Ngày ấy Sở Ngu ở bên hầu Ngọc thị dùng điểm tâm, Ngọc thị đối với nàng thật ra rất khách sáo, trước khi về còn bảo nàng thường xuyên qua lại Tê Xuân viện, vốn dĩ mọi chuyện đều rất bình thường.
Cho đến khi Ngọc thị lại hỏi: “Không biết Sở Ngu sinh tháng mấy?”
Sở Ngu cười cười: “Chính là sinh vào mùa đông ạ.”
Sắc mặt Ngọc thị liền có chút không tốt, thậm chí rất lâu không trả lời, cả người như bị sét đánh ngang tai, đứng sững tại chỗ.
Sở Ngu dè dặt gọi hai tiếng Ngọc thị mới lấy lại tinh thần, bảo Dương ma ma lấy hai hộp trà ngon cho Sở Ngu, bản thân lúc bước xuống bậc thềm còn suýt nữa vấp chân.
Sở Ngu đưa mắt nhìn chằm chằm bóng lưng Ngọc thị rời đi: “Kim tỷ tỷ, Ngọc thị vừa rồi chính là bị dọa sợ sao?”
Kim Ấu 'a' một tiếng, không để trong lòng: “Có lẽ là trong người không khỏe chăng.”
Sở Ngu vẫn cảm thấy không đúng, nhưng cũng không nói rõ được không đúng ở chỗ nào, đành phải về An Hỉ đường trước.
Hôm sau, Sở Ngu dậy sớm hơn mọi ngày nửa canh giờ, thậm chí còn đích thân bưng nước vào phòng lão thái thái, Tề ma ma nhìn dáng vẻ này của nàng, hiểu ý là nàng muốn tự tay hầu hạ lão thái thái.
Lão nhân gia dựa vào giường, liền nghe ngoài rèm vang lên một giọng nói nhẹ nhàng mềm mỏng: “Ngoại tổ mẫu, lau mặt nhé?”
Động tác vắt khăn mặt của Sở Ngu rất thành thạo, nghĩ đến chuyện này trước kia cũng làm không ít, thế nhưng tuyệt nhiên không qua loa chút nào so với Tề ma ma, chỉ dăm ba cái đã hầu hạ lão thái thái xong xuôi.
Ánh mắt Dung lão thái thái rất tinh tường: “Trước kia ở Lâm gia, không có nha đầu nào hầu hạ con sao?”
Sở Ngu nhẹ giọng cười nói: “Có ạ, chỉ là trong một năm ở chùa tụng kinh cho mẫu thân, con không quen để người khác hầu hạ.”
Khi nàng nói lời này, chân mày khóe mắt đều ôn nhu, không mang chút oán giận nào nhắc tới một năm vì mẹ tụng kinh ấy, trong lòng lão thái thái lại càng xót xa.
Lão thái thái vỗ vỗ vai nàng: “Đứa trẻ ngoan.”
Sở Ngu rũ mắt, nhẹ nhàng dìu lão thái thái: “Con hầu ngoại tổ mẫu dùng cơm nhé, ăn cơm xong, Sở Ngu muốn đi cùng ngoại tổ mẫu tới chùa một chuyến.”
Bước chân lão thái thái khựng lại, nghiêng đầu liếc nhìn nha đầu này một cái, ngay sau đó cười sảng khoái vài tiếng: “Con biết hôm nay là ngày gì sao?”
“Là sinh thần của ngoại tổ phụ, từ trước mẫu thân từng nói với con rồi, mẫu thân rất nhớ ngoại tổ mẫu và ngoại tổ phụ.”
Lão thái thái nghe vậy, lại vì người con gái đã khuất mà bi thương một trận.
Sở Ngu âm thầm cúi gập đầu nhìn chằm chằm mũi giày, mẫu thân nàng làm gì có chuyện nói những lời này, ngay cả nhà mẹ đẻ mà bà còn hiếm khi nhắc tới.
Chẳng qua là Kim Ấu nghe ngóng được trước thôi, ở Dung gia nàng phải học cách ngoan ngoãn, còn muốn cho lão thái thái thương xót nàng, thương xót mẫu thân nàng, thì cũng chỉ có thể làm thế.
Ngoài sảnh, Trần Tử Tâm đã sớm tới đó, theo bản năng đưa mắt nhìn về phía vị trí của Lâm Sở Ngu.
Lục Hà đương nhiên cũng nhìn thấy, nàng ta rất đắc ý nói: “Sở cô nương này đúng là thói quen của tiểu thư, giờ này mà vẫn chưa dậy nổi cơ à?”
Vừa dứt lời, Sở Ngu đang dìu lão thái thái bước vào cửa, Tề ma ma đi phía sau đang hết lời khen ngợi, nói Sở cô nương hiếu thuận, dậy từ sáng sớm hầu hạ lão thái thái.
Trần Tử Tâm nắm chặt hai bàn tay: “Thỉnh an ngoại tổ mẫu.”
Nàng ta vừa đứng lên, toàn thân hoa văn bướm sặc sỡ rực rỡ như kim đâm vào mắt lão thái thái.
Đặc biệt khi đặt cạnh Sở Ngu, một thân này của Trần Tử Tâm thật sự quá chói mắt.
Kỳ thực sinh thần của Dung lão thái gia trước nay Dung gia chưa từng làm lớn, nhiều nhất cũng chỉ là người một nhà tới chùa thắp cho lão thái gia nén nhang. Trần Tử Tâm mới chỉ đi một lần, do nàng không mang họ Dung, lần đó vẫn là lão thái thái cứ muốn dẫn nàng theo, lúc này mới đưa đi.
Nhưng về sau cũng không biết vì sao, ngoại tổ mẫu không còn dẫn nàng tới chùa dâng hương cho ngoại tổ phụ nữa, Trần Tử Tâm cũng liền quên bẵng mất chuyện này.
Lần quên này, thấm thoắt đã rất nhiều năm.
Mãi cho đến khi dùng xong bữa, lão thái thái mới không nặng không nhẹ lên tiếng: “Nếu con nhớ không được, thì bảo nha đầu bên cạnh nhớ cho, tuy nói không phải ngày làm lễ lớn gì, nhưng thể diện này vẫn phải có!”
Trần Tử Tâm sửng sốt một chút, hồi lâu chưa hoàn hồn. Lâm Sở Ngu dùng khăn tay thấm thấm khóe miệng: “Tỷ tỷ, hôm nay là sinh thần của ngoại tổ phụ.”
Trần Tử Tâm ngây ngốc, vội vội vàng vàng đến trước mặt lão thái thái quỳ xuống: “Ngoại tổ mẫu, con sai rồi, con......”
Nàng ta cuống đến mức nước mắt trực trào quanh hốc mắt, nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, bình thường nàng ta không mặc sặc sỡ như thế, nếu không phải hôm qua Tề ma ma mang tới phòng nàng hai bộ y phục mới, nàng ta cũng đâu có đắc ý mặc vào chứ.
Tề ma ma còn nói, phòng Sở Ngu cũng được tặng. Nàng vốn tưởng hôm nay Lâm Sở Ngu cũng sẽ ăn mặc lộng lẫy, vì không muốn bị lép vế nên mới mặc như vậy......
Lão thái thái cũng không thật sự muốn làm khó nàng ta, dù sao cũng là cô nương nuôi nấng trước mặt, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, chỉ thở dài bảo nàng ta lui xuống.
Trần Tử Tâm vội về phòng thay một thân y phục nhạt màu, lúc đi ra vẫn không kìm được tiếng khóc, Lục Hà khuyên thế nào cũng không ăn thua.
Trần Tử Tâm tức giận: “Đều tại ngươi, ngay cả Lâm Sở Ngu còn nhớ rõ hôm nay là ngày gì, sao ngươi lại không nhớ chứ!”
Lục Hà cúi đầu cam chịu, nửa lời cũng không dám nói.
Vừa lúc đằng sau cả nhà đại phòng, nhị phòng đi tới, nhìn thấy bộ dạng khóc lóc tủi thân này của Trần Tử Tâm, cũng không biết là chịu ủy khuất từ ai.
Dung Thiên Thiên “ai da” một tiếng: “Trần tỷ tỷ đây là bị ai bắt nạt vậy, ngoại tổ mẫu thương ngươi như thế, thấy ngươi khóc thành thế này chẳng phải xót chết sao?”
Trần Tử Tâm nghe vậy vội vàng lau nước mắt, nức nở nói: “Không, không có chuyện đó đâu.”
Nhưng Dung Thiên Thiên vừa nói như vậy, những người khác tự nhiên đều hướng suy nghĩ về phía Sở Ngu. An Hỉ đường này, ngoại trừ lão thái thái ra, ai còn có thể khiến Trần Tử Tâm phải chịu ủy khuất? Huống hồ lão thái thái xưa nay luôn thương xót nàng, sao có thể để nàng khóc thành ra thế này được.
Dung Đình thần sắc uể oải đứng ở phía sau, chuyện thắp hương cho lão thái gia hắn căn bản chẳng để trong lòng, năm nào cũng chỉ là đi qua loa chiếu lệ mà thôi.
Hơn nữa sáng sớm đã bị đánh thức, Nhị công tử nhà Dung gia tính tình vốn dĩ đã không tốt, lúc này lại càng thêm cáu bẳn.
Một đám người bị Trần Tử Tâm khóc lóc chắn ngang giữa đường, Dung Đình nhíu mày: “Ngươi dẹp sang một bên mà khóc đi, cản đường không thấy sao?”
Trần Tử Tâm giật bắn mình sợ hãi, vội nín khóc đứng dạt sang một bên, cẩn trọng nói: “Cữu phụ, cữu mẫu, ngoại tổ mẫu đang ở sảnh ngoài......”
“Ừ.” Ngọc thị lên tiếng đáp lời, cũng không dám nán lại lâu.
Dung Đình đi theo sau cùng, không nhanh không chậm bước tới, Trần Tử Tâm thấy hắn đến gần, khụt khịt mũi nói nhỏ: “Nhị ca ca, muội không cố ý.”
Một trận gió lạnh thổi tới, thổi tan đi âm thanh yếu ớt như muỗi kêu của Trần cô nương, chỉ thấy Dung Đình mặt không cảm xúc lướt qua trước mặt nàng ta.
Trần Tử Tâm: “.........”
Ngoài sảnh, Sở Ngu ngoan ngoãn ngồi bên cạnh lão thái thái, lão thái thái tính toán ngày tháng, cười nói: “Sinh thần của Sở Ngu nhà ta cũng sắp đến rồi.”
Lâm Sở Ngu nghiêng đầu nhẩm tính: “Vẫn còn hai mươi ngày nữa cơ, còn sớm lắm ngoại tổ mẫu.”
Lão thái thái cười khanh khách: “Qua sinh thần là mười ba tuổi rồi, chẳng qua hai năm nữa, ngoại tổ mẫu phải gả con đi thôi.”
Sở Ngu ngượng ngùng cúi đầu hờn dỗi nói: “Ngoại tổ mẫu nói gì vậy chứ.”
Khi đại phòng, nhị phòng đi vào, nhìn thấy chính là một màn tổ tôn hòa thuận vui vẻ như vậy.
Ngọc thị đầy thâm ý nhìn nha đầu Lâm Sở Ngu một cái, đúng là lợi hại hơn Dao Dao nhiều, có thể vào cái ngày như hôm nay dỗ cho lão thái thái vô cùng vui vẻ.
Cao thị ngấm ngầm véo Dung Thiên Thiên một cái, đau đến mức Dung Thiên Thiên suýt nữa nhảy dựng lên: “Nương! Người làm gì vậy?”
Cao thị hạ thấp giọng: “Con học hỏi Sở nha đầu đi, bao lâu rồi con không đến An Hỉ đường nói chuyện cùng tổ mẫu hả?”
Dung Thiên Thiên bĩu môi, lẩm bẩm nhỏ: “Lâm Sở Ngu chỉ là ngoài mặt giả vờ tốt đẹp, đang giở trò tâm cơ thôi.”
Dung Đình buồn ngủ ngẩng đầu liếc nhìn một cái, một tiếng cười nhạo kẹt lại trong miệng, rồi lại híp mắt cúi gằm đầu xuống,
Lão thái thái cũng không nán lại lâu, đã sớm bảo Tề ma ma thu dọn đồ đạc xong xuôi, chỉ là ý tứ này của bà là muốn đưa cả Lâm Sở Ngu đi cùng.
Ngọc thị, Cao thị đều sửng sốt một chút, cũng chưa dám nói lời nào.
Tiểu nha đầu Tử Tâm kia không đi, lại mang theo Sở cô nương, sự thiên vị này của lão thái thái, là người sáng mắt đều có thể nhìn ra.
Sở Ngu đi chung một chiếc xe ngựa với Dung Dao Dao, Dung Dao Dao mơ mơ màng màng ngủ một mạch đến tận chùa mới xuống xe.
Dung Đình cũng ra vẻ ngái ngủ như chưa tỉnh, Sở Ngu thấy sắc mặt hắn thối như vậy cũng không dám trêu vào, lặng lẽ dịch vài bước đứng cách xa hắn một chút.
Bài vị của Dung lão thái gia được thờ trong chùa, lão thái thái dẫn đầu thắp ba nén nhang, những người khác của Dung gia cũng làm theo, chưa tới một khắc là đã xong xuôi.
Sở Ngu nhìn chằm chằm vào tấm bài vị kia, rất muốn dấy lên một tia cảm xúc bi thương, nhưng ấp ủ nửa ngày mà một chút cũng không có.
Nàng từ nhỏ không sống ở Dung gia, cũng chưa từng nghe mẫu thân nhắc tới, đối với người Dung gia rất khó sinh ra cảm tình.
Đừng nói là tấm bài vị lạnh lẽo này, ngay cả lão thái thái, cũng chẳng qua chỉ là chỗ dựa của nàng ở Dung gia mà thôi, nàng phải tỏ ra ngoan ngoãn mới được.
Tề ma ma mới vừa rồi đã không thấy bóng dáng, lúc này từ phía sau bước tới: “Hôm nay thật trùng hợp, Tế Hà đại sư có ở đây.”
Vị Tế Hà đại sư này danh tiếng lẫy lừng, nghe đồn trên trán ngài có một con Thiên Nhãn, nhìn cái gì cũng vô cùng chân thực, thậm chí từng được hoàng đế mời vào trong cung, nói cái gì thì chính là cái đó, từ đó đối với hoàng gia cũng trở thành người có thân phận tôn quý.
Tiểu hòa thượng theo sau Tề ma ma vái chào mọi người: “Chào các vị thí chủ, sư phụ ta mời chư vị tới Thánh Quang Các một chuyến.”
Tế Hà đại sư này chịu bỏ công sức gặp bọn họ, cho dù là lão thái thái thì cũng cảm thấy vô cùng hãnh diện.
Khi một đám người đi theo tiểu hòa thượng băng qua hành lang dài, tiểu hòa thượng bỗng nhiên gãi đầu mỉm cười, nhìn về phía Sở Ngu: “Sư phụ ta vừa mới nói, trên đỉnh đầu cô nương có một vệt hồng quang, sao ta nhìn kiểu gì cũng không thấy nhỉ.”
Mọi người nhao nhao quay sang nhìn lên đầu Sở Ngu, quả thực cũng là nửa điểm đều không thấy.
Tới Thánh Quang Các, Tế Hà đại sư đã sớm gặp qua lão thái thái cùng Dung tướng quân, bởi vậy cũng không nói lời vô nghĩa, dứt khoát dùng thiền trượng chỉ thẳng vào Sở Ngu:
“Hồng quang cao chiếu, là điềm phúc, phúc khí của Dung gia.”
Tế Hà đại sư hớn hở nói, nhưng lại không ai dám bảo ông đang ăn nói xằng bậy.
Cao thị nhướng mày, liếc nhìn Sở Ngu: “Đại sư nói, nha đầu này là phúc tinh của Dung gia sao? Không thể nào, Sở nha đầu chỉ là thân thích khác họ thôi mà.”
Dứt lời, lão thái thái phóng ánh mắt lạnh lẽo liếc xéo Cao thị một cái, Cao thị liền không dám nói thêm gì nữa.
Tế Hà đại sư không thèm để ý, ngược lại đưa mắt nhìn một đám người vài lần, khi ánh mắt dừng trên người Dung Cẩn, ông lắc lắc đầu, ngay sau đó lại chuyển sang đánh giá Dung Đình.
Ông quay người lại, ngòi bút chấm mực hạ xuống vài nét: “Hai người này, có duyên lắm.”
Nghe vậy, Sở Ngu cùng Dung Đình nhìn nhau một cái, cả hai đều nhíu mày, bày ra dáng vẻ nhìn nhau không vừa mắt.
Dung Đình hừ cười một tiếng: “Xin hỏi đại sư, là nghiệt duyên sao?”
Lão thái thái nãy giờ vẫn luôn không lên tiếng, chỉ là trên mặt cũng không thấy vẻ vui mừng, bặm môi liên tục đánh giá hai đứa trẻ này một lượt.
Nếu nói ai tin Phật nhất, thì phải kể đến những người thuộc thế hệ đi trước.
Sở Ngu nhìn dáng vẻ của lão thái thái, khẽ kéo ống tay áo bà, nhỏ giọng nói: “Ngoại tổ mẫu, hãy còn sớm mà.”
Lão thái thái thở phào một hơi, cũng phải, nha đầu này vẫn còn nhỏ, không vội nói tới chuyện này.
Chỉ có Ngọc thị thần sắc hoảng hốt, ánh mắt lưu chuyển giữa Sở Ngu và Dung Đình, bà cười khổ xoay người đi, cái gì mà phúc tinh của Dung gia, rõ ràng là nghiệp chướng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)

Hấp dẫn quá