai này nữa... sao..."
"Chuyện này có đến lượt ta quyết định nhận hay không sao? Quý nhân để mắt tới cô thì đó là phúc phận của cô. Nhà ta chỉ là cửa bần hộ mọn, lấy tư cách gì mà đi giành người với quý nhân cơ chứ?" Giọng Lưu thẩm bỗng dịu lại đôi chút. "Chân Chân à, thẩm cũng nhìn cô lớn lên từ bé. Cô có nhan sắc, lại ngoan ngoãn nên mới có được vận may như ngày hôm nay. Nhà ta không dám cản trở tiền đồ của cô, lại càng không dám vuốt râu hùm chọc giận quý nhân. Thế nên, chuyện hôn ước giữa hai nhà từ nay đừng nhắc tới nữa. Nếu cô còn nhớ đến chút ân tình của thằng Thượng nhà ta, thì sau này khi đã hưởng vinh hoa phú quý, đừng quên nâng đỡ nó một tay là được rồi."
"Lưu thẩm, Lưu thẩm..." Văn Chân Chân tuyệt vọng khóc nấc lên. "Liệt nữ không thờ hai chồng, ta... ta sẽ không vào Vương phủ đâu..."
"Đó là chuyện của cô!" Lưu thẩm lập tức trở mặt, lớn tiếng quát tháo. "Nếu cô đã muốn tự tìm đường chết thì đi chỗ khác mà chết cho khuất mắt, đừng có làm liên lụy đến thằng Thượng nhà ta! Nó là tú tài đầu tiên của Lưu gia ba đời nay, tương lai còn phải làm rạng rỡ tổ tông, tuyệt đối không thể bị một con đàn bà không biết điều như cô làm hại được!"
"Chết..." Văn Chân Chân nấc lên một tiếng. Nàng ấy ngửa mặt nhìn vầng trăng lạnh lẽo trên cao, giọng bỗng trở nên đầy oán hận: "Gọi Lưu Thượng ra đây! Nếu hôm nay hắn không ra, ta sẽ treo cổ chết ngay trước cửa nhà bà!"
Ở trong sân, Lưu thẩm nghe thấy giọng nói sắc lạnh như dao của Văn Chân Chân thì bất giác rùng mình một cái.
Con giun xéo lắm cũng quằn, nhỡ đâu con ranh này tức quá mất khôn mà thắt cổ tự vẫn thật thì...
Bà ta thoáng do dự, cuối cùng đành xách đèn dầu đi ra phía cửa. Bà định bụng cứ mở cửa cho nàng ấy vào nhà rồi khuyên nhủ thêm vài câu cho xong chuyện, chứ cứ để ầm ĩ thế này, hàng xóm láng giềng nghe thấy cũng chẳng hay ho gì.
Thế nhưng, bà ta vừa mới bước đến sát cửa thì mái ngói trên đầu bỗng phát ra tiếng động lạ. Ngay sau đó, một vật gì đó rơi "bốp" xuống, đập trúng phóc ngay đỉnh đầu bà ta.
Lưu thẩm kêu "Ái chà" một tiếng đau đớn. Bà ta đưa tay lên ôm đầu, lúc sờ thử thì thấy ướt nhẹp, máu tươi dính đầy một tay, hóa ra đỉnh đầu đã bị đập vỡ mất rồi.
Vừa kinh hãi, vừa sợ hãi lại vừa tức giận, bà ta lập tức thổi "phù" một cái tắt phụt ngọn đèn, đoạn chửi đổng lên: "Con ranh chết tiệt, mày còn dám ném đá tao à!". Chửi xong, bà ta hầm hầm tức giận quay lưng bỏ đi thẳng vào trong.
Ở ngoài cửa, Văn Chân Chân vẫn đang ngơ ngác không hiểu chuyện gì. Nàng ấy vội vàng đập cửa rối rít: "Lưu thẩm, Lưu thẩm, có chuyện gì vậy? Ai ném thẩm cơ? Ta đâu có ném gì đâu!"
Thấy bên trong không có động tĩnh gì, nàng ấy càng thêm sốt ruột, đập cửa rầm rầm như muốn phá nát cả cánh cửa: "Lưu thẩm, Thượng ca!"
"Khóc tang cái gì mà khóc!" Tiếng chửi rủa của Lưu thẩm từ bên trong vọng ra. "Nửa đêm nửa hôm chạy đến cửa nhà người ta đòi sống đòi chết, đây chính là cái gia giáo tốt đẹp mà mụ già Văn gia lúc nào cũng vênh váo tự đắc dạy dỗ ra đấy hả! Hôm nay bà đây nhất quyết không mở cửa đấy! Muốn chết thì chết nhanh lên!"
Dứt lời, một tiếng "rầm" chát chúa vang lên, cánh cửa phòng bên trong đã bị đóng sầm lại.
Văn Chân Chân dường như cũng bị âm thanh phũ phàng ấy làm cho chấn động. Nàng ấy không còn đứng vững được nữa, cơ thể mềm nhũn cứ thế trượt dài theo cánh cửa rồi gục ngã xuống đất.
Nàng ấy hơi ngửa mặt lên trời. Làn da đẫm lệ phản chiếu thứ ánh sáng lạnh lẽo của bầu trời đêm, trông mỏng manh như một phiến ngọc bích bị nhuốm màu sương tuyết. Trong đôi mắt nàng ấy lúc này, một nửa là làn nước mắt tuôn rơi vô tận, nửa còn lại là một màu đen thăm thẳm của sự tuyệt vọng cùng cực.
Hồi lâu sau, nàng ấy bỗng bật cười khẽ một tiếng, rồi lại một tiếng nữa.
"Hóa ra những lời thề non hẹn biển kia... không phải câu nào cũng là thật."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)