Tề ma ma đích thân lo liệu chuyện của Sở Ngu, đây cũng là do lão thái thái phân phó xuống, sắp xếp phòng ngủ cho Sở Ngu ở ngay bên cạnh lão thái thái, khoảng cách rất gần.
Trần Tử Tâm từ trong kho riêng của mình chọn một thất vải màu sắc tươi đẹp mang đến phòng Sở Ngu: “Thất vải này ngày mai đem đến tiệm may, bảo tú nương may cho muội một thân quần áo mới.”
Sở Ngu nhận lấy, lập tức liền cảm tạ nàng.
Thực ra Trần Tử Tâm hiện giờ cũng mới chừng mười bốn tuổi, nhưng cách hành xử lại rất lão thành, chẳng qua với hoàn cảnh của nàng thì điều này cũng là bình thường.
Trần Tử Tâm nhìn quanh phòng của Sở Ngu, nha hoàn mặc áo xanh lục phía sau nàng liền nói: “Phòng ngủ của Lâm cô nương cách lão thái thái rất gần, vị trí cũng tốt, đón nắng chắn gió, lão thái thái thật sự rất để tâm.”
Sở Ngu nghe vậy liền khựng lại, chậm rãi ngẩng đầu liếc nhìn nàng ta một cái: “Ngoại tổ mẫu không thích phụ thân ta cho lắm, về sau mong vị tỷ tỷ này gọi ta một tiếng Sở cô nương.”
Ban nãy sau khi nàng xuống xe ngựa, trên dưới Dung gia liền không có ai gọi nàng là Lâm cô nương, ngay cả Tề ma ma cũng gọi một tiếng Sở cô nương.
Chữ Sở này là họ nhà mẹ đẻ của Dung lão thái thái, tiếng Sở cô nương kia, rõ ràng là đang chống lưng cho Sở Ngu.
Bị vặn lại, Lục Hà quẫn bách cúi đầu đáp lời. Trong lòng nàng ta phẫn uất bất bình, cô nương nhà các nàng đến Dung gia lâu như vậy, cũng không thấy lão thái thái để tâm như thế.
Trần Tử Tâm ôn hòa mỉm cười: “Lục Hà cũng không phải cố ý, Sở Ngu muội muội hà cớ gì phải tức giận với một nha hoàn?”
Sở Ngu gật đầu: “Trần tỷ tỷ, ta không có tức giận.”
Trần Tử Tâm mỉm cười không đáp lời nữa, chẳng bao lâu liền rời khỏi căn phòng này.
Lục Hà đi theo phía sau nàng, mãi cho đến khi đi xa mới lên tiếng: “Cô nương, về sau bên cạnh lão thái thái lại có thêm một người. Sang năm cô nương mười lăm tuổi rồi, cần phải tính toán cho bản thân a!”
Trần Tử Tâm phiền lòng nhíu mày, lại vừa vặn nhìn thấy một bóng người thoáng qua ở chỗ rẽ. Nam nhân mặc y phục màu đỏ tươi đó, ngoại trừ Dung Đình ra thì không ai mặc.
Tính đi tính lại, Nhị ca ca chính là dự định của nàng.
Ngoại tổ mẫu làm sao có thể không biết tâm tư của nàng, nhưng lại chẳng có chút ý định nào muốn giúp đỡ nàng.
...
Vật dụng tùy thân Sở Ngu mang theo không nhiều lắm, chỉ có chiếc rương nhỏ kia là quý trọng nhất.
Nàng mở rương chọn mấy món trang sức xinh đẹp, lại dùng khăn tay cẩn thận bọc kín: “Kim tỷ tỷ, tỷ đi dò hỏi thăm người của đại phòng và nhị phòng một chút.”
Nếu ban nãy nàng nhớ không lầm, ở ngoài cửa Dung gia ngoại trừ Trần Tử Tâm ra, tổng cộng có ba vị cô nương đứng đón.
Kim Ấu ở Lâm gia cũng từng nơm nớp lo sợ mà sống qua ngày, đến Dung gia, tuy có sợ hãi nhưng cũng chưa đến mức không có biện pháp.
Tâm tư nàng sáng suốt, rất nhanh liền dò la ra được mối quan hệ của cả nhà Dung gia.
Đại phòng này mới là người ruột thịt của Dung gia, Dung tướng quân từng có hai đời phu nhân. Đời thứ nhất là con gái một thương nhân, sinh ra hai huynh đệ Dung Cẩn và Dung Đình, đời thứ hai là Ngọc thị chỉ sinh được một nữ nhi là Dung Dao Dao.
Còn về nhị phòng này, hoàn toàn là thơm lây nhờ ánh hào quang của Dung tướng quân. Dung Chính Huyên là đệ đệ của Dung tướng quân, hiện giờ chưởng quản vài cửa hiệu và tửu lâu, cũng coi như không lo cái ăn cái mặc. Dưới gối không có con trai, trưởng nữ là Dung Lạc Lạc, tiểu nữ là Dung Thiên Thiên.
Sở Ngu nghe Kim Ấu dò la về kể lại, đem tên của những người đó nắn nót viết từng chữ lên giấy, nàng dừng bút một chút: “Cái vị mặc vàng đeo bạc, dáng người có chút mập mạp kia, chính là Cao thị sao?”
Kim Ấu ngẫm nghĩ: “Đúng vậy, là Nhị phòng phu nhân. Nô tỳ nghe hạ nhân nói Cao thị này lắm mồm, rất giỏi khua môi múa mép gây chuyện thị phi, sau này cô nương nên tránh xa một chút thì hơn.”
Sở Ngu nhẹ nhàng đặt bút lông sói lên giá gỗ lê: “Trốn là tránh không khỏi, tỷ đem những thứ này chia thành bốn phần, lần lượt mang đi tặng cho bốn vị biểu tỷ tỷ kia giúp ta.”
Chút đạo lý đối nhân xử thế này Kim Ấu vẫn hiểu, lập tức đi làm ngay.
Những thứ phỉ thúy trân châu này đều là hàng thượng đẳng, đem đi tặng cho mấy vị cô nương kia cũng không đến mức khó coi.
Dung Dao Dao nhận được chuỗi vòng bạch ngọc dương chi kia, đưa lên đón ánh mặt trời ngắm nghía hồi lâu, Ngọc thị nhàn nhạt liếc mắt một cái: “Đừng nhìn nữa, ngọc là ngọc tốt, lát nữa con sai người đem trả lại đi.”
Dung Dao Dao không chịu: “Nàng ấy đã tặng con, cớ sao con lại không thể nhận?”
Ngọc thị chỉ tiếc rèn sắt không thành thép ấn đầu ngón tay lên trán nàng: “Lâm Sở Ngu từ gia đình bình dân như Lâm gia tới, trên người có thể có được bao nhiêu thứ tốt. Con không tặng đồ cho người ta thì chớ, ngược lại còn đi nhận đồ của người ta.”
Ngọc thị ngừng một chút: “Thôi được rồi, lát nữa ta bảo Dương ma ma lấy mấy thất vải, con đích thân mang đến An Hỉ đường rồi nói chuyện nhiều hơn với nha đầu kia.”
Dung Dao Dao ngoài miệng lẩm bẩm vài câu, cuối cùng vẫn nghe theo lời Ngọc thị, mang hai thất vải tốt chạy về phía An Hỉ đường.
Sở Ngu vẫn là bộ dạng nhút nhát sợ sệt như cũ. Dung Dao Dao đến, nàng cũng không dám ngồi xuống, thậm chí còn định rót nước cho Dung Dao Dao.
Dung Dao Dao hoảng đến mức la hét ầm ĩ: “Gan của muội sao còn nhỏ hơn cả Trần Tử Tâm vậy, người không biết lại tưởng rằng ta bắt nạt muội đấy.”
Sở Ngu run run môi: “Tam tỷ tỷ không bắt nạt muội...”
Dung Dao Dao trợn trắng mắt, vô cùng không nỡ móc chiếc vòng tay kia ra: “Nè, trả lại muội, đồ quý giá như vậy ta cũng không dám nhận đâu.”
Sở Ngu vội vàng xua tay: “Đồ đã đem tặng sao có đạo lý thu về, Tam tỷ tỷ nhận lấy, nhận lấy đi.”
Dung Dao Dao lúc này mặt mới lộ vẻ vui mừng, thân thiết kéo cánh tay Sở Ngu: “Hôm nay để đón gió tẩy trần cho muội, mẫu thân đã bày tiệc ở Tứ Quý viên, ta đưa muội qua đó.”
Sở Ngu do dự một chút, lão thái thái vẫn còn ở An Hỉ đường, sao nàng có thể một mình chạy đến Tứ Quý viên được.
Đúng lúc này, Tề ma ma từ viện bên cạnh bước tới, sai bảo mấy nha hoàn bày biện cái này cái kia trong phòng Sở Ngu.
Nhìn thấy Dung Dao Dao, bà nhoẻn miệng cười: “Tam cô nương tới rồi sao? Vừa hay, Đại phu nhân đang bày tiệc ở Tứ Quý viên, lão thái thái cũng bảo Sở cô nương qua đó.”
Dung Dao Dao liền kéo Sở Ngu chạy ra ngoài cửa, bước chân Sở Ngu nhỏ nhắn suýt nữa thì theo không kịp, còn ngoái đầu lại nói với Tề ma ma: “Tề ma ma không cần vội đâu, lát nữa ta sẽ tự mình dọn dẹp.”
Dung Dao Dao ghét bỏ nói: “Tính tình của muội sao lại mềm yếu như vậy hả? Như thế là dễ bị bắt nạt lắm.”
Nhắc đến chuyện chịu bắt nạt, Dung Dao Dao bĩu môi: “Đừng nói là ta không nhắc nhở muội nhé, muội vừa đến liền chia đi một nửa sự quan tâm của lão thái thái, Trần Tử Tâm sẽ không thích muội đâu.”
Dung Dao Dao nói đến độ càng lúc càng hăng say: “Con người nàng ta đầy tâm tư, lại còn đi lại gần gũi với Dung Thiên Thiên, trong bụng toàn là ý nghĩ xấu.”
Sở Ngu không đáp lời cũng không hùa theo, chỉ mỉm cười nói: “Tam tỷ tỷ đối với muội thật tốt.”
Dung Dao Dao hếch cằm: “Muội biết là tốt rồi.”
Hai người còn chưa đi hết dãy hành lang dài, phía Tứ Quý viên bên kia lại im ắng vô cùng, một chút cũng nhìn không ra bầu không khí của một buổi yến tiệc.
Thần sắc Dung Dao Dao chợt thu lại, thả chậm bước chân đi sang đó. Quả nhiên, phía bên kia chỉ có âm thanh gậy trúc quất lên da thịt.
Từng tiếng từng tiếng một, nghe thôi đã thấy đau thấu xương.
Nàng ta kéo Sở Ngu lại, làm động tác im lặng: “Nhị ca ca lại bị giáo huấn rồi, không đáng ngại.”
Sở Ngu như có điều suy nghĩ nhìn sang. Mới một chốc lát mà Dung Đình đã thay một bộ y phục màu đỏ tươi khác, càng tôn lên gương mặt trắng bệch.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu tuôn rơi từ trên trán hắn, thiếu niên vẫn đứng thẳng tắp lưng, một chút ý tứ muốn cúi đầu cũng không có.
Thấy Sở Ngu đến, Dung Chính Huyên mới thu roi lại. Thần sắc trông có vẻ khó coi, nhưng lại cố ý hạ nhẹ giọng nói: “Sở Ngu đến rồi, ta là Đại cữu phụ của con.”
Dung Chính Huyên tức giận hừ lạnh một tiếng: “Không biết xấu hổ!”
Dung Đình cười càng càn rỡ hơn: “Nhìn thấy chưa? Tính tình cha ta thối lắm, cái Dung gia này nước quá sâu, lòng người khó đoán, tiểu nha đầu muội mau chóng từ chỗ tổ mẫu cuỗm ít tiền rồi bỏ trốn đi.”
Sở Ngu khựng lại, cúi đầu bước đến bên cạnh lão thái thái. Nhịn một lúc cuối cùng không nhịn được, nhỏ giọng gọi hắn: “Đình ca ca.”
Dung Đình nghe được âm thanh nhỏ như muỗi kêu kia, bèn quay đầu lớn tiếng đáp lại nàng: “Thế nào, muốn đem nhẫn ban chỉ trả lại cho ca ca à?”
Sở Ngu khựng lại một chút, dè dặt giơ tay chỉ về phía dưới bụng nhỏ của hắn: “Huynh có phải là... ướt quần rồi không?”
Dung Đình: “.........”
Hắn cúi đầu nhìn xuống, quả đúng là như vậy, không biết dính phải vệt nước từ lúc nào.
Dung Nhị công tử xưa nay vốn ưa sạch sẽ nhất, đánh chửi đều có thể chịu được, chỉ là không chịu nổi sự lôi thôi, vội vàng về phòng thay một bộ quần áo khác.
Hồi lâu sau, Dung Dao Dao phụt cười thành tiếng: “Nhìn sắc mặt Nhị ca ca ban nãy, cứ như ăn phải phân ruồi vậy.”
Không có Dung Đình, bầu không khí trên bàn tiệc dần tốt lên. Dung Chính Huyên hỏi thăm vài câu về tình hình của Sở Ngu ở Lâm gia. Tiểu nha đầu tuy rằng không nói tỉ mỉ lắm, nhưng nhìn bộ dáng dè dặt rụt rè sợ sệt kia của nàng liền biết tên Lâm Hứa kia không đối xử tử tế với nàng!
Dung Chính Huyên nhớ đến dung nhan người xưa, trong lòng xót xa, một tia hối hận chợt lóe lên trong chớp mắt. Nhìn bộ dáng nha đầu này thật giống nàng ấy, trái tim sắt đá mà ông rèn luyện suốt bao năm qua cũng trở nên mềm yếu đi rất nhiều.
“Sau này con cứ ở bên cạnh ngoại tổ mẫu, có muốn gì thì cứ phân phó. Dung gia chính là nhà của con, đừng để bản thân phải chịu ủy khuất.”
Sở Ngu có chút kinh ngạc, không ngờ tới người đại cữu phụ này của nàng cũng rất hòa ái.
“Vâng, Sở Ngu cảm tạ cữu phụ, cảm tạ ngoại tổ mẫu.”
Sự ôn nhu này còn chưa kéo dài được bao lâu, Dung Nhị công tử phảng phất như kẻ không biết nhìn sắc mặt người khác, chậm rãi ngồi xuống dưới ánh mắt trừng to như chuông đồng của Dung Chính Huyên.
Hắn cười cười gắp một miếng thịt kho tàu bỏ vào trong bát Sở Ngu: “Ăn đi, đừng khách sáo.”
Khóe miệng Sở Ngu khẽ giật giật, nhỏ giọng nói: “Cảm ơn Đình ca ca.”
Dung Đình khẽ mỉm cười chạm phải ánh mắt của Dung Chính Huyên, ngữ khí uể oải kéo dài: “Ta ở bên ngoài nghe nói, Sở muội muội này là con dâu nuôi từ bé của ta sao?”
Dung Chính Huyên nghe hắn nói hươu nói vượn bèn vứt mạnh đôi đũa xuống bàn: “Ngươi tưởng bở! Ngươi chỉ xứng đáng lăn lộn ở Túy Xuân uyển cả đời thôi!”
Chậc.
Dung Đình mắt điếc tai ngơ, tự lo phần mình nói: “Ngài đừng trách ta không nhắc nhở ngài. Nha đầu này ta không cần đâu, ngài và tổ mẫu đừng có làm mấy trò vô bổ kia nữa, còn con dâu nuôi từ bé gì chứ, ai thích thì lãnh về đi.”
Lời này Sở Ngu không thể tiếp, chỉ cau mày đắn đo xem trong những lời vị ca ca này nói thì có mấy phần thật mấy phần giả. Dung Đình bỗng nhiên xoay đầu lại.
“Làm gì thế, muội cũng nhìn trúng ta rồi à?”
Sở Ngu còn chưa kịp mở miệng, phía bên kia Trần Tử Tâm liền kìm nén không được, lên tiếng giải vây thay Sở Ngu: “Nhị ca ca, huynh làm gì vậy, Sở Ngu muội muội còn nhỏ, huynh như vậy không phải là đang trêu chọc muội ấy sao...”
Lão thái thái không tiếng động buông bát đũa xuống, giọng đầy nội lực cất lên: “Hôm nay lão bà tử ta cứ đặt lời ở đây, Sở Ngu, các người ai cũng đừng hòng có ý đồ gì với con bé. Tương lai ta sẽ tìm cho con bé một người tử tế đàng hoàng để sống. Hai cha con các người, nếu có cái tâm tư đó thì thu liễm lại một chút cho ta!”
Dung Đình nhếch môi cười: “Vậy là tốt rồi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


