Không hiểu sao lại bị từ chối chuyện kết thân, Sở Ngu mang vẻ mặt buồn bực đi trên con đường nhỏ trở về An Hỉ đường, nàng nhỏ giọng lẩm bẩm: “Tên Dung Nhị công tử kia thật đúng là không biết xấu hổ.”
Kim Ấu phì cười một tiếng: “Cô nương đây là không vui, bởi vì nhị công tử không muốn lấy cô nương sao?”
Da mặt Sở Ngu suy cho cùng vẫn mỏng, nghe vậy liền đỏ bừng hai tai, cũng không hoàn toàn là xấu hổ, mà còn mang theo tức giận.
“Nói hươu nói vượn!”
Sở Ngu phồng má nghĩ thầm, nam nhân dung mạo quá tuấn mỹ cũng giống như nữ nhân vậy, đều là tai họa.
Tên Dung Đình kia, ngũ quan giống như được thợ thủ công cẩn thận dùng đao khắc tạc ra, tìm không ra nửa điểm tì vết.
Sở Ngu lắc đầu, nghĩ mấy thứ này để làm gì chứ, hiện giờ ở Dung gia, mặc kệ là ai nàng cũng không đắc tội nổi.
Đêm nay là đêm đầu tiên Sở Ngu ở tại Dung gia. Trong phòng đốt than đá, là loại thượng đẳng nhất, đốt lên không hề tỏa khói, so với loại nàng dùng ở Lâm gia thì tốt hơn nhiều.
Nàng nhắm mắt lại, trong đầu hiện lên trăm ngàn hình ảnh, phần lớn đều có liên quan đến Lâm gia.
Mẫu thân trước lúc lâm chung nắm chặt tay nàng, muốn nàng nghe theo phụ thân, muốn nàng thu liễm tính tình, muốn nàng hòa thuận chung sống cùng Hồ thị.
Nàng nhất nhất đồng ý, nhưng không bao lâu đã bị vứt bỏ đến trong chùa. Mùa đông khắc nghiệt, trong chùa lạnh như hầm băng, nàng chợt nhớ lại, hai hàm răng đều run lên bần bật.
Sở Ngu đột nhiên mở mắt ra, trời vừa hửng sáng, nhưng canh giờ đã không còn sớm nữa.
Nàng vội vàng đứng dậy mặc tử tế y phục, đi đến vách ngăn gọi Kim Ấu dậy: “Kim tỷ tỷ mau dậy đi, ta phải bồi ngoại tổ mẫu dùng bữa.”
Khi Sở Ngu đến sảnh nhỏ, Trần Tử Tâm đã tới rồi. Trước mặt hai người đều đặt một bát cháo nóng, thoạt nhìn là vừa bắt đầu dùng bữa sáng cách đây không lâu.
Trần Tử Tâm múc một muỗng cháo đưa lên miệng, cũng chỉ nhẹ nhàng nhấp mép muỗng, dính vài hạt gạo vào miệng, rồi lại dùng khăn tay nhẹ nhàng chấm môi dưới.
“Sở Ngu muội muội đến muộn rồi, ngoại tổ mẫu dậy sớm, An Hỉ đường cũng có quy củ, tất cả mọi người đều phải rời giường vào đầu giờ Mão.”
Sở Ngu siết chặt chiếc khăn tay khựng lại một nhịp, lời này là do Trần Tử Tâm nói, nhưng nàng lại hướng về phía lão thái thái nói: “Ngoại tổ mẫu, về sau con sẽ nhớ kỹ.”
Sau đó nàng mới quay đầu lại: “Đa tạ Trần tỷ tỷ nhắc nhở.”
Lão thái thái khẽ nhíu mày: “Người khác là người khác, con là con. Về sau ở An Hỉ đường con không cần giữ quy củ, trước kia sống thế nào thì nay cứ sống thế ấy.”
Trần Tử Tâm sa sầm nét mặt, tự mình dùng bữa không dám lắm miệng nữa.
Sở Ngu thì lại vờ như vô tình nói một câu: “Trước kia sống không tốt, vẫn là đừng sống giống như trước kia nữa.”
Một câu ngỡ như vô tình này lại khiến lão thái thái đỏ hoe hốc mắt, sự trìu mến dành cho nàng lại tăng thêm vài phần.
Hôm qua lão thái thái đã dặn, bảo nàng sau này cùng các tỷ muội Dung gia đến tư thục của Khâu gia đọc sách, vì thế sáng sớm Dung Dao Dao đã tỏ ra thân thiện muốn đi cùng nàng.
Hóa ra Khâu gia chính là Ninh An Bá phủ, hôm qua Sở Ngu thực ra cũng đã nghe nha hoàn quét tước trong An Hỉ đường thuận miệng nhắc tới, nói rằng Khâu gia có một vị đích nữ tính tình kiêu ngạo bá đạo, không phải là chủ tử dễ chung sống.
“A, Nhị ca ca!” Dung Dao Dao bỗng nhiên vươn dài cổ, hướng về phía một con đường khác vẫy tay.
Dòng suy nghĩ của Sở Ngu bị cắt ngang, nàng nương theo ánh mắt của Dung Dao Dao nhìn sang, chỉ thấy một chiếc xe ngựa đang thong dong tiến đến.
Nàng tò mò hỏi: “Đây là Đình ca ca sao? Ta nghe nói, Dung gia có quy củ đi tư thục không được ngồi xe ngựa mà?”
Quy củ này chính Tề ma ma đã nói cho nàng biết, chắc chắn không thể sai được.
Dung Dao Dao đối với vị nhị ca ca này của mình vô cùng sùng bái, hơi hất cằm lên: “Đó là quy củ lập ra cho chúng ta thôi, nhị ca ca của ta không phải là người bình thường, quy củ của Dung gia sao có thể trói buộc được huynh ấy chứ?”
Sở Ngu “ồ” một tiếng, không hỏi vì sao nữa.
Chiếc xe ngựa kia vẫn cứ không nhanh không chậm đi tới, nhưng hướng đi lại giống hệt các nàng, Sở Ngu bỗng nhiên lại hỏi: “Đình ca ca cũng đến tư thục sao?”
Dung Dao Dao vẫn mải nhìn về phía chiếc xe của Dung Đình, phân tâm đáp lại nàng: “Huynh ấy học không giống chúng ta, những thứ họ học rất cao thâm khó đoán, có nói muội cũng không hiểu đâu.”
Sở Ngu cảm thấy buồn cười liền cong khóe môi, Dung Thiên Thiên nãy giờ vẫn luôn đi phía sau bỗng nhiên lên tiếng: “Lại sắp phải gặp Khâu Thường Thấm rồi, thật phiền phức.”
Dung Dao Dao liếc xéo nàng ta một cái không tiếp lời, lén ghé vào tai Sở Ngu nói thầm: “Khâu Thường Thấm chê nàng ta thân phận thấp kém nên không thèm chơi cùng đâu.”
Dung Dao Dao nói rất to, rõ ràng là cố ý. Dung Thiên Thiên hung hăng trừng mắt nhìn nàng một cái, liên lụy Sở Ngu cũng bị lườm nguýt theo.
Một hồi lâu sau nhóm bốn người mới đến tư thục, thế mà Dung Đình ngồi xe ngựa tới lại đến cùng lúc với các nàng.
Sở Ngu cảm thấy buồn cười, Dung Nhị công tử này không phải là muốn ngồi xe ngựa, hắn chỉ đơn giản là muốn đối nghịch với Dung gia mà thôi.
Bên ngoài tư thục đã có một đám người đứng chờ, còn tận một khắc nữa mới vào học, hãy còn sớm chán.
Xuất hiện thêm một tiểu cô nương xinh xắn, mọi người đều xúm lại nhìn thêm một chút.
Tên Khâu Trường Quyết kia mất nửa ngày mới quay người lại, “nha a” lên một tiếng: “Ngươi chính là Lâm Sở Ngu phải không? Tiểu tức phụ của Dung Đình?”
Bầu không khí cứng đờ, vẫn là Dung Thiên Thiên bật cười trước: “Trường Quyết ca ca e là không biết hôm qua trên bàn cơm nhị ca ca đã nói rồi, ai thích thì mang đi, dù sao huynh ấy cũng không cần.”
Sở Ngu cúi đầu, mím môi không nói gì, thoạt nhìn lại giống như bọn họ đang bắt nạt nàng.
Dung Đình nhếch khóe môi dựa lưng vào tường, thế nhưng lại không hề bác bỏ lời nói của Dung Thiên Thiên.
Khâu Thường Thấm nãy giờ vẫn luôn kiêu ngạo đứng dưới mái hiên phía sau, nha hoàn che ô cho nàng ta, dù rằng rõ ràng hôm nay trời chẳng hề có nắng to.
Nàng ta làm ra vẻ đoan trang bước tới, cúi đầu liếc nhìn Lâm Sở Ngu một cái: “Tiểu tức phụ? Dung gia tìm cho huynh con dâu nuôi từ bé sao?”
Dung Đình cười nhạo một tiếng, không thèm để ý đến nàng ta.
Sở Ngu cứ như người câm không mở miệng nói năng gì, ngược lại làm cho trong lòng Khâu Thường Thấm càng thêm khó chịu: “Ngươi chính là biểu cô nương mới tới của Dung gia sao, cũng giống như Trần Tử Tâm được nuôi dưỡng ngay trước mặt lão thái thái à?”
Bị điểm danh, Trần Tử Tâm ngước mắt lên, Khâu Thường Thấm đã không thích nàng, tự nhiên cũng sẽ chẳng ưa gì Lâm Sở Ngu.
Sở Ngu run rẩy ngẩng đầu lên, đôi bàn tay khẩn trương đan chặt vào nhau: “Vâng...”
Dung Dao Dao léo tay Khâu Thường Thấm: “Được rồi Khâu tỷ tỷ, Sở Ngu và Trần Tử Tâm không giống nhau đâu, muội ấy nhát gan lắm.”
Khâu Thường Thấm nhìn dáng vẻ này của Sở Ngu cũng cảm thấy nàng nhát gan thật, trong lòng lập tức dễ chịu hơn hẳn, nét mặt cũng nhu hòa đi nhiều: “Vậy ngươi không phải là tức phụ mà Dung gia tìm cho Dung Đình ca ca đó chứ?”
Sở Ngu khẩn trương ngước nhìn Dung Đình một cái, lại thấy người nọ hoàn toàn không có ý định giúp đỡ, trong lòng Sở Ngu thầm mắng Dung Đình một phen, nhưng trên mặt vẫn giữ nguyên bộ dạng nhút nhát yếu đuối kia.
“Đương, đương nhiên không phải rồi, đại cữu phụ nói, người Đình ca ca thích chính là, là...”
Sở Ngu khó xử cúi gầm mặt xuống.
Thế nhưng hứng thú của Khâu Thường Thấm đã bị nàng khơi dậy, vừa tò mò lại vừa tức giận nói: “Là ai?”
Sở Ngu ngượng ngùng xoắn xít nhỏ giọng đáp: “Là cô nương ở Túy Xuân Uyển...”
Cả không gian tĩnh lặng trong nháy mắt, rồi mọi người liền phá lên cười to, trong đó Khâu Trường Quyết là cười hăng say nhất.
Hắn vỗ vỗ vai Dung Đình: “Phụ thân ngươi quả thật rất thấu hiểu ngươi đấy.”
Dung Đình sầm mặt gạt phắt tay Khâu Trường Quyết ra, cười lạnh liếc nhìn Sở Ngu một cái, tiểu nha đầu này rất thù dai.
“Thế nào, có muốn cùng ca ca đi xem cô nương ở Túy Xuân Uyển trông ra sao không?”
Lời này ra cái thể thống gì chứ!
Ngay cả Khâu Thường Thấm cũng cau mày quở trách hắn: “Dung Đình ca ca nói chuyện xưa nay đều không biết giữ mồm giữ miệng, cũng chẳng biết xấu hổ gì cả!”
...
Mãi cho đến khi tiên sinh dạy học bước vào, mấy người mới chịu giải tán. Sở Ngu cúi đầu lấy giấy bút ra, nhớ tới dáng vẻ đáng ghét của người nọ, lực đạo trên tay bất giác nặng thêm vài phần.
Vốn dĩ lúc ở Lâm gia Sở Ngu cũng từng đọc sách, nhưng đã bỏ bê một năm, căn bản là không theo kịp bài giảng của vị tiên sinh này, lật lung tung vài trang sách thì đã đến giờ tan học.
Túy Xuân Uyển kia tất nhiên là không đi được rồi, nhưng Tô Bùi nãy giờ vẫn luôn im lặng bỗng nhiên đề nghị đến rạp hát nghe kịch.
Các cô nương đều vui mừng hớn hở, đặc biệt là Khâu Thường Thấm, tan học mà vẫn có thể ở cùng một chỗ với Dung Đình thì đi đâu nàng ta cũng vui lòng.
Lúc rời đi, Dung Đình lặng yên không một tiếng động tiến đến bên cạnh nàng, thấp giọng cười nói một câu: “Tiểu nha đầu, đừng đặt tâm tư lên người ca ca nữa.”
Sở Ngu:?
Dung Đình liếc nhìn lỗ tai nàng: “Ban nãy nhìn lén ta, tai còn đỏ lên kìa.”
Sở Ngu nghẹn họng nửa ngày không thốt nên lời, phải nói là loại người tâm cơ như Hồ thị nàng còn có thể so chiêu được một hai hiệp, nhưng tình huống này thì tính là cái gì chứ?
Lớn chừng này, Sở Ngu còn chưa từng gặp phải chuyện như thế này bao giờ.
Nàng lắp bắp nói: “Đình ca ca huynh hiểu lầm rồi, tai ta vốn dĩ đã đỏ như vậy, không tin, không tin một lát nữa huynh nhìn lại xem, nó vẫn sẽ y như thế thôi.”
Dung Đình chỉ coi như nha đầu này da mặt mỏng: “Đừng ngại, ta sinh ra đã tuấn mỹ, khắp kinh thành này người thích ca ca nhiều vô kể.”
Sở Ngu không hé răng: “......”
Dung Đình buông một tiếng thở dài: “Nhưng mà, muội thu liễm chút tâm tư của tiểu cô nương lại đi, nếu không sau này người chịu thiệt là muội đấy.”
Sở Ngu: “...... Đình ca ca, muội biết rồi.”
Dung Đình kinh ngạc liếc nàng một cái, nhanh như vậy đã biết điều rồi sao?
Thôi được.
Đợi Dung Đình đi rồi Kim Ấu mới hỏi: “Cô nương, nhị công tử nói gì với người vậy?”
Sở Ngu cau mày: “Hắn ta nói bản thân huynh ấy rất tuấn tú.”
“......” Kim Ấu lặng lẽ quay sang nhìn về phía bên kia, điều này thì thật ra, quả thực là rất đẹp.
Rạp hát mà các nàng nói tới hóa ra lại là Hồng Khang viên đại danh đỉnh đỉnh ở kinh thành, người có thể đến nơi này ngồi nghe hát không phú thì cũng quý.
Sở Ngu vừa mới bước một chân vào, một tiếng chiêng trống vừa lúc gõ xong. Tiếng chiêng trống ngừng lại, cả sảnh lập tức chìm vào yên lặng.
Từ trên khán đài có kẻ rảnh rỗi ngó đầu xuống gọi: “Dung thiếu gia!”
Mọi người ngẩng đầu nhìn lên, Khâu Trường Quyết “phi” một tiếng: “Cùng ở chung một sảnh với tên khốn này, đúng là buồn nôn chết đi được.”
Người nọ là cháu ngoại ruột của đương kim Vưu Quý phi tên gọi Vưu Mãn, là một tên du côn lưu manh, bát tự của hắn cùng với Dung Đình gọi là tương khắc, chẳng ai nhìn vừa mắt ai.
Vưu Mãn cợt nhả nói: “Nghe nói Dung gia tìm cho tiểu thiếu gia của chúng ta một cô con dâu nuôi từ bé hả? Không biết là tiểu nương tử nào đây, trông có xinh xắn hay không vậy?”
Sở Ngu nhắm mắt buông tiếng thở dài, sớm biết thế này thì đã không tới.
Chuyện con dâu nuôi từ bé này rốt cuộc là từ đâu truyền ra chứ, thật sự quá phiền lòng.
Dung Thiên Thiên xem kịch vui không chê chuyện lớn, liền kéo Sở Ngu một cái: “Con dâu nuôi từ bé thì không có, nhưng biểu muội thì lại có một người, ngươi nói xem có xinh xắn hay không?”
Vưu Mãn từ trên khán đài lầu hai bước xuống, dùng ánh mắt dâm đãng đánh giá trên người Sở Ngu, gật gù: “Tiểu nha đầu này trông cũng xinh xẻo lắm đấy chứ, Dung thiếu gia quả là diễm phúc không cạn.”
Trong mắt Dung Đình xẹt qua một tia u ám, Tô Bùi vừa thấy hắn như vậy, liền biết Vưu Mãn lại sắp rước họa vào thân rồi.
Dung Nhị công tử bản lĩnh khác thì không có, nhưng một khi đã mở miệng thì có thể nói khiến người ta tức chết, cái miệng kia rất thiếu đòn.
Dung Đình vừa mới mở miệng, còn chưa kịp thốt ra nửa chữ nào, thì bên cạnh liền truyền đến một trận tiếng khóc.
Hắn sửng sốt, quay đầu nhìn lại, thấy Sở Ngu đang nắm chặt vạt áo, trừng trừng nhìn Vưu Mãn khóc nức nở vô cùng ủy khuất.
Mọi người đều ngây ra, vẫn là Dung Dao Dao phản ứng lại đầu tiên, chỉ thẳng mặt Vưu Mãn mắng: “Đến cả một tiểu cô nương mà ngươi cũng bắt nạt, đúng là đồ khốn nạn!”
Tiếng mắng này vô cùng vang dội, khiến người trên khán đài nhao nhao nhìn về phía bên này.
Trong đám đông không biết là ai đã buông một câu: “Cái tên Vưu Mãn này ỷ có di mẫu là Quý phi, nên đến cả tiểu cô nương cũng chẳng thèm buông tha.”
Sở Ngu khóc càng lớn tiếng hơn, giống như hận không thể khóc đến sập cả bầu trời xuống vậy, khóc đến mức làm cho huyệt Thái Dương của Vưu Mãn giật nảy liên hồi.
Hắn tức giận gào lên: “Ăn vạ có đúng không? Cố ý ăn vạ phải không?!”
Dung Đình nhếch khóe miệng lên, ngữ khí kéo dài nhẩn nha nói: “Ăn vạ đấy, thì làm sao nào?”
Dứt lời, hắn quay đầu lại nhìn tiểu cô nương đang khóc đến vui vẻ kia nói: “Khóc đi, dùng sức khóc cho ca ca, khóc mệt rồi lát nữa ta dẫn muội đến Giang Nam các ăn đồ ngon.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)



Rất cuốn luôn 👍