Mọi người xuống núi vẫn không nói nhiều lời, Dung Chính Huyên cau mày đánh giá đứa con trai nhỏ này của mình, vừa cảm thấy áy náy với hắn, lại vừa cảm thấy hắn chính là thứ bùn nhão không trát nổi tường.
Lại nhìn sang Sở Ngu ở bên cạnh lão thái thái, tính tình quả thật an tĩnh ngoan ngoãn, lại là con của Cố Nhan, chút tâm tư kia của Dung Chính Huyên liền trỗi dậy.
Đường lên chùa trên núi khá xa, lúc đám người trở về đại trạch Dung gia đúng vào lúc hoàng hôn.
Sở Ngu đỡ lão thái thái xuống xe, vuốt vuốt lưng lão thái thái: “Ngoại tổ mẫu về trước nghỉ ngơi một chút đi ạ.”
Lão thái thái ngồi xe xóc nảy suốt dọc đường nên sắc mặt không được tốt lắm, nhưng hôm nay là sinh thần của lão thái gia, theo lệ thường cả nhà Dung gia không nên ăn riêng từng phòng, mà bày chung một bàn ở Tứ Quý viên.
Trần Tử Tâm giúp các đầu bếp nữ dọn đồ ăn xong xuôi, vừa vặn lúc mấy người kia trở về tới.
Ngón tay nàng bị bỏng một vết rộp, nhìn thấy lão thái thái đến liền lập tức buông thõng tay xuống hai bên hông, lén giấu đi.
Lục Hà bưng lên món canh cuối cùng, hướng về phía lão thái thái nói: “Cô nương biết lão thái thái đi đường xóc nảy sẽ chịu không nổi, nên đặc biệt bảo dì Xuân hầm canh đậu hũ, rất thanh mát nhuận giọng đấy ạ.”
Trần Tử Tâm vẫn là bộ dáng bẽn lẽn như cũ, nhỏ giọng nói: “Để con múc cho tổ mẫu một bát nhé.”
Cơn giận của lão thái thái đã sớm tiêu tan, nhìn bộ dáng này của nha đầu kia bà cũng đau lòng, sắc mặt hòa hoãn nói: “Ăn nhiều một chút, thân thể ốm yếu gió thổi liền ngã, người không biết lại tưởng lão thái bà ta khắt khe với con.”
Trần Tử Tâm vô cùng cao hứng vâng lời.
Chờ mọi người đều ngồi xuống Sở Ngu mới ngồi vào bàn, bởi vì Trần Tử Tâm và Dung Thiên Thiên hai người đã chiếm vị trí một trái một phải của lão thái thái, nàng liền đành phải ngồi xuống bên cạnh Dung Thiên Thiên.
Phía bên cạnh nữa, chính là Dung Đình.
Sở Ngu vừa mới cầm đũa trúc lên, khuỷu tay không cẩn thận đụng phải Dung Đình, nàng đột ngột rụt tay về, giống như là chạm phải đuôi cọp vậy.
Dung Đình liếc nàng một cái, tự lo gắp chiếc đùi gà lớn nhất trên bàn bỏ vào bát mình.
Dung Chính Huyên tức giận lại mắng: “Không nhìn thấy tổ mẫu ngươi đang ở đây sao?”
Dung Đình cười: “Với hàm răng yếu kia của tổ mẫu, liệu có ăn nổi không?”
Dung Chính Huyên bị hắn chặn họng, lại sợ giáo huấn Dung Đình trên bàn ăn sẽ chọc lão thái thái không vui, liền đành phải thổi râu trừng mắt bỏ qua.
Cao thị dùng khóe mắt đánh giá lão thái thái một cái, cười ha hả, gắp thức ăn cho Sở Ngu: “Sau này ấy à, Sở Ngu này chính là bảo bối của Dung gia chúng ta, phải nuôi dưỡng cho thật tốt đấy.”
Lời này người khác đều biết đang ám chỉ điều gì, nhưng Trần Tử Tâm không biết, nàng ngoảnh đầu lại tò mò nhìn Lâm Sở Ngu.
Dung Thiên Thiên giống như đang kể một chuyện vui, buông đũa trúc xuống, hứng thú bừng bừng nói: “Trần tỷ tỷ, tỷ đã nghe nói qua Tế Hà đại sư chưa?”
Trần Tử Tâm gật gật đầu: “Nghe nói là một vị cao nhân.”
Dung Thiên Thiên che miệng cười: “Vị cao nhân kia nói Sở muội muội và Nhị ca ca có duyên, lại còn là nhân duyên nữa.”
Dứt lời nàng ta lại cười nhạo: “Muội ấy mới lớn chừng nào cơ chứ, nói gì đến nhân duyên.”
Trần Tử Tâm hoảng hốt liếc nhìn Dung Đình, thất thần phụ họa hai câu: “Đúng vậy.”
Dung Chính Huyên bỗng nhiên giương mắt nhìn Sở Ngu: “Sở Ngu sắp mười ba tuổi rồi nhỉ?”
Sở Ngu nghe vậy, vội buông bát đũa, gật gật đầu: “Qua mùa đông này là mười ba tuổi ạ.”
Dung Chính Huyên hài lòng mỉm cười: “Vậy...”
“Ăn cơm đi.” Lão thái thái gõ gõ bát, hiển nhiên không muốn Dung Chính Huyên nói tiếp.
Dung Chính Huyên bị mẫu thân chặn họng, đành phải tiếc nuối dừng lại.
Cao thị tính toán thiệt hơn: “Tử Tâm và Sở Ngu này đều được nuôi dưỡng trước mặt lão thái thái, nếu bàn về tuổi tác, Tử Tâm còn lớn hơn một chút, cũng không biết Dung Đình nhà chúng ta vừa ý ai đây?”
Dung Đình vùi đầu nhét miếng thịt cuối cùng vào miệng, buông mạnh bát đũa xuống, đũa trúc rơi đánh “cạch” một tiếng.
Hắn ngẩng đầu nhìn Cao thị, khinh thường nhếch khóe miệng: “Ta nói này Nhị thẩm, cửa tiệm buôn bán không tốt, nên định đổi nghề làm bà mai sao?”
Cao thị đỏ mặt cúi đầu ăn cơm, tuy nói bà ta là trưởng bối, nhưng tên nhãi ranh Dung Đình này, cả kinh thành đều biết đến, ở Dung gia vốn không có ai trị được hắn.
Nếu mà cãi lại hắn một hai câu, nhất định sẽ bị sỉ nhục đến mất hết mặt mũi.
Hắn đứng dậy, liếc mắt nhìn lướt qua Trần Tử Tâm và Sở Ngu, sau đó nhìn thẳng vào ánh mắt sắp bốc hỏa kia của Dung Chính Huyên.
“Chậc, vẫn là các cô nương ở Túy Xuân uyển nhìn thuận mắt hơn.”
Dung Chính Huyên không nhịn được nữa, cầm lấy cái bát liền ném về phía hắn, Dung Đình nhẹ nhàng né tránh, chiếc bát kia bay thẳng xuống ao.
Hắn nhún vai không chút để ý mà bỏ đi.
Sở Ngu vẫn như cũ cúi đầu từng ngụm nhỏ uống canh, phảng phất như chuyện này không hề liên quan đến nàng.
Ngược lại là Trần Tử Tâm, bị một câu Túy Xuân uyển kia làm cho đỏ hoe hốc mắt.
Nhị ca ca sao có thể... sao có thể lấy nàng đi so sánh với cô nương ở loại địa phương như Túy Xuân uyển cơ chứ!
Vào đêm, Kim Ấu mang than củi mới nhận tiến vào, kết quả vừa mới đốt một chốc, khói liền bốc ra, tuy chỉ là một luồng nhỏ, nhưng hít vào cổ họng vẫn thấy rất khó chịu.
Kim Ấu phe phẩy quạt: “Cô nương, người xem than hôm nay sao lại không đúng nhỉ? Màu sắc không giống với lúc trước!”
Sở Ngu liếc mắt nhìn, loại chuyện này ở Lâm gia nàng cũng thường gặp, Hồ thị hay lấy loại than kém chất lượng để lừa gạt nàng, nhưng lúc đó mẫu thân đang bệnh, cũng không ai đứng ra làm chủ cho nàng, đành phải cắn răng chịu đựng.
Hơn nữa than do Hồ thị đưa tới vừa đốt lên là khói mù mịt khắp phòng, hun đến mức người ta chịu không nổi, kẻ làm ra chuyện này ở Dung gia, xem ra vẫn còn chút lương tâm.
Kim Ấu cũng phản ứng lại, đột nhiên dập tắt than, cau mày mắng: “Chắc chắn là Lục Hà, nàng ta cùng đi lấy than với ta, giỏ than này còn qua tay nàng ta rồi mới đưa cho ta, ta đi tìm nàng ta nói cho rõ ràng!”
Sở Ngu gọi nàng lại: “Kim tỷ tỷ, thôi bỏ đi, bưng số than này ra ngoài, không đốt nữa.”
Kim Ấu sửng sốt một chút: “Trời giá rét thế này, không đốt than cô nương ngủ sao được?”
Sở Ngu chậm rãi ngồi xuống giường, vẻ mặt làm như không có chuyện gì: “Tỷ bây giờ đi tìm nàng ta, không có bằng chứng lại bị vu cho tội bôi nhọ, đến lúc đó tính sao? Sau này Kim tỷ tỷ cảnh giác hơn một chút là được.”
Kim Ấu áy náy đáp: “Đều tại ta không tốt, làm ủy khuất cô nương rồi.”
Buổi tối, rõ ràng cửa sổ đều đóng chặt, nhưng trong phòng này vẫn lọt gió lạnh, chui thẳng vào trong chăn đệm của Sở Ngu.
Nàng trở mình, lạnh đến run rẩy.
Lúc ở Lâm gia chỉ có thể nhẫn nhịn chịu đựng, nhịn xong một ngày lại thêm một ngày, nhưng hiện giờ không thể như thế nữa.
Nàng nghĩ vậy, dứt khoát hất chăn ra, một luồng gió lạnh lớn chui vào, hai hàm răng Sở Ngu đánh bò cạp run lên bần bật, nàng tự ôm lấy chính mình cứ thế mà ngủ.
Ngày hôm sau, quả nhiên bị bệnh.
...
Dung Dao Dao sáp lại cạnh Dung Đình: “Nhị ca ca, sao huynh không hỏi thăm Sở Ngu vậy? Muội ấy không có tới đâu.”
Khi nàng ta nói lời này, Trần Tử Tâm cắn môi ngẩng đầu liếc nhìn Dung Đình, vẻ mặt thoạt nhìn không được tốt lắm.
Sáng nay An Hỉ đường xảy ra chuyện gì, đã sớm truyền đi khắp cả tòa viện, ai ai cũng biết.
Dung Đình cau mày đẩy Dung Dao Dao ra, Dung Dao Dao hậm hực lùi ra xa một chút: “Nghe nói có người lén đánh tráo than trong phòng Sở Ngu, muội ấy chịu rét lạnh cả một đêm, lúc được phát hiện thì người đã sốt đến sắp mê sảng rồi.”
Dung Thiên Thiên trợn ngược mắt: “Tự nàng ta không biết nói ra chắc, để bị lạnh cóng cả một đêm, ngốc thế không biết.”
Dung Dao Dao liếc xéo nàng ta một cái: “Ở An Hỉ đường ai có thù oán với muội ấy chứ, chẳng lẽ là Trần tỷ tỷ đùa giỡn Sở Ngu sao?”
Trần Tử Tâm đột nhiên ngẩng đầu lên: “Muội nói cái gì vậy, lời này có thể nói bậy được sao!”
Nàng ta ánh mắt đầy trông mong hướng về phía Dung Đình giải thích một câu: “Thật sự không phải muội đâu, Nhị ca ca, thực sự không phải.”
Lúc này Dung Đình bỗng nhiên nhớ ra điều gì, khẽ cười lạnh một tiếng.
Nha đầu kia nào phải kẻ chịu thiệt thòi, có uỷ khuất cũng không cam tâm chịu ấm ức vô ích, không chừng là cố tình làm cho lão thái thái xem, để làm lão thái thái đau lòng đây.
Chiêu này Ngọc thị đã xài đến phát ngán, hắn từ nhỏ nhìn cũng quen rồi, chỉ là không ngờ tiểu cô nương tuổi còn nhỏ mà tâm tư đã thâm sâu như vậy.
Chỉ có điều, tiếng cười này của hắn làm Trần Tử Tâm ngây ra, trong lòng tràn đầy uỷ khuất, thật sự không phải là nàng mà!
Sau khi tan học, Trần Tử Tâm vừa hồi phủ, quản gia nhanh chóng liếc mắt nhìn nàng, ngay cả hạ nhân quét rác cũng né tránh nàng.
Trong lòng Trần Tử Tâm có chút hoảng loạn, vội vã bước nhanh về An Hỉ đường, lại thấy Lục Hà đang quỳ ở trong sân.
Nhìn thấy Trần Tử Tâm trở về, nàng ta khóc lóc la hét: “Cô nương nhất định phải cứu nô tỳ, cô nương...”
Lục Hà nói không rõ ngọn nguồn, Trần Tử Tâm muốn đi tìm lão thái thái hỏi cho rõ ràng, lại bị chặn ngoài cửa.
Tề ma ma nghe thấy động tĩnh bên ngoài, có chút không đành lòng: “Trần cô nương còn nhỏ, việc này chẳng phải do nàng ấy làm ra, người cũng rõ ràng mà, chắc chắn là nha hoàn Lục Hà bên cạnh nàng tự tiện lén lút làm, ban nãy không phải còn lục soát được nửa giỏ than còn thừa trong phòng nàng ta sao?”
Dung lão thái thái nhấp một ngụm trà: “Nếu nàng đủ tốt, thì hạ nhân bên cạnh nàng tự nhiên sẽ không dám làm ra loại chuyện này. Xét cho cùng, vẫn là do dung túng mà ra!”
Tề ma ma không nói gì thêm, nếu nói như vậy, quả thực cũng có chút đạo lý.
Lão thái thái đặt mạnh chén trà xuống: “Nếu Trần nha đầu nuôi dưỡng bên cạnh ta mà sinh hư, ta làm sao có mặt mũi đi gặp lại tỷ tỷ đã mất? Hay lỡ như Sở nha đầu có mệnh hệ gì...”
Tề ma ma buông tiếng thở dài, điều lão thái thái không muốn nói ra, chính là sự hổ thẹn đối với mẹ của Sở nha đầu.
Lúc trước đã không chiếu cố tốt cho Cố cô nương, trong lòng lão thái thái vốn đã hổ thẹn, phụ thân của Cố cô nương lại là ân nhân cứu mạng của Dung tướng quân, nếu bây giờ lại không chăm sóc chu đáo cho Sở nha đầu, thì dưới chín suối, ai cùng ai nói cho rõ ràng được đây!
Cuối cùng chuyện này, vẫn là phải để Trần Tử Tâm tự tay đuổi Lục Hà ra khỏi bên mình thì mới coi như xong.
Lộ Lâm ôm một xấp sổ sách tới viện của Dung Đình, vừa đùa giỡn với con chim vừa nói: “Công tử, ta nghe nói Dung gia mới đón một cô nương đến, nghe bảo còn có hôn ước từ trong bụng mẹ với ngài nữa hả?”
Dung Đình: “.........”
Lời đồn đại này thật đúng là mỗi bề một nẻo mà.
Dung Đình lật hai trang rồi mất kiên nhẫn, lập tức gập lại: “Ta nói này, tháng nào ngươi cũng ôm khư khư một chồng sổ sách thế này, sợ người khác không biết hay sao?”
Lộ Lâm lầm bầm cất đống sổ sách đi, chưa từng nghe nói có tiền còn phải giấu đi bao giờ.
“Công tử, vị cô nương kia là thê tử chưa qua cửa của ngài sao?”
Dung Đình còn chưa kịp đáp lời, Lộ Lâm đã nói tiếp: “Công tử, ngài nên cưới một cô nương khôn khéo biết tính toán, chứ không thể giống ngài thế này được, ngay cả sổ sách cũng không buồn xem.”
Đôi mắt Dung Đình khẽ híp lại, khôn khéo lại biết tính toán, nha đầu kia chiếm cả hai thứ rồi.
Bất quá những cô nương có dính dáng đến Dung gia, hắn nhìn chỗ nào cũng thấy gai mắt, tốt nhất đừng tự chuốc lấy bực mình.
Huống hồ nàng mới bao lớn tuổi chứ, tâm cơ đã sâu như vậy, lỡ đâu cuỗm tiền bỏ trốn thì chẳng phải...
Dung Đình nghĩ ngợi rồi cười khẩy một tiếng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
