Hôm trước đêm trừ tịch, tiệm vải đưa tới mấy thất vải vóc hoa văn xinh đẹp, Sở Ngu và Trần Tử Tâm đứng ở một bên, vô cùng ăn ý dự tính đợi mấy vị cô nương Dung gia chọn xong rồi mới chọn.
Cuối cùng còn lại hai thất vải màu sắc hơi trầm, hai người các nàng mỗi người lấy đi một thất, lại để tú nương đo kích thước, cuối cùng cũng xong.
Thực ra chỗ lão thái thái đã giữ lại cho các nàng hai thất vải, đều là chất liệu thượng thừa, vì vậy Trần Tử Tâm cầm tấm vải màu sắc trầm tối này cũng không cảm thấy tủi thân gì mấy, ngược lại còn thấy may mắn.
May mắn ngoại tổ mẫu còn thương các nàng.
Đêm trừ tịch, cả gia đình Dung gia tề tựu. Đây là lần đầu tiên Sở Ngu mặc y phục màu sắc tươi tắn, thế nên khi xuất hiện đã khiến Dung Đình phải nhìn thêm vài lần.
Dung Cẩn từ quân doanh trở về, mang theo một thân hơi lạnh mùa đông, cùng với mấy xâu kẹo đường trông hơi buồn cười.
Dung Dao Dao dẫn đầu xúm lại, kinh ngạc đến không khép được miệng: “Đại ca ca thế mà lại mua kẹo đường, những năm xâu, vừa vặn chia cho chúng ta.”
Dung Cẩn cười vỗ vỗ đầu Dung Dao Dao: “Mau chia đi, đợi thêm lát nữa là chảy ra mất.”
Dung Dao Dao vừa ăn vừa cười nói: “Đại ca ca hôm nay làm sao vậy, lại mang kẹo đường về cho chúng ta, mặt trời mọc đằng Tây rồi sao?”
Dung Cẩn mỉm cười nhìn Sở Ngu một cái, ôn hòa nói: “Cho Sở Ngu đỡ thèm.”
Sở Ngu kinh ngạc ngước mắt lên nhìn hắn, nếu nói ở Dung gia, trong số những người cùng thế hệ nàng thích nhất chính là Dung Cẩn, làm người ôn hòa lễ độ, mang lại cho người ta cảm giác vô cùng thoải mái, hoàn toàn không giống Dung Đình chút nào.
Đôi mắt Sở Ngu cong cong mỉm cười với hắn, đầu lưỡi lướt qua viên kẹo đường: “Cảm ơn Cẩn ca ca.”
Dung Cẩn nhìn nha đầu Sở Ngu này thực ra mang lòng đồng tình, Dung Chính Huyên từng kể với hắn đôi chút về cảnh ngộ của nha đầu này ở Lâm gia, tuổi còn nhỏ đã phải chịu đựng sự toan tính và khắt khe, đây là điều Dung Cẩn có nghĩ cũng không dám nghĩ tới, bởi vậy trong lòng sinh lòng thương xót, khó tránh khỏi đối tốt với nàng hơn một chút.
Nhưng hắn nghĩ như vậy, người khác lại không nghĩ như vậy.
Hai người nhìn nhau cười, rơi vào trong mắt Dung Đình lại biến thành liếc mắt đưa tình.
Trong lòng hắn cảm thấy không dễ chịu, dựa vào cái gì người tốt đều để Dung Cẩn làm hết?
Chẳng qua chỉ là hai xâu kẹo đường thôi sao? Nha đầu này chưa từng ăn bao giờ chắc?
Thật chưa thấy qua sự đời.
Dung Đình đang buồn bực nghĩ trong lòng, bỗng nhiên Dung Thiên Thiên chêm vào một câu: “Đại ca ca đối với Sở Ngu thật tốt, lần trước còn tặng không ít lá trà cho Sở Ngu, chúng ta còn chưa từng có đãi ngộ này đâu.”
Đại khái đoán được tiểu muội định nói gì, Dung Lạc Lạc huých nhẹ vào khuỷu tay nàng ta: “Muội ăn phần của muội đi, lắm lời.”
Dung Thiên Thiên không vui liếc tỷ tỷ một cái, vẫn cứ mặc kệ tiếp tục nói: “Bên ngoài đều đồn Sở Ngu là tiểu tức phụ của nhị ca ca, thực ra nói là của đại ca ca thì đúng hơn.”
Sắc mặt lão thái thái tối sầm lại đến mức mắt thường cũng thấy rõ, không tiếng động buông bát đũa xuống: “Danh tiết của con gái nhà người ta, há có thể tùy ý mang ra trêu chọc sao?”
Dung Thiên Thiên vội im bặt, Dung Cẩn cũng tỏ vẻ không vui liếc nàng ta một cái, nàng ta lúc này mới biết mình đã lỡ lời, suốt phần còn lại của bữa cơm cũng đã biết tém lại đôi chút.
Cũng may chẳng bao lâu sau bên ngoài liền đốt pháo hoa, lão thái thái xua tay bảo bọn trẻ ra ngoài xem, bầu không khí rất nhanh liền vui vẻ trở lại.
Đám tiểu bối đều ùa ra ngoài cửa, đứng trên bậc thềm ngẩng cổ nhìn pháo hoa nổ tung đủ mọi màu sắc rực rỡ.
Sở Ngu động tác chậm chạp, muộn nhất mới đi ra. Nàng đứng ở tận ngoài rìa bậc thềm, bởi vì vóc dáng nhỏ bé, nên cổ phải ngẩng cao đến mỏi hơn người khác một chút.
Trước kia khi mẫu thân vẫn còn, mỗi năm đến đêm trừ tịch đều sẽ ôm nàng xem pháo hoa, nàng chẳng cần phải ngẩng cổ cao đến như vậy.
Khi đó Lâm Hứa vẫn là một người cha tốt, thậm chí để làm Sở Ngu vui vẻ, sau khi xem pháo hoa xong ông còn dẫn nàng đi mua lồng đèn con thỏ, vô cùng xinh đẹp.
Có lẽ do sắc mặt Sở Ngu quá đỗi đau thương, hoàn toàn không ăn nhập với bầu trời rợp pháo hoa kia, nên Dung Đình lại dời ánh mắt lên mặt nàng nhìn một lúc lâu.
Hắn không khỏi cảm thấy buồn cười, một cô nương mới mười hai mười ba tuổi, cớ sao lại mang cái vẻ mặt như nhìn thấu hồng trần thế kia.
Bỗng nhiên, Dung Thiên Thiên bất động thanh sắc đổi chỗ với Trần Tử Tâm, đứng ngay sát cạnh Sở Ngu.
Nàng ta lén lút vươn tay về phía eo Sở Ngu, thực ra cũng chỉ muốn dọa nàng một trận mà thôi.
Đột nhiên, cổ tay bị người từ phía sau tóm lấy. Khi nhìn thấy là Dung Đình, sắc mặt Dung Thiên Thiên trắng bệch, lại không dám la lớn làm kinh động sự chú ý của mọi người, đành phải dùng ánh mắt cầu xin Dung Đình buông tay.
Dung Đình nhìn nàng ta, chậm rãi hỏi: “Ngươi làm gì đó?”
Hắn vừa cất tiếng như vậy, tất cả những người còn lại đều đồng loạt nhìn sang.
Dung Lạc Lạc thấy muội muội mình bị Dung Đình bắt nạt, cau mày nói: “Dung Đình, đệ làm cái gì vậy? Thiên Thiên lại đắc tội gì đệ sao?”
Sở Ngu như có điều suy nghĩ nhìn chằm chằm vào việc Dung Đình đang tóm lấy cổ tay Dung Thiên Thiên, vậy là vừa rồi Dung Thiên Thiên muốn đưa tay chạm vào nàng sao?
Dung Thiên Thiên bị Sở Ngu đánh giá như vậy thì trong nháy mắt đâm ra bực bội, lớn tiếng quát: “Ngươi nhìn ta làm gì, ta lại không định đẩy ngươi!”
Dung Dao Dao đang đứng xem náo nhiệt một bên bỗng dưng bật cười thành tiếng: “Đúng là giấu đầu lòi đuôi, nếu không phải nhị ca ca kịp thời ra tay, ngươi đã đẩy Sở Ngu rồi chứ gì?”
Bị bao nhiêu người nhìn ngó như vậy, Dung Thiên Thiên cảm thấy mất hết mặt mũi, dùng sức rút mạnh cổ tay mình ra: “Nhị ca ca, sao huynh lúc nào cũng bênh vực nàng ta vậy, huynh không phải là rất ghét nàng ta sao?”
Dung Đình thản nhiên buông nàng ta ra, nhún vai quay sang hỏi Sở Ngu: “Ta có luôn bênh vực muội à?”
Chậc, Dung Đình cảm thấy mất cả hứng, sau khi Dung Thiên Thiên khóc lóc bỏ chạy, hắn vẫn có thể giữ nguyên thần sắc tự nhiên quay lại chỗ ngồi, uống cạn một bát lớn canh cá trích.
Gia yến tan, Sở Ngu cùng Trần Tử Tâm hầu lão thái thái trở về An Hỉ đường.
Sở Ngu quay đầu lại nhìn, thấy Dung Cẩn dường như đang nói chuyện gì đó với Dung Chính Huyên, thỉnh thoảng lại nắm tay che miệng ho khùng khục hai tiếng.
Nàng mím khóe môi xoay người lại, thấy Trần Tử Tâm cũng đang nhìn mình bằng ánh mắt đầy suy tư.
Hầu hạ lão thái thái ngủ say rồi, Trần Tử Tâm cười giữ chặt Sở Ngu lại: “Sơn trà trị ho, cho thêm chút mật ong hiệu quả sẽ càng tốt hơn đấy.”
Không đợi Sở Ngu mở miệng, Trần Tử Tâm lại tỏ vẻ tiếc nuối nói: “Đại ca ca qua năm nay là đã mười chín tuổi rồi, nghe đồn ngoại tổ mẫu đang lo mai mối cho huynh ấy đó.”
Sợ là chẳng đợi được đến ngày Sở Ngu cập kê đâu.
Sở Ngu ngớ người ra một chốc, rồi gật đầu: “Đã mười chín tuổi thì đúng là nên bàn chuyện cưới hỏi, có điều Trần tỷ tỷ à, Cẩn ca ca chỉ coi muội như muội muội, bản thân muội cũng tuyệt nhiên không có ý nghĩ gì khác...”
Trần Tử Tâm cũng sững lại một thoáng, nhìn vẻ mặt hết sức nghiêm túc của Sở Ngu, nàng ta lúng túng đưa tay chạm nhẹ lên cây trâm cài đầu.
Sáng sớm, Sở Ngu vừa lẩm nhẩm học thuộc lòng bài văn mà tiên sinh sẽ kiểm tra trong buổi học hôm nay, vừa men theo con đường mòn đi tới, bỗng nhiên nhìn thấy phía trước có hai bóng người thon dài đang đứng đối diện nhau.
Là Dung Cẩn và Dung Đình.
Hai huynh đệ không biết đang nói chuyện gì, Dung Đình mang vẻ mặt hững hờ nhìn hắn, dáng vẻ trông có vẻ không được vui.
Thấy Sở Ngu đi tới, Dung Cẩn lập tức dừng lời.
Sắc mặt hắn hơi giãn ra, hệt như lúc đối với Dung Dao Dao mà giơ tay vỗ vỗ đầu Sở Ngu: “Đi học đó sao?”
Sở Ngu cong môi mỉm cười với hắn: “Dạ, muội định qua gọi Dao Dao đi cùng.”
Dung Cẩn cười nhẹ: “Cảm ơn tiểu Sở Ngu hôm qua đã dặn dò nhà bếp nấu trà sơn trà, nếu không thì cái giọng này của ta hôm nay coi như bỏ đi rồi.”
Thấy Dung Cẩn trịnh trọng nói lời cảm ơn như vậy, Sở Ngu ngược lại có chút ngượng ngùng, nàng lắc lắc đầu: “Không có gì đâu ạ, không có gì đâu.”
Dung Cẩn không giữ nàng lại nữa, vội nghiêng người nhường đường cho nàng đi qua. Dung Đình hiển nhiên cũng không muốn phải nghe hắn nói chuyện thêm, liền gọi Sở Ngu lại: “Không cần đi tìm Dung Dao Dao đâu, hôm nay ca ca đi cùng muội.”
Sở Ngu: “......”
Nàng thấy rõ mồn một trong lòng Dung Đình đang nín nhịn cục tức, chẳng biết lúc nào ngọn lửa kia sẽ bùng lên, Sở Ngu tất nhiên là không muốn phải làm mồi nướng lửa.
Nàng nghiêng đầu lén nhìn Dung Đình vài cái, do dự một chút rồi cất tiếng: “Đình ca ca, huynh cứ đi trước đi, muội hơi đau bụng, đi có hơi chậm.”
Dung Đình khựng chân lại, quay sang nhìn nàng: “Thế thì ta cũng đi chậm.”
Sở Ngu: “...... Dạ.”
Vốn dĩ đi chưa đến nửa canh giờ là đã có thể tới tư thục, nhưng bị trì hoãn thế này, lại kéo dài thêm ngót nửa canh giờ nữa.
Thấy Dung Đình thỉnh thoảng lại ngoái đầu nhìn mình, Sở Ngu chần chừ hỏi: “Huynh, huynh muốn hỏi chuyện gì sao?”
Dung Đình đột ngột dừng bước, trên mặt xẹt qua một tia khinh khỉnh: “Dung Cẩn, thật sự tốt lắm à?”
Sở Ngu thở phào nhẹ nhõm một hơi, còn tưởng hắn muốn kiếm chuyện làm khó dễ gì nàng cơ.
Nhắc tới Dung Cẩn, trước đây Sở Ngu cũng từng nghe Kim Ấu kể qua, tiếng tăm của vị đại công tử này ở Dung gia quả thực hoàn toàn trái ngược với nhị công tử.
Làm người luôn khiêm tốn lễ độ, văn võ song toàn, hiện tại ở quân doanh cũng đã gặt hái được chút thành tựu, thậm chí còn có thể theo chân Dung tướng quân ra chiến trường thể hiện uy phong.
Tóm lại chính là, muốn bới móc nửa khuyết điểm cũng tìm không ra.
Bởi thế nên Sở Ngu vô cùng dứt khoát gật đầu đáp: “Cẩn ca ca rất lợi hại.”
Lồng ngực Dung Đình nghẹn ứ, hệt như bị giẫm phải đuôi mà nạt: “Hắn thì có cái gì mà lợi hại? Chẳng qua cũng chỉ biết chút quyền cước, biết đọc dăm ba chữ mà thôi, có gì đặc biệt hơn người đâu chứ?”
Sở Ngu chần chừ nhìn hắn một cái, lề mề do dự mãi một hồi lâu: “Đình ca ca, có phải huynh đang... ghen tị không?”
Ầm một tiếng —
Dung Đình cảm thấy có thứ gì đó đã nổ tung hoàn toàn.
Nha đầu này vừa nói cái gì cơ?
Ghen tị hả?
Cái tên Dung Đình này của hắn, mà lại đi ghen tị với Dung Cẩn sao?
Dung Đình đen mặt lại, lạnh lẽo nhếch mép: “Lâm Sở Ngu, đầu óc của muội dùng để cho heo ăn rồi hả?”
Sở Ngu chau mày: “Sao huynh lại mắng chửi người ta?”
Dung Đình quay ngoắt người bỏ đi, cũng không thèm đi về hướng tư thục nữa, Sở Ngu đứng phía sau gọi với theo: “Đình ca ca, huynh không đi học nữa sao?”
Dung Đình đột ngột dừng phắt lại, đứng tại chỗ hít sâu một hơi.
Kể từ khi Dung Đình hắn quay về Dung gia, liền không ngừng bị mang ra so sánh với Dung Cẩn. Nhưng hắn lại mang theo gia tài bạc triệu của nhà ngoại trở về, cho nên dẫu hắn có không chịu học hành tử tế, cũng chẳng kẻ nào dám làm trò ngay trước mặt hắn mà chê bai rằng, hắn không bằng Dung Cẩn.
Thế nhưng!
Cái nha đầu thối Lâm Sở Ngu này vừa mới nói gì cơ? Hắn đang ghen tị với Dung Cẩn ư?
Nực cười thật. Hắn có rất nhiều tiền, dựa vào đâu mà phải ghen tị với cái tên đầu gỗ Dung Cẩn kia cơ chứ?
Lồng ngực Dung Nhị công tử tức tối phập phồng liên hồi, ngoảnh đầu lại liền buông lời: “Ta cứ mắng muội đấy thì làm sao?”
Sở Ngu khó hiểu nhìn hắn một cái, đôi môi vừa mới mấp máy, Dung Đình liền hậm hực nhấc gót rời đi.
“......”
Sở Ngu ngẫm nghĩ một phen, bỗng nhiên bừng tỉnh ngộ, thảo nào quan hệ giữa Dung Đình và Dung Cẩn lại gay gắt như thế, à không đúng, là một mình Dung Đình gay gắt với Dung Cẩn mới phải, thái độ của Dung Cẩn từ trước tới nay vẫn luôn rất tốt.
Hóa ra, hắn thực sự đang ghen tị với Cẩn ca ca sao?
Tới tư thục, Dung Dao Dao chỉ thấy mỗi một mình Sở Ngu, bèn ngó nghiêng ra phía sau nhìn: “Nhị ca ca đâu rồi? Ta nghe nói huynh ấy cùng đi với muội cơ mà.”
Sở Ngu mím mím khóe môi: “Bỏ đi rồi.”
Dung Dao Dao kêu lên một tiếng: “Muội không phải lại chọc cho huynh ấy tức giận rồi chứ?”
Nghe vậy, Trần Tử Tâm cũng nhìn sang.
Sở Ngu do dự gật gật đầu: “Ừm.”
Dung Dao Dao đồng tình nhìn nàng một cái, lại không khỏi oán trách càu nhàu: “Nhị ca ca tính tình không tốt, muội lại chẳng phải là không biết, sao muội lúc nào cũng đối nghịch với huynh ấy vậy.”
Sở Ngu: “......”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
