Sở Ngu chỉ dừng lại một chút, ngay sau đó liền tiếp tục khóc rống lên, mang đậm cái ý vị không khóc đến mức Vưu Mãn phải bỏ đi thì thề không từ bỏ.
Cuối cùng người vây xem càng lúc càng đông, Vưu Mãn cũng cần thể diện, đành hùng hổ rời đi.
Sở Ngu nấc lên một tiếng, giơ tay lau nước mắt, dưới ánh mắt khó tin của đám người Khâu Trường Quyết mà nhỏ giọng nói: “Ta không phải con dâu nuôi từ bé của Đình ca ca...”
Khâu Trường Quyết nhớ tới lúc nãy ở tư thục hắn cũng có trêu chọc vài câu, sợ cô nương này lại khóc một trận, hắn vội bao trọn khán đài trên lầu ba, gọi một vở kịch hay.
Khi lên lầu, hắn thấp giọng nói với Dung Đình: “Tiểu cô nương quả nhiên không trêu chọc được, da mặt mỏng mà.”
Dung Đình cười cười không đáp, da mặt mỏng chỗ nào, rõ ràng là thù dai, tâm tư còn rất nhiều, biết cách làm thế nào để người khác phải chịu thua, đến cả tên Vưu Mãn kia cũng phải cắp đuôi bỏ chạy.
Dung Đình bỗng nhiên sinh ra cảm giác, cái viện kia của lão thái thái sau này sớm muộn gì cũng do nàng làm chủ.
Đến giờ dùng bữa trưa, Dung Đình lại rất giữ lời hứa, vừa mới nói dẫn nàng đi Giang Nam các ăn chút gì đó, xem kịch xong liền không nói hai lời đưa đi ngay.
Đồ ăn ở Giang Nam các trong toàn kinh thành nếu xếp thứ hai, thì không nhà nào dám nhận đứng thứ nhất, chẳng qua cũng rất đắt, đại quan quý nhân bình thường nếu ngày ngày đều ăn thì cũng ăn không nổi.
Ngay cả đích nữ của phủ tướng quân chính danh như Dung Dao Dao, cũng chưa chỉ ăn được vài lần.
Nàng hưng phấn nói: “Nhị ca ca có rất nhiều tiền, lần này có thể ăn thỏa thích rồi.”
Sở Ngu rũ mắt, trong lòng nảy sinh một tia tò mò, rõ ràng đều là con cháu Dung gia, nhưng Dung Đình lại không tuân thủ quy củ Dung gia, thoạt nhìn quan hệ với đại cữu phụ cũng chẳng hề hòa thuận.
Nhưng hắn tiêu tiền mạnh tay như vậy, số tiền này khẳng định không phải do Dung gia cấp.
Sở Ngu dừng bước, do dự nói: “Ta không đi đâu, ngoại tổ mẫu còn chờ ta trở về cùng người dùng bữa.”
Lâm Sở Ngu vừa mới đến Dung gia, lão thái thái chính là chỗ dựa của nàng, so với việc đi Giang Nam các thì việc về bên lão thái thái vẫn quan trọng hơn.
Dung Đình đại khái đoán được suy nghĩ trong lòng nha đầu này, không nói hai lời liền để nàng đi.
Trần Tử Tâm bỗng nhiên gọi nàng lại: “Ta cùng muội cùng nhau trở về.”
Cũng may hai người về đến An Hỉ đường không lỡ canh giờ, phòng bếp nhỏ vừa vặn bưng thức ăn mới làm xong lên.
Lão thái thái nhìn thấy hai nàng liền cười: “Sao lại nỡ trở về cùng lão bà tử này dùng bữa vậy, không đi chơi cùng nhị ca ca của các con à?”
Sở Ngu giả vờ kinh ngạc: “Ngoại tổ mẫu, sao người biết?”
Lão thái thái cười càng thêm vui vẻ: “Có chuyện gì có thể giấu được đôi mắt của lão thái bà này chứ?”
Sở Ngu dẻo miệng đáp: “Ngoại tổ mẫu hỏa nhãn kim tinh, tự nhiên là không thể gạt được.”
Trần Tử Tâm lại chau mày ủ dột nói: “Có điều Sở muội muội lúc nãy cũng thật là, sao có thể khóc ngay tại Hồng Khang viên trước mặt bao nhiêu người như vậy chứ, cũng may muội mới tới kinh thành chưa có ai quen biết, bằng không...”
“Làm mất mặt Dung gia mất.”
Nghe vậy, lão thái thái lại không hề kinh ngạc chút nào, cứ như thể đã sớm biết rõ chuyện này.
Sở Ngu không hé răng, cúi đầu uống hai ngụm canh, sau đó mới lên tiếng: “Tỷ tỷ dạy bảo phải lắm, sau này ta sẽ chú ý.”
Trần Tử Tâm thấy ngoại tổ mẫu không có ý định trách cứ Lâm Sở Ngu, bèn gượng cười hai tiếng: “Ta làm sao dám dạy bảo, ta chỉ nhắc nhở muội một chút thôi...”
Trong suốt bữa cơm, từ sau khi Trần Tử Tâm nói lời đó xong, lão thái thái liền không nói gì nữa, thế nên bữa ăn này diễn ra thập phần yên tĩnh.
Trong lòng Trần Tử Tâm hoang mang, có phải nàng đã lỡ lời làm ngoại tổ mẫu không vui rồi hay không...
Mãi cho đến khi bát cơm thấy đáy, nàng rốt cuộc không nhịn được nữa, buông đũa trúc xuống, đỏ hoe hốc mắt hỏi: “Ngoại tổ mẫu không vui, có phải Tử Tâm đã lỡ lời rồi không?”
Trần Tử Tâm bầu bạn bên cạnh lão thái thái sáu năm, tâm tư lão thái thái có biến hóa ra sao, nàng luôn nhạy bén hơn người khác vài phần.
Lão thái thái cũng buông bát đũa, hiển nhiên là có chuyện muốn nói, Sở Ngu bèn ngẩng đầu lên cùng nghe.
“Không có gì quan trọng hơn danh tiết của nữ tử, nếu đã có kẻ dùng lời lẽ hãm hại hủy hoại sự trong sạch của Sở Ngu, nàng vì bản thân mà khóc lóc kể lể thì có gì là không được?”
Trần Tử Tâm há miệng ngập ngừng: “... Nhưng mà, Sở muội muội làm thế ở chốn đông người, chung quy vẫn không ổn.”
Sở Ngu gục đầu xuống, trạch viện Dung gia cách Hồng Khang viên xa như vậy mà lão thái thái vẫn có thể nắm rõ ngọn ngành, chút tâm tư quanh co này của Trần Tử Tâm sao có thể qua mắt được người chứ.
Lão thái thái cười lạnh một tiếng: “Tên Vưu Mãn kia là người thế nào, nếu để hắn ở chốn đông người ba hoa thêm vài câu, sự trong sạch của muội muội con còn nữa không? Ta thấy Sở Ngu làm rất tốt, có vài chuyện, không phải người khác thích nói gì thì cứ để mặc cho họ nói đâu!”
Trần Tử Tâm mấp máy môi nhưng lại không thốt nên lời, đành yếu ớt đáp: “Ngoại tổ mẫu nói phải.”
Tề ma ma thấy lão thái thái muốn đứng dậy, vội vàng tiến lên đỡ người, lão thái thái đứng lên mang theo ẩn ý nói: “Đều là người một nhà, tỷ muội với nhau nên đùm bọc nâng đỡ, mấy cái tâm tư xảo quyệt đó, nên dùng để đối phó người ngoài.”
Trần Tử Tâm trắng bệch mặt, như thể bị dội một gáo nước lạnh từ đầu xuống, cả người nàng run rẩy.
Sở Ngu gắp một miếng đậu hũ non bỏ vào bát nàng ta, làm như không nghe hiểu lời lão thái thái nói, còn hỏi: “Tỷ tỷ không ăn sao?”
Dùng xong bữa, Sở Ngu vừa về đến phòng, Kim Ấu liền hớn hở kéo nàng lại, trên mặt bàn gỗ lê bày la liệt đủ thứ đồ, hết rương nhỏ này tới rương nhỏ khác.
Kim Ấu mừng rỡ không khép được miệng: “Toàn là y phục và trang sức mới, Tề ma ma vừa phái người mang tới, cô nương xem này, trên này còn khắc hai chữ Lâm Lang cơ.”
Lâm Lang Các chính là cửa tiệm trang sức nhất nhì toàn kinh thành, Tề ma ma một lần sai người đem tới nhiều như vậy, chắc chắn là ý của lão thái thái, lão thái thái quả thực rất để tâm tới cô nương.
Kim Ấu kêu lên một tiếng: “Xem cái trí nhớ của ta này, chỉ mải nhớ tới y phục với trang sức, ban nãy Dương ma ma của đại phòng qua đây truyền lời, bảo rằng đại phu nhân mời cô nương sau bữa ăn thì qua đó cùng dùng điểm tâm.”
Sở Ngu hơi nhíu mày, làm bộ định đứng lên. Kim Ấu vội giữ chặt vai nàng: “Cô nương trang điểm chải chuốt lại một chút đã, lão thái thái vừa tặng nhiều đồ tới vậy mà.”
Sở Ngu mím môi: “Kim tỷ tỷ, chúng ta ở Dung gia vạn sự đều phải cẩn thận, cần phải cẩn trọng hơn hồi ở Lâm gia một chút, hôm nay lão thái thái thương ta, nhưng ngày mai thì sao? Vẫn là không nên quá rêu rao thì hơn, trước kia sống thế nào thì nay cứ sống thế ấy.”
Kim Ấu ngẩn người: “Cô nương nói phải.”
Nàng không ngờ, cô nương tuổi còn nhỏ mà đã biết lo nghĩ sâu xa đến thế, thực sự khiến nàng có chút kinh ngạc.
Từ An Hỉ đường đến Tê Xuân viện chỉ cách nhau hai dãy hành lang dài, Sở Ngu đang cẩn thận bước qua bậc thang gỗ phủ đầy tuyết, bỗng nhiên có một đôi hài dừng lại trước mặt.
Dưới chân Sở Ngu loạng choạng một cái, suýt nữa trượt ngã, ngước mắt lên thì thấy một nam tử xa lạ.
Tâm tư nàng xoay chuyển nhanh nhạy, biết hậu trạch Dung gia không dễ gì để ngoại nam đi lại tự do như thế, lại đánh giá đường nét mày mặt của người này, trông cực kỳ giống Dung tướng quân.
Đây chắc hẳn là vị Cẩn ca ca đã lâu không lộ mặt của nàng.
Dung Cẩn nét mặt ôn hòa, vươn tay đưa đồ qua: “Dọa muội sợ rồi sao? Ta vừa mới hồi phủ, mới biết trong nhà có thêm một vị cô nương, điểm tâm của Giang Nam các đây, muội nếm thử hương vị xem sao.”
Kim Ấu vội vã đưa tay nhận lấy, Sở Ngu mỉm cười với Dung Cẩn: “Đa tạ Cẩn ca ca, muội đang định đi hầu đại cữu mẫu dùng điểm tâm đây.”
Dung Cẩn nhìn thấy Sở Ngu chỉ là một tiểu cô nương, đường tuyết lại khó đi, suy nghĩ một lát mới nói: “Để ta đưa muội qua đó.”
Điểm tâm của Giang Nam các trước nay luôn được đóng gói vô cùng tinh xảo, đến cả hộp đựng thức ăn cũng được làm bằng loại gỗ thượng hạng, mặt trên còn rắc những vụn kim phấn lấp lánh, ba chữ lớn Giang Nam các lồ lộ ngay trước mắt.
Rất khó để không bị người ta nhìn thấy.
Dung Đình vừa mới ăn no trở về, vừa vặn làm sao, lúc về tới liền nhìn thấy đại ca của mình cùng Lâm Sở Ngu sóng vai đi tới, thỉnh thoảng còn nói cười vui vẻ, trong lòng Dung Nhị công tử lại không thoải mái.
Cũng chẳng phải vì điều gì khác, chỉ là hắn nhìn Dung Cẩn đã không vừa mắt, nhìn Lâm Sở Ngu lại càng chẳng thấy thuận mắt, hai người này lại còn đi chung với nhau, quả thực làm Dung Nhị công tử gai cả mắt.
Dung Đình bèn khoanh tay tựa lưng vào cây cột bên cạnh chờ hai người đi tới gần, hắn nghe thấy giọng điệu ôn nhu mềm mỏng của tiểu cô nương vang lên: “Giang Nam cũng lạnh, nhưng không lạnh bằng kinh thành, tuyết cũng không rơi lớn như kinh thành, chỉ ở trên núi mới có thể thấy được đôi chút thôi.”
Khi nói chuyện Sở Ngu mang theo chất giọng êm ái uyển chuyển đặc trưng của người phương Nam, tốc độ nói thong thả, giọng điệu như vậy quả thực êm tai vô cùng.
À, lại còn có cả điểm tâm của Giang Nam các nữa cơ đấy, đại ca hắn từ khi nào lại ra tay hào phóng tới vậy.
Dung Đình sải bước ra ngoài, vừa vặn chặn ngang ngay trước mặt hai người bọn họ.
Khóe miệng hắn ngậm cười: “Thế nào, chỗ ta hết kịch hay rồi, nên định đánh chủ ý lên người hắn hả?”
Thần sắc Dung Cẩn biến đổi: “Dung Đình!”
Dung Đình đối diện với ánh mắt phật ý của Dung Cẩn, điệu bộ cà lơ phất phơ dựa người vào cây cột: “Thế này thì hơi nhỏ tuổi đấy.”
Dung Cẩn hít sâu một hơi nuốt cơn giận xuống, tính tình hắn xưa nay luôn rất tốt, cũng hiếm khi tranh cãi gay gắt với Dung Đình, chỉ là tên tiểu tử Dung Đình này vốn chẳng thân thiết với bất kỳ ai trong Dung gia, thậm chí còn mang theo một loại địch ý, đối với người đại ca như hắn cũng lại như thế.
Nghĩ đến nguyên do sâu xa, Dung Cẩn liền chẳng thể nào giận cho nổi.
Hắn kiên nhẫn nói: “Đi thay y phục đi, nếu để phụ thân ngửi thấy mùi rượu trên người đệ, ông ấy lại nổi giận cho xem.”
Dung Đình cười khẩy chẳng thèm để bụng, hất cằm nói: “Ta nói này, chiếc nhẫn ban chỉ của ta định khi nào thì trả hả? Hàng quý giá đấy.”
Sở Ngu chớp chớp mắt: “Nhẫn ban chỉ của Đình ca ca, sao lại có thể ở chỗ muội được?”
Dung Đình cười hai tiếng: “Đó là món đồ ta phải để dành cho nương tử tương lai của mình đấy, tiểu nha đầu nhớ cho kỹ nhé.”
Sở Ngu cũng cười với hắn: “A, nhớ ra rồi, hôm đó muội đã sai Kim tỷ tỷ ném xuống mương nước rồi.”
Nàng tủi thân mếu máo cái miệng nhỏ: “Vậy sau này Đình ca ca chẳng phải là không cưới được nương tử rồi sao.”
Dung Cẩn sa sầm mặt: “Được rồi, đệ đừng mang tiểu cô nương ra trêu ghẹo nữa.”
Dung Đình nhún vai, cả người đầy mùi rượu thế này bản thân hắn cũng chịu không thấu, liền vội vã nhấc gót rời đi. Ai ngờ chân trước vừa mới bước lên, dưới chân lại bất ngờ bị vấp một cái.
Dung Nhị công tử nào có phòng bị gì đâu, cứ thế đâm sầm thẳng vào tường, uỳnh một tiếng —
Hắn nhe răng trợn mắt ôm đầu bò dậy, cú này làm hắn hoàn toàn thanh tỉnh.
Dung Đình đột ngột ngoảnh đầu nhìn về phía tiểu cô nương đang mang vẻ mặt vô tội kia, tiểu cô nương còn cố ý làm ra bộ dạng lo lắng hỏi: “Đình ca ca, huynh có đau không?”
Dung Đình tức đến bật cười, bảo nàng thù dai thì quả nhiên nàng thù dai thật, ra tay tàn nhẫn ác liệt làm sao.
Rõ ràng biết là nha đầu này giở trò tiểu xảo, vậy mà nàng cố tình lại bày ra cái bộ dạng yếu đuối đáng thương kia, bao nhiêu lời của Dung Nhị công tử đều nghẹn ứ ở cổ họng, rốt cuộc không thốt ra được nửa chữ.
Hắn đành âm dương quái khí nói: “Không đau, một chút cũng không đau!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
