Đã nhiều ngày nay, Trần Tử Tâm thấy Sở Ngu liền tránh mặt, cũng không giống như trước kia thỉnh thoảng ở trước mặt lão thái thái chèn ép nàng nữa, ngược lại trở nên vô cùng khách sáo.
Nhưng sự khách sáo này, lại mang theo vẻ xa lạ, xa cách, cùng với chút oán trách.
Trần Tử Tâm mang ánh mắt xúc động bưng chén canh gà lên cho lão thái thái: “Ngoại tổ mẫu, Tề ma ma nói thân thể người không được tốt, đã nhiều ngày đều không dùng cơm được bao nhiêu......”
Nàng dừng một chút, đỏ hoe hốc mắt: “Con biết sai rồi, con cũng đã đuổi Lục Hà đi, ngoại tổ mẫu nếu vì tức giận với con mà làm tổn thương thân thể, chẳng phải là muốn lấy mạng con sao?”
Sở Ngu ngẩng đầu nhìn lại, Trần Tử Tâm quả thực đang rất tủi thân.
Vốn dĩ những hành động trước đó của Lục Hà thì Trần Tử Tâm hoàn toàn không hề hay biết, nếu như nàng biết, hẳn là cũng sẽ ngăn cản Lục Hà.
Suy cho cùng chuyện này cũng chẳng mấy vẻ vang, lại dễ dàng bị đem ra ngoài bàn tán, Trần Tử Tâm và nàng không có thâm thù đại hận gì, nàng ấy không đáng phải làm như vậy.
Chỉ là Sở Ngu đã đi trước một bước, đem mọi chuyện vạch trần ra trước mặt lão thái thái, mới khiến hoàn cảnh của Trần Tử Tâm trở nên xấu hổ như thế.
Nàng khẽ kéo góc áo của lão thái thái, nhỏ giọng nói: “Chuyện đó cũng không liên quan đến Trần tỷ tỷ, sau khi mọi chuyện xảy ra tỷ ấy còn tới thăm con, nhận lỗi với con, ngoại tổ mẫu đừng tức giận nữa.”
Trần Tử Tâm mang vẻ mặt phức tạp nhìn nàng một cái, không nói gì.
Sở Ngu lại nhấp thêm mấy ngụm canh, ngẩng đầu hỏi: “Tỷ tỷ, ta đã bỏ lỡ mấy ngày học, một lát nữa về phòng tỷ có thể giảng lại cho ta nghe một chút được không?”
Trần Tử Tâm phản ứng chậm mất một nhịp, kinh ngạc nhìn về phía nàng, sau đó mới gật đầu: “Được.”
Lão thái thái bất động thanh sắc khẽ mỉm cười, lúc này mới uống xong chén canh gà mà Trần Tử Tâm bưng tới, bữa này còn dùng thêm được nửa bát cơm.
Khi không có ai, Trần Tử Tâm mới gọi Sở Ngu lại: “Muội, muội vì sao lại giúp ta?”
Sở Ngu nhướng mày, bẽn lẽn cười: “Ngoại tổ mẫu chẳng phải đã nói, tỷ muội với nhau thì phải đùm bọc lẫn nhau sao?”
Trần Tử Tâm ngẩn người, nhìn Sở Ngu hồi lâu, sau đó đồng tình gật gật đầu.
Chuyện này, xem như cho qua.
Sở Ngu đi dọc theo hành lang dài, đang định đến nhà bếp lớn đưa thuốc, để trù nương sắc cho lão thái thái một thang.
Kết quả lúc từ nhà bếp trở về, liền nghe thấy hai cha con đang cãi vã kịch liệt dưới hành lang.
Kẻ cãi đến mức mặt đỏ tía tai lại là Dung Chính Huyên, còn người mang vẻ mặt mây trôi nước chảy lại là Dung Đình.
Sở Ngu không dám đến gần, nhưng con đường này lại là lối duy nhất để đi đến An Hỉ đường, nàng luống cuống đứng tại chỗ, định bụng quay lại đường cũ để tránh đi cuộc tranh chấp của hai cha con này.
Nàng vừa mới cất bước định rời đi, liền nghe thấy Dung Đình cất giọng khinh mạn: “Ta đã tiêu qua của Dung gia một đồng nào sao?”
“Dung Chính Huyên, ông có liêm sỉ một chút được không?”
Dung Đình mang vẻ mặt kiêu ngạo nhìn phụ thân của chính mình, thiếu niên tuy rằng mới mười bảy tuổi, nhưng vóc dáng đã cao bằng Dung Chính Huyên.
Dung Chính Huyên bỗng nhiên rũ vai xuống, cắn răng nói: “Ngươi vẫn còn không biết sai sao? Đây là hoàng thành! Dưới chân thiên tử, ngươi thân là người Dung gia lại suốt ngày ra vào chốn thanh lâu sở quán cùng sòng bạc, người khác nói Dung gia ta ra tay hào phóng, tâu đến chỗ Hoàng thượng, đó chính là một chữ xa hoa! Một chữ tham lam!”
Đôi mắt hẹp dài của Dung Đình hơi cong lên: “Ông không tham thì ông sợ cái gì.”
Dung Chính Huyên tức giận đến mức lồng ngực phập phồng liên tục, chỉ vào hắn nửa ngày mà chẳng thốt nên được nửa lời, đành phải phất tay áo bỏ đi.
Sở Ngu bèn ngồi xuống dưới hành lang dài, rũ mắt nhìn mũi giày, cũng không biết là đang ngẩn người nghĩ gì.
Bước chân đang nổi giận đùng đùng của Dung Chính Huyên khựng lại, nhìn thấy Sở Ngu đang ngồi đằng kia, bất đắc dĩ đành phải dằn cơn giận xuống trước.
Ông quay đầu lại nhìn con đường này, chắc hẳn nha đầu này vừa rồi đi ngang qua, nhìn thấy ông cùng Dung Đình đang ầm ĩ không vui, nên mới không dám đi tới.
Dung Chính Huyên bước đến gần, Sở Ngu lúc này mới ngẩng đầu lên, nàng khẽ “a” một tiếng: “Đại cữu phụ.”
Dung Chính Huyên hiền hòa cười nói: “Nha đầu con mấy ngày trước bị bệnh một trận, ta đã bảo cữu mẫu con đến thăm, thân thể đã khá hơn chút nào chưa?”
Sở Ngu gật đầu, ngoan ngoãn đáp lời: “Dạ, đã tốt hơn nhiều rồi ạ.”
Dung Chính Huyên không có khiếu hàn huyên với tiểu bối, nói được hai câu thì chẳng còn lời gì để nói nữa, bèn gật gật đầu định đi lướt qua người Sở Ngu.
Ông bỗng nhiên nhíu mày dặn: “Thằng nhãi phía trước kia, con nên tránh xa một chút.”
Sở Ngu có chút kinh ngạc, cũng không hỏi vì sao, vội vàng gật đầu.
Có điều, đường đi chỉ có mỗi một lối này, nàng có muốn trốn cũng trốn không thoát a.
Vừa mới xoay người lại, đã đâm sầm ngay vào Dung Đình.
Sở Ngu lúc này mới nhìn rõ ràng, khóe miệng Dung Đình bị trầy da rỉ máu, má trái cũng bầm xanh một mảng, đây là mới đánh nhau với ai rồi.
Thảo nào tính tình lại táo bạo như vậy.
Sở Ngu ngẩn ra một chút, mất nửa ngày trời cũng không nhớ ra người này là ai.
Dung Đình nhếch nhếch khóe miệng, vô tình chạm đến vết thương liền hít sâu một ngụm khí lạnh, hắn tức giận nói: “Có biết vết thương này của ca ca là từ đâu mà ra không?”
Sở Ngu do dự nhìn hắn một cái, lại chậm rì rì lắc đầu.
Dung Đình thu lại cái chân đang cản trước mặt Sở Ngu, lùi về phía sau ngồi xuống chiếc ghế dài, đôi chân dài gập lại dẫm lên trên ghế, một tay gác lên lan can gỗ.
“Hắn nói, muội là con dâu nuôi từ bé của nhị công tử Dung gia, ta nói không phải, hắn cứ khăng khăng nói phải, muội nói xem nên làm thế nào bây giờ, chỉ có thể đánh một trận thôi.”
Sở Ngu: “.........”
“Hắn nói phần hắn, Đình ca ca cũng có thể không cần để ý tới mà.” Sở Ngu nhỏ giọng cãi lại một câu.
Dung Đình liếc xéo qua: “Vậy sao được, hắn nói vợ nhỏ là muội đây là do lão thái thái và Dung Chính Huyên an bài, như vậy ca ca thật mất mặt biết bao?”
Sở Ngu: “......”
Từ xưa đến nay luôn là lệnh cha mẹ lời mai mối, cho dù có là trưởng bối trong nhà an bài cho, Dung Đình thì có cái gì mà phải mất mặt chứ.
Sở Ngu trong lòng thầm mắng hai câu, nhưng suy cho cùng cũng không dám nói ra để tránh lại chọc giận hắn.
Sở Ngu nhìn bộ dáng bực bội này của hắn, trong lòng khẳng định là hắn đang rất không vui, nàng còn muốn chạy về An Hỉ đường thăm lão thái thái, không có thời gian đứng ở đây giằng co với Dung Đình.
Nàng gật gật đầu, vô cùng hiểu chuyện nói: “Đình ca ca, muội sai rồi, đều là lỗi của muội, nếu không phải do muội, người khác cũng sẽ không nói huynh.”
Dung Đình khẽ nhíu mày, ngửa đầu liếc nhìn nàng một cái, tiểu cô nương cụp mi rũ mắt, cái dáng vẻ tàn nhẫn trước đó quả thực không còn thấy đâu nữa.
Sở Ngu vốn tưởng rằng chiều theo ý của Dung Đình như vậy, hắn sẽ giơ cao đánh khẽ mà thả nàng đi, ai ngờ Dung Đình vẫn còn hăng hái: “Vậy muội nói xem, cái sai này phải sửa thế nào?”
Sở Ngu: ?
Khóe miệng nàng giật giật: “Vậy sau này muội cách xa ngài một chút, được không?”
Dung Đình “lạch cạch” một tiếng bỏ chân xuống, đứng thẳng dậy, bỗng chốc đã cao hơn Sở Ngu rất nhiều, trong giọng nói của hắn mang theo chút lơ đễnh: “Được thôi.”
Sở Ngu: “...... Vậy muội lập tức đi đây.”
Dứt lời, Sở Ngu bỏ chạy nhanh như một làn khói, chỉ sợ Dung Đình lại gọi nàng quay lại.
Nói ra cũng kỳ lạ, ban đầu nàng tưởng mình mới tới Dung gia, vị ca ca này có tính bài ngoại nên cố ý chèn ép nàng.
Nhưng sau này nàng mới phát hiện, Dung Đình bắt nạt tất cả mọi người, thỉnh thoảng bật ra hai câu cũng có thể chọc cho Trần Tử Tâm bật khóc.
Ngay cả cha ruột của hắn, hắn cũng mở miệng một tiếng Dung Chính Huyên hai tiếng Dung Chính Huyên, hệt như một tên tiểu tử ngỗ ngược.
Sở Ngu lắc lắc đầu, hắn vốn dĩ chính là một tên tiểu tử ngỗ ngược.
Trở lại An Hỉ đường, phòng ngủ của Sở Ngu nằm ngay sát cạnh phòng lão thái thái, nàng vừa đi đến gần liền nghe thấy tiếng cười từ bên trong truyền ra.
Bước chân nàng khựng lại, là Dung Thiên Thiên.
Nàng khựng lại một chớp mắt, liền nghe thấy Dung Thiên Thiên hừ hừ làm nũng: “Tổ mẫu người không thể có thêm một đứa con ngoại liền quên mất Thiên Thiên đâu đấy, như vậy con sẽ đau lòng lắm!”
Sở Ngu nheo mắt, buồn cười mím môi, sau đó đi vào trong phòng của mình đóng cửa lại, nhưng vẫn có thể nghe thấy tiếng Dung Thiên Thiên chọc cho lão thái thái cười lớn.
Sở Ngu chưa đóng chặt cửa, Trần Tử Tâm đẩy thử một cái, thò nửa khuôn mặt ra sau cánh cửa nói: “Ta đã ghi nhớ lại những kiến thức tiên sinh dạy rồi, muội có muốn xem thử không?”
Sở Ngu sửng sốt, không ngờ Trần Tử Tâm vẫn còn nhớ rõ, nàng vội gật đầu mời Trần Tử Tâm vào trong.
Trong một buổi chiều, Trần Tử Tâm không hề qua loa mà giảng lại toàn bộ những gì mình nhớ được cho Sở Ngu, thậm chí trước khi đi còn ân cần nói: “Muội tuổi còn nhỏ, lại bỏ mất một năm, có nhiều thứ nghe không hiểu cũng không sao, nếu muội thật sự không hiểu thì cứ đến hỏi ta.”
Trần Tử Tâm gượng gạo nói xong những lời này, hai má có chút ửng hồng: “Nếu ta biết thì sẽ giảng lại cho muội.”
Sở Ngu mỉm cười gật đầu: “Cảm tạ Trần tỷ tỷ, muội nhớ rồi.”
Trần Tử Tâm quay đầu chạy chậm ra ngoài, Sở Ngu khe khẽ bật cười.
Phải nói là các cô nương Dung gia tuy rằng đều có chút tâm tư nhỏ, nhưng bản tính vẫn còn tốt chán.
Sở Ngu thở phào nhẹ nhõm một hơi, ánh mắt dần trở nên xa xăm, nàng thì thầm: “Nương, nơi này thật tốt.”
Đêm đó, Sở Ngu mơ một giấc mộng.
Nửa phần đầu của giấc mộng này khá êm đềm, nàng mơ thấy lão thái thái vô cùng từ ái với mình, bản thân nàng cũng có thể giống như Dung Thiên Thiên làm nũng trước mặt lão thái thái, Trần Tử Tâm cũng thường xuyên tới giảng giải việc học cho nàng.
Sau đó khi nàng sắp xuất giá, lão thái thái đã tìm cho nàng một nam tử ở gia đình gia cảnh bình thường, nhưng lại có thể an an ổn ổn sống qua ngày.
Bỗng nhiên, giấc mộng thay đổi, Dung Đình xuất hiện trong mộng, hắn nở một nụ cười xấu xa: “Lâm Sở Ngu, muội không gả đi được đâu.”
Sở Ngu giật mình bừng tỉnh, lúc này trời vừa hửng sáng, nàng mang vẻ mặt hoảng sợ trừng mắt nhìn chằm chằm tấm màn trướng hồi lâu mới hoàn hồn trở lại.
May mà chỉ là nằm mơ.
Tuy nhiên sau khi rửa mặt xong, Sở Ngu vẫn có chút thẫn thờ, nghĩ đến mọi chuyện trong mộng vốn đã nước chảy thành sông, lại bị Dung Đình phá hỏng hoàn toàn, tâm trạng của nàng hôm nay liền có chút chùng xuống.
Thậm chí khi đến tư thục nhìn thấy Dung Đình, Sở Ngu còn cố ý tránh xa hắn ra một chút.
Nói không chừng cái duyên mà vị cao tăng kia nói đến, thật sự là nghiệt duyên, nếu không đang yên đang lành cớ sao nàng lại mơ thấy giấc mộng này chứ?
Dung Dao Dao không vui kéo kéo nàng: “Ta đang nói chuyện với muội đấy.”
Nàng lại nói: “Vài ngày nữa là đến đêm trừ tịch rồi, ngày mai sẽ có tú nương tới đo kích thước người để đưa vải vóc, cũng không biết gấm vóc năm nay mang tới có đẹp hay không.”
Sở Ngu bỗng dưng nhớ tới, ngày hôm trước của đêm trừ tịch chính là sinh thần của nàng, qua ngày hôm đó, nàng sẽ chính thức tròn mười ba tuổi.
“Này.”
Đột nhiên, Dung Dao Dao kéo thốc Sở Ngu vào một khúc ngoặt, bịt miệng nàng lại rồi làm động tác ra hiệu im lặng, sau đó lén lút ló đầu ra xem.
Sở Ngu nương theo ánh mắt của nàng ấy nhìn qua, thấy Dung Thiên Thiên đang đưa vật gì đó cho Tô Bùi.
Tô Bùi không nhận.
Dung Dao Dao giống như nắm được điểm yếu gì của Dung Thiên Thiên, đắc ý nói: “Thì ra tỷ ấy có ý với Tô gia ca ca, thảo nào, mỗi lần Tô ca ca nói đi đâu tỷ ấy đều vui vẻ, hận không thể làm cái đuôi nhỏ của người ta.”
Sở Ngu không lên tiếng, Dung Thiên Thiên lớn hơn nàng một tuổi, sang năm liền tròn mười bốn, đúng là độ tuổi biết mến mộ người khác, thế nên cũng không có gì là kỳ lạ.
Nàng đang định thu hồi ánh mắt, liền thấy ở đầu hẻm bên kia Dung Đình đột nhiên xuất hiện, nhíu mày mất kiên nhẫn nói: “Có đi hay không đây?”
Dung Thiên Thiên bị dọa nhảy dựng, vội vã rụt tay lại xoay người đi, trừng lớn hai mắt nhìn Dung Đình, nuốt nước bọt: “Nhị, nhị ca ca.”
Dung Dao Dao bị Dung Đình làm cho giật mình, lập tức thụt đầu về, lại vì động tác quá đỗi đột ngột mà đụng đầu vào với Sở Ngu, hai người va vào nhau như vậy, hoa mắt chóng mặt lảo đảo lùi lại hai bước, rồi song song ngã nhào xuống đất.
Dung Thiên Thiên nhìn sang, chớp mắt liền ngây người.
Chờ đến khi nàng ta phản ứng lại liền thẹn quá hóa giận chỉ vào hai người họ: “Các ngươi nghe lén?”
Dung Dao Dao nghẹn lời, giảo biện: “Ta đâu có nghe lén, đi ngang qua không được sao?”
Dung Thiên Thiên không chiếm được lợi lộc gì từ chỗ Dung Dao Dao, mũi nhọn lập tức chĩa thẳng vào Sở Ngu: “Lâm Sở Ngu, ngươi có biết xấu hổ hay không hả!”
Sở Ngu ngây ra một chớp mắt, sao lại thành nàng không biết xấu hổ rồi.
Thấy Dung Dao Dao không hề có ý định muốn giúp mình, Sở Ngu đành phải phủi phủi vạt váy đứng lên, vẻ mặt thản nhiên hỏi: “Tỷ tỷ, sao tỷ lại mắng muội?”
Dung Thiên Thiên nghẹn họng, cũng không nói ra được lý do gì, liền càng thêm tức giận: “Ngươi tự nói đi!”
Dung Đình mất kiên nhẫn ngắt lời nàng ta: “Ngươi đủ chưa? Muốn làm loạn thì về nhà mà làm.”
“Có đi hay không đây?”
Câu cuối cùng này là nói với Tô Bùi.
Dung Thiên Thiên tủi thân vô cùng, nhị ca ca lại vì Lâm Sở Ngu mà quát mắng nàng ta.
Tô Bùi cong khóe miệng, liếc nhìn Sở Ngu một cái rồi nhấc chân bước đi.
Hắn khẽ cười một tiếng: “Nha đầu Thiên Thiên kia hình như vừa mắt ta rồi.”
Dung Đình không đáp lời.
Tô Bùi lại nói: “Muội muội nhà ngươi kia cũng rất thú vị, không khóc không nháo, thật khiến người ta thấy đau lòng.”
Dung Đình nhíu mày: “Ai cơ? Lâm Sở Ngu á?”
“Ừ.” Tô Bùi gật đầu.
Dung Đình khinh thường cười nhạt: “Giả vờ đấy, giả vờ rất giống, cũng chỉ lừa được các ngươi thôi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
