Hôm ấy, Sở Ngu vẫn chưa khởi hành cùng Tề ma ma.
Một là sắc trời hôm nay chẳng mấy chốc sẽ sập tối, hai là trong lòng Sở Ngu rốt cuộc vẫn bồn chồn không yên.
Sở Ngu khẽ rũ mắt. Nàng vẫn luôn biết nhà ngoại của mẫu thân là một danh gia vọng tộc rất thế lực, nhưng mẫu thân trước nay chưa từng kể với nàng về tình cảnh trong nhà. Nàng chỉ tình cờ nghe vị thẩm thẩm lắm lời nhắc qua đôi câu.
Nàng có một vị cữu cữu đương chức Tướng quân, vô cùng hiển hách, lại có một vị ngoại tổ mẫu được phong Cáo mệnh phu nhân.
Dẫu rằng đều chẳng phải máu mủ ruột rà.
Kim Ấu thả chút cánh hoa tươi vào chậu nước, thay Sở Ngu cởi giày tất: “Cô nương ngâm chân đi ạ, tiết trời giá rét thế này.”
Sở Ngu cúi đầu liếc nhìn: “Hoa ở đâu ra vậy?”
Kim Ấu cười đáp: “Người của Vi Nhữ hiên mang tới ạ.”
Sở Ngu gật đầu tỏ tường. Người Dung gia đã đến đây, Hồ thị làm thế cũng chỉ để giữ thể diện mà thôi.
“Kẽo kẹt” một tiếng, Kim ma ma hé đẩy cửa bước vào. Bà ôm theo một tay nải nặng trĩu tiến lại gần: “Cô nương, lão nô có thứ này phải trao cho người.”
Sở Ngu vội xê người nhường chỗ cho Kim ma ma: “Ma ma ngồi đi.”
Cái túi to rổn rảng lạch cạch ấy vừa mở ra, lập tức khiến Sở Ngu nhìn đến ngẩn người.
Chẳng riêng gì Sở Ngu, Kim Ấu cũng hoảng hồn thon thót, vội vã dùng chăn nệm phủ lên: “Nương! Đồ ở đâu ra thế này?”
Nhiều châu báu ngân phiếu như này, đây... đây không phải là trộm được đấy chứ!
Sở Ngu hoàn hồn, đoán được ngọn nguồn sự việc, chưa đợi Kim ma ma cất lời đã hỏi trước: “Là mẫu thân để lại cho ta sao?”
Kim ma ma gật gật đầu: “Phu nhân phó thác cô nương cho ta, nhưng ta chỉ là hạ nhân thì biết che chở cho cô nương thế nào đây. Chút trang sức ngân phiếu này, cô nương hãy mang tới Dung gia, ở đâu mà chẳng phải dùng đến tiền.”
Sở Ngu đỏ hoe hốc mắt, gật đầu nói: “Đa tạ ma ma, nếu ta đến Dung gia, sẽ đưa ma ma đi cùng.”
Kim ma ma vui vẻ bật cười: “Cái thân già này của ta nào chịu nổi cảnh tàu xe mệt nhọc cơ chứ, chẳng qua... lão nô quả thực có việc muốn cầu xin cô nương.”
Kim ma ma khựng lại đôi chút: “Cháu trai chơi bời lêu lổng của Hồ thị đã nhắm trúng Ấu nhi nhà ta, ngay ban ngày ban mặt nay đã đến tận phòng hạ nhân chặn đường con bé. Nếu cô nương nể tình chút ân nghĩa của lão nô, xin hãy cho Ấu nhi lên kinh thành hầu hạ cô nương.”
Chuyện này ban ngày Kim ma ma đã nói qua với Kim Ấu, thế nên Kim Ấu chẳng hề kinh ngạc, chỉ ngoảnh mặt đi âm thầm lau nước mắt.
...
Sáng sớm hôm sau, Sở Ngu gom hết chỗ châu báu ngân phiếu mẫu thân để lại cho vào một chiếc rương gỗ đàn hương đỏ, đường đường chính chính sai người dọn lên xe ngựa.
Nơi cửa lớn, Lâm Hứa và Hồ thị đều đứng nhìn.
Trông thấy thế, trong lòng Hồ thị đâm ra hụt hẫng, bèn giở giọng âm dương quái khí: “Tỷ tỷ tốt của ta để lại cả một rương đồ vật từ lúc nào a? Ông cũng chẳng buồn nói một lời...”
Lâm Hứa hừ lạnh một tiếng: “Bà chỉ biết nghĩ đến tiền.”
Thật ra chuyện Cố thị lén giấu đồ để lại cho Sở Ngu, bản thân Lâm Hứa quả thực cũng chẳng hay biết gì.
Tề ma ma đỡ Sở Ngu lên xe ngựa. Vị cô nương này thoạt nhìn gầy gò yếu ớt, chẳng ngờ cánh tay lại gầy guộc đến mức không có nổi mấy lạng thịt.
Trong lòng bà trào dâng niềm thương cảm: “Đoạn đường lên kinh thành phải mất đến dăm bữa nửa tháng, trong xe đã chuẩn bị sẵn chút bánh trái điểm tâm. Cô nương nếu cần gì thêm, cứ dặn dò một tiếng là được.”
Sở Ngu gật đầu, điệu bộ trông nhút nhát sợ sệt: “Tề... Tề ma ma, ngoại tổ mẫu người... thực sự muốn gặp ta sao?”
Xùy, Tề ma ma còn tưởng là chuyện gì to tát, liền vội vã đáp: “Lão nô lặn lội một chuyến tới đây chính là vâng theo ý chỉ của lão phu nhân, cô nương cứ để dạ vào bụng đi.”
Rèm xe rủ xuống, Sở Ngu cũng cất đi dáng vẻ đáng thương tội nghiệp kia. Nàng nhắm nghiền hai mắt: “Kim tỷ tỷ, ta chợp mắt một lát, có việc gì tỷ cứ gọi ta nhé.”
“Ừm.” Kim Ấu đồng ý.
Đã mấy ngày ròng Sở Ngu chẳng có được một giấc ngủ an ổn, chẳng ngờ lúc này nằm trên xe ngựa lại ngủ say sưa đến thế.
Ngựa kéo cỗ xe bánh gỗ lăn đều không dứt, nghiến lên bờ đất in hằn những vệt bánh xe dài, tiếng lộc cộc lộc cộc vang lên không ngớt. Cứ đi đi dừng dừng như thế, phải mất mười ngày mới tới được kinh thành.
Mà cảnh kinh thành phồn hoa này, đừng nói là Kim Ấu, ngay cả Sở Ngu cũng chưa từng thấy qua.
Nàng sợ Tề ma ma chê mình nhà quê chưa hiểu sự đời nên cố giữ kẽ, chẳng dám tùy tiện ngoái đầu nhìn ngó lung tung.
Nhưng chuyến đi Giang Nam lần này của Dung gia là tâm ý của lão thái thái. Cả đoàn người được phái đi, ngoài Tề ma ma là tâm phúc kề cận của lão thái thái ra, còn có mười mấy tên gia đinh nha hoàn, cùng với hai đại hán được Dung Tướng quân điều tới hộ tống.
Đội hình quả thực bề thế vô cùng, người ngoài muốn không chú ý e cũng khó.
Xe ngựa dừng lại bên ngoài một tiệm may, Tề ma ma cầm hai xấp vải ướm thử lên người Sở Ngu: “Cô nương đi vội vã, chẳng kịp mang theo thứ gì. Trước mắt cứ may tạm hai bộ mặc thay đổi, đợi khi nào rảnh rỗi, chúng ta lại sắm sửa cẩn thận sau.”
Sở Ngu nhất nhất vâng theo, dáng vẻ ngoan ngoãn vô cùng.
Phía chếch đối diện tiệm may này là một tòa tửu lầu được lợp bằng ngói mạ vàng. Dưới ánh mặt trời, mái lầu tỏa ra ánh vàng chói lọi, trên tấm biển hiệu khắc ba chữ to “Giang Nam Các”, đủ thấy chủ nhân nơi này khoa trương đến nhường nào.
Bên cửa sổ trên lầu hai có một nam tử đang tựa người. Hắn ngồi đó với điệu bộ lấc cấc phóng túng, một chân co lên đạp hẳn lên mặt ghế, tay vuốt ve một chiếc đũa trúc, hất bức rèm châu lên, vừa vặn thu hết tình cảnh trong tiệm may kia vào tầm mắt.
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười nghiền ngẫm, tóm lại là bộ dáng vô cùng thiếu đứng đắn.
Đột nhiên, có một cái đầu thò sang.
Khâu Trường Quyết nheo nheo mắt: “Chậc, kia chẳng phải là cô nàng tiểu tức phụ (con dâu nuôi từ bé) mà lão thái thái nhà ngươi nhắm trúng đó sao. Chao ôi, nhỏ bé thế cơ à!”
Dung Đình cười nhạt hừ một tiếng: “Tiểu tức phụ của ai?”
Hắn nói rồi lại đưa mắt liếc nhìn cô nương mặc y phục màu trơn nhạt nhòa kia, gầy đến trơ xương.
Khâu Trường Quyết rụt đầu về, cười hì hì: “Ta nghe người ta đồn cả rồi, mẫu thân của tiểu cô nương này được tính là nửa khuê nữ của tổ mẫu ngươi, lão thái thái tính nước thân càng thêm thân đây mà?”
Nơi cổ họng Dung Đình phát ra tiếng cười giễu cợt, chẳng biết cái lời đồn đại hư ảo vớ vẩn này từ hang cùng ngõ hẻm nào truyền ra.
“Ngươi thích thì tặng cho ngươi đấy.”
Tô Bùi nãy giờ vẫn im lặng ngồi cạnh khẽ nhếch khóe môi, thong thả nói: “Chậc chậc chậc, chúng ta đây làm gì có được cái diễm phúc ấy như Dung tiểu gia.”
Dung Đình tháo chiếc nhẫn ban chỉ bằng phỉ thúy trên ngón cái xuống nắm trong lòng bàn tay. Khóe mắt hắn thoáng thấy vị cô nương kia bước lên xe ngựa. Hắn cứ kiên nhẫn chờ đến khi chiếc xe lăn bánh tới dưới tửu lầu, đôi mắt hẹp dài khẽ nheo lại —
Chiếc nhẫn ban chỉ bằng phỉ thúy nọ được búng đi với quỹ đạo chuẩn xác không trượt một ly, xuyên qua cửa sổ xe, hất văng một nửa tấm rèm che lên. Mãi tới lúc này, hắn mới lờ mờ nhìn rõ dáng dấp của cô nương ấy.
Khó coi, thật sự quá khó coi.
Khuôn mặt trắng bệch không còn huyết sắc, trông chẳng khác nào bị bỏ đói nửa năm.
Còn ở trong xe ngựa, Sở Ngu chợt kêu “a” một tiếng, đưa tay ôm lấy trán, hít hà một hơi.
Kim Ấu khom lưng nhặt chiếc nhẫn phỉ thúy kia lên đưa cho Sở Ngu, rồi vội vàng xem xét vết thương của nàng. Thấy trên trán chỉ tấy đỏ một mảng, nàng mới thở phào nhẹ nhõm.
“Vật này trông quý giá thật đấy, chẳng biết công tử nhà nào ném vào đây.”
Dứt lời, Kim Ấu lại lải nhải: “Người ta đồn kinh thành phồn hoa, ra cửa là nhặt được vàng bạc, hóa ra là sự thật nha...”
Sở Ngu mân mê vật nọ, thần sắc có phần ảo não. Hướng bay mà chệch thêm một tấc nữa thôi, e là mắt nàng mù rồi...
Xe ngựa đã khuất bóng đằng xa, nhẩm tính chắc cũng sắp tới Dung gia, Dung Đình vỗ đùi đứng phắt dậy, xua tay nói: “Đi thôi, ghi vào trướng sổ của ta.”
Khâu Trường Quyết lầm bầm chửi thề, khăng khăng trêu hắn đang vội vã hồi phủ để ngắm tiểu mỹ nhân.
Dung Đình quay lưng lại với hắn, khẽ cười khẩy một tiếng. Tiểu mỹ nhân ư? Nào có thấy đâu.
Dung gia hôm nay cũng bày ra đội hình đón tiếp hoành tráng. Hai ngày trước Tề ma ma đã phái người báo tin hôm nay Biểu cô nương sẽ hồi phủ, thế nên ngay từ sáng sớm, gia đinh nha hoàn đã thay phiên nhau túc trực ngoài cửa Dung gia.
Xe ngựa vừa vào thành chưa được bao lâu thì lão thái thái đã hay tin. Người nằng nặc đòi đích thân ra tận ngoài cửa để nghênh đón. Lão thái thái đã cất công đứng đó, thì các phu nhân, cô nương của Đại phòng, Nhị phòng tự nhiên cũng phải ra hầu bồi.
Giữa cái nắng chói chang, Dung Thiên Thiên uể oải ngáp ngắn ngáp dài: “Đâu phải là Biểu cô nương ruột thịt gì, tổ mẫu có cần thiết phải làm quá lên thế không.”
Dung Dao Dao xưa nay vốn dĩ đã ngứa mắt với người Nhị phòng, vừa nghe câu ấy liền lập tức phản bác: “Sao lại không cần thiết? Biểu muội kia từ nhỏ đã sống ở vùng Giang Nam, tổ mẫu đương nhiên là ngày đêm mong ngóng rồi.”
Dung Thiên Thiên định mở miệng cãi lại thì đã bị Cao thị nhéo hông một cái, khẽ thấp giọng quở mắng: “Đang làm cái trò hề gì thế, tổ mẫu con vẫn còn đang ở đây đấy!”
Đúng lúc này, cỗ xe ngựa chầm chậm tiến tới. Lão thái thái kích động bước lên trước hai bước.
Trần Tử Tâm nãy giờ vẫn đang dìu người không khỏi dấy lên chút chua xót ganh tị. Ngoại tổ mẫu ngày nào cũng nhắc mãi cái tên Biểu muội Sở Ngu, e là từ nay về sau, trước mặt lão thái thái sẽ chẳng còn mỗi mình nàng ta được sủng ái độc nhất nữa.
Sở Ngu từ trong xe ngựa bước ra. Vóc người nàng nhỏ nhắn, thân hình nhỏ brs, nhưng lại cố tình bưng lấy tư thái cẩn trọng, bước đi cực kỳ chậm rãi. Trông điệu bộ ấy, nàng lại ra dáng khuê tú danh môn hơn hẳn mấy vị thiên kim hàng thật giá thật của Dung gia ở đây.
Lại thêm dung mạo của nàng, vô cùng giống với Cố Nhan.
Sự thực là quá đỗi giống nhau. Lão thái thái nhất thời không cầm được lòng, đôi mắt liền nhòa đi vì ngấn lệ: “Con đã chịu khổ rồi, chịu khổ rồi...”
Tề ma ma là người hiểu lão thái thái nhất. Hai tiếng “chịu khổ” này của người, có lẽ là đang xót xa nói với vị Cố cô nương đã qua đời kia.
Sở Ngu sợ sệt rụt rè chạm phải ánh mắt lão thái thái, lập tức cúi gằm mặt xuống, luống cuống lắp bắp gọi: “Ngoại... ngoại tổ mẫu.”
Chếch bên kia, Dung Thiên Thiên phụt cười thành tiếng. Nhát gan đến mức này cơ à, so với hồi Trần Tử Tâm mới tới Dung gia, lá gan khéo còn bé hơn.
Từ phía sau chợt vang lên một tiếng “Nha a”. Thật trùng hợp làm sao khi Dung Đình cũng vừa lúc đuổi tới đúng cảnh tượng tổ tôn ôm nhau thắm thiết này. Hắn đứng ngoài xem náo nhiệt không sợ chuyện bé xé ra to, bèn nói: “Nhìn xem, làm cho lão thái thái khóc đến xé ruột xé gan rồi.”
Dung Dao Dao dẻo miệng nũng nịu cất tiếng: “Nhị ca ca tới thật đúng lúc, muội muội mới của nhà chúng ta tới rồi đây này.”
Dung Đình căn bản chẳng thèm đáp lời nàng ta, chỉ vòng tay ra sau lưng, thong dong đánh giá Sở Ngu, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy bỡn cợt: “Muội muội này, chiếc nhẫn ban chỉ của ca ca có phải đã rơi chỗ muội rồi không?”
Sở Ngu khó khăn lắm mới ấp ủ ra được chút cảm xúc bi thương, nước mắt đã rưng rưng chực trào nơi hốc mắt. Thình lình phía sau có kẻ nói một câu như vậy, khiến nàng bất giác ngẩn người.
Đám đông nghe vậy liền đưa mắt nhìn Dung Đình, rồi lại dò xét Sở Ngu. Nhẫn ban chỉ gì cơ?
Sở Ngu chậm rì rì ngoảnh đầu lại. Nam tử kia thoạt nhìn mười bảy mười tám tuổi, hai tay ôm trước ngực tựa vào thành xe ngựa, thần sắc dường như cũng toát lên vẻ hơi kinh ngạc.
Trừ bỏ gương mặt có phần nhợt nhạt tẻ ngắt, dung mạo nha đầu này cũng vô cùng xinh đẹp. Cớ sao ban nãy hắn lại chẳng nhìn ra?
Nhưng mỹ nhân trên đời này Dung Đình đã thấy nhiều, nhan sắc này cũng không tính là gì. Hắn cười xòa cất giọng: “Sao nào, nhẫn ban chỉ của ca ca, muội tính không trả lại?”
Sở Ngu vẫn đang đánh giá hắn. Dung Đình trời sinh có nước da trắng trẻo lạ kỳ, hiếm có nam tử nào lại sở hữu sắc da thanh thuần sạch sẽ đến vậy. Cái trắng của hắn chẳng giống cái vẻ nhợt nhạt của Sở Ngu, mà là kiểu trắng trẻo tựa hồ phát sáng.
Đám người Đại phòng, Nhị phòng muốn tới làm thân với Sở Ngu mà lão thái thái cũng chẳng buồn cho cơ hội.
Trần Tử Tâm đột nhiên cất tiếng: “Tính theo vai vế thì ta là Biểu tỷ của muội, lớn hơn muội hai tuổi. Ngày sau muội có chuyện gì thì cứ tới nói với ta.”
Sở Ngu ngửa đầu kín đáo đánh giá Trần Tử Tâm một phen. Trên đường tới đây, nàng đã từng nghe Tề ma ma kể, bên cạnh lão thái thái vẫn còn một vị cô nương, là cháu gái ngoại của tỷ tỷ ruột lão thái thái.
Sau khi người tỷ tỷ ruột thịt kia qua đời vì bạo bệnh, thì vị cháu gái này liền được gửi gắm cho lão thái thái nuôi nấng.
Nàng khẽ gật đầu: “Trần tỷ tỷ, muội có nghe Tề ma ma nhắc qua. Nửa đời về sau tỷ muội ta cùng nương nhờ viện tử của ngoại tổ mẫu, tự nhiên có thể bầu bạn rồi.”
Trần Tử Tâm tỏ thái độ mười phần khách khí, xen lẫn đôi chút lãnh đạm cách biệt: “Sân viện của ngoại tổ mẫu có rất nhiều quy củ nề nếp. Muội mới tới khả năng không biết, về sau ta sẽ từ từ nói với muội.”
Sở Ngu hơi khựng lại, nhưng ngay sau đó đã nở một nụ cười tươi tắn: “Được a.”
Nàng rũ hàng mi, thu vội vẻ trầm tư vào đáy mắt. Vị Trần tỷ tỷ này, dường như cũng không thích nàng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


