Kim ma ma hâm nóng đồ ăn mang vào. Sở Ngu tùy tiện ăn một chút lót dạ, đôi môi mím chặt, lạch cạch một tiếng buông đũa trúc xuống.
Hai mắt nàng ửng đỏ, không biết là vì tức giận hay tủi thân, khiến Kim ma ma nhìn mà xót xa trong lòng. Đại cô nươngtừ trước đến nay đâu phải chịu nỗi uất ức thế này, bà nhìn mà đau xót.
“Cô nương, lão nô nói câu không nên nói. Ngài tuy là Đại cô nươngtrong nhà, cũng do chính thất phu nhân sinh ra, nhưng tình cảnh trong nhà ngày nay ra sao, ngài phải nhịn a!”
Sở Ngu khó chịu nghẹn ngào một tiếng, rốt cuộc không kìm nén được nữa. Nàng ngửa đầu, giọng run rẩy đáp: “Kim ma ma, ta biết.”
Kim ma ma vỗ vỗ lưng nàng, thở dài: “Lát nữa ngài đi nhận lỗi với lão gia, mặc kệ có sai hay không, mình cứ chịu thiệt thòi trước đã. Chờ ba năm nữa cô nươngkhôn lớn, gả cho người ta, sẽ không phải chịu đựng cơn giận này của Hồ thị nữa!”
Sở Ngu gật đầu. Nàng còn chưa kịp lên tiếng đáp ứng, Kim Ấu đã vội vội vàng vàng bước vào.
Nàng ta nhìn Sở Ngu trước, rồi mới nói với Kim ma ma: “Mẹ, Vương thị tới, cả Như cô nươngcũng tới.”
Sở Ngu rũ mắt nhìn góc bàn. Nhị thẩm là kẻ giỏi gió chiều nào che chiều ấy nhất, hôm nay tới e là chẳng có tâm tư gì tốt đẹp, còn có mấy vị tỷ tỷ kia của nàng nữa...
Kim Ấu nhìn nàng một cái: “Vương thị ở sảnh ngoài bảo cô nươngqua đó một chuyến, nói là đã lâu không gặp, rất nhớ thương...”
Lời này, đến Kim Ấu nghe còn thấy giả tạo.
Dù sao tránh mùng một chẳng khỏi ngày rằm. Những ngày tháng sau này nàng ở Lâm gia còn dài, ngày lễ ngày tết khó tránh khỏi việc đụng mặt đám thân thích này, trốn cũng không trốn được.
“Vậy Kim tỷ tỷ chải chuốt qua cho ta một chút đi.”
Kim Ấu sửng sốt một giây, rồi mỉm cười gật đầu đồng ý.
Tại ngoại sảnh, không có Lâm Sở Ngu ở đó, mấy đường tỷ muội lại tỏ ra vô cùng hòa thuận.
Lâm Duyệt Nhi miệng lưỡi ngọt ngào, dỗ cho Vương thị híp mắt cười tủm tỉm, lại khen ngợi đường tỷ Lâm Như xinh đẹp tựa như hoa.
Hồ thị liếc nhìn ra ngoài cửa, cười nói: “Nha đầu Sở Ngu này sao vẫn chưa tới, Lưu ma ma, ngươi đi thúc giục một chút xem.”
“Vâng!” Lưu ma ma nhận lệnh, vừa định nhấc chân bước ra ngoài thì phía cửa đã chậm rãi xuất hiện một bóng người.
Mọi người ngừng bặt lời nói, vô cùng ăn ý mà đưa mắt đánh giá Lâm Sở Ngu.
Lâm Duyệt Nhi nhìn y phục trên người nàng, mộc mạc thì vẫn mộc mạc, chỉ là phần vạt váy được thêu thêm hai đóa hoa bằng chỉ đen, nhưng mặc lên người Lâm Sở Ngu lại vô cùng xinh đẹp.
Nàng trời sinh đã là một mỹ nhân phôi tử (tuyệt sắc giai nhân), dáng dấp còn chưa nảy nở hết mà đã có dung mạo nhường này, đợi thêm hai ba năm nữa, không biết sẽ câu hồn đoạt phách bao nhiêu kẻ. Lâm Duyệt Nhi nhíu mày, miệng khẽ chu lên, nói không ghen tị là giả.
“Ây da!” Vương thị vỗ đùi, cười tủm tỉm nói: “Sở Ngu tới rồi à, nhìn dáng vẻ thanh tú thủy linh này xem, so với lúc ta gặp hồi năm ngoái còn xinh đẹp hơn nhiều.”
Lâm Như: “Mẹ, người nhà chúng ta nào ai sánh bằng Sở Ngu muội muội, người nói câu này chẳng khác nào nói thừa.”
Sở Ngu mỉm cười: “Như tỷ tỷ nói lời gì vậy, tỷ tỷ không soi gương sao, bản thân sinh ra xinh đẹp như hoa mà cũng không tự biết.”
Lời này vừa dứt, Lâm Như ngạc nhiên đến mức nhất thời không biết đáp lại ra sao. Sau đó nàng ta “phụt” một tiếng bật cười, rồi vô cùng cao hứng kể cho Sở Ngu nghe chuyện nhà họ Lâm trong một năm qua. Nhắc tới nhiều nhất, vẫn là chuyện Hồ thị sinh được một tiểu tử mập mạp.
Vương thị là kẻ sành sỏi việc nhìn sắc mặt người khác nhất. Bà ta biết Hồ thị tuy ngoài miệng không chê bai Sở Ngu nửa lời, nhưng trong lòng làm gì có chuyện yêu thích nàng. Bà ta liền ngắt lời hai tỷ muội:
“Sở Ngu à, nói chứ hậu viện Lâm gia hiện nay cũng do phu nhân làm chủ, ngươi tuy không phải do nàng dứt ruột đẻ ra, nhưng cũng phải coi nàng như mẫu thân mà phụng dưỡng.”
Lâm Sở Ngu vẫn mỉm cười, nhẹ nhàng bâng quơ đáp: “Thẩm thẩm nói rất phải, ta tất nhiên phải giữ đúng bổn phận làm con. Có điều chuyện trong hậu viện, tự có người đương gia làm chủ phải bận lòng, thẩm thẩm nói có đúng không?”
Nụ cười trên khuôn mặt đầy nọng thịt của Vương thị cứng đờ. Hừ, nha đầu ranh này đang xỉa xói bà ta lo chuyện bao đồng đây mà!
Vương thị tức quá hóa cười. Nhắc mới nhớ, từ trước bà ta đã chẳng ưa gì mẹ ruột của Sở Ngu. Cái thứ quý nữ nhà quan kia, tuy mang tiếng là muội muội của Tướng quân, nhưng cũng chẳng phải muội muội ruột, chỉ là nghĩa muội mà thôi. Cứ làm ra cái vẻ thanh cao tự phụ, ra vẻ ta đây. Đứa con gái do Cố Nhan sinh ra này cũng y hệt mẫu thân nó, thích làm bộ làm tịch, không biết trời cao đất dày!
Vương thị xùy một tiếng: “Nha đầu nhà ngươi, cha ngươi đã không thương, mẹ cũng chẳng còn, ta vì muốn tốt cho ngươi nên mới khuyên nhủ, thế mà ngươi còn không biết phân biệt tốt xấu!”
Lâm Như tuy rằng cũng chẳng ưa gì Lâm Sở Ngu, nhưng dù sao đây cũng là nhà họ Lâm, nàng liền kéo kéo ống tay áo Vương thị: “Mẹ, người nói cái gì vậy...”
Nhưng Vương thị vốn là kẻ không biết giữ mồm giữ miệng. Lâm Như kéo áo cũng chẳng thể lấp kín miệng bà ta. Bà ta lại lôi chuyện cũ ra xỉa xói Cố Nhan tệ bạc chỗ nào, thảo nào Lâm Hứa mới phải nạp thiếp...
Sở Ngu nhàn nhạt nhìn bà ta, đôi con ngươi đen nhánh như một đầm nước tĩnh lặng sương hàn, nhìn chằm chằm tới mức khiến Vương thị phải chột dạ.
“Ngươi, nha đầu ngươi còn dám trừng mắt nhìn ta, ta nói sai chắc?”
Ngoài phòng, Lâm Hứa vừa bị quản gia gọi đi nay chậm rãi bước vào, liền bắt gặp ngay cảnh tượng này. Cơn tức giận ban nãy của ông ta vẫn chưa tiêu tan, liền theo bản năng mắng mỏ:
“Vừa mới về nhà đã chọc giận thẩm thẩm ngươi, một năm nay ở trong chùa tính tình ngươi không những không tu dưỡng được, ngược lại càng tồi tệ hơn!”
Sở Ngu cúi đầu: “Cha nói phải, con đáng bị phạt.”
Nàng thản nhiên nhận lỗi như vậy, Lâm Hứa ngược lại chẳng biết nói gì thêm, nghẹn hồi lâu đành bỏ qua.
Bên ngoài, một tiểu nha hoàn vội vã chạy vào, thở hồng hộc bẩm báo: “Lão gia, phu nhân, bên ngoài có người tới. Nói là... nói là người nhà mẹ đẻ của phu nhân, tới đón Đại cô nương về nhà.”
“......”
Mọi người hai mặt nhìn nhau, nhất thời không tiêu hóa nổi nửa câu đầu và nửa câu sau. Nhà mẹ đẻ của phu nhân? Chẳng phải nhà mẹ đẻ của Hồ thị không còn ai hay sao? Còn đón Đại cô nương về nhà, người nhà mẹ đẻ Hồ thị thì có quan hệ gì với Lâm Sở Ngu?
Vẫn là Lâm Hứa phản ứng lại đầu tiên. Ông ta vụt một cái đứng phắt dậy, sắc mặt hơi tái đi: “Là người kinh thành tới?”
Tiểu nha hoàn ngẫm nghĩ một lát, vội vội vàng vàng gật đầu: “Đúng vậy, đúng rồi, bọn họ nói là từ kinh thành tới.”
Lúc này, mọi người mới bừng tỉnh ngộ.
Là người nhà họ ngoại của Lâm Sở Ngu tới.
Mẫu thân của Sở Ngu vốn xuất thân từ phủ Tướng quân. Mà Phủ Tướng quân kia oai phong lẫm liệt, Dung tướng quân là đại công thần từng cứu mạng Hoàng thượng, Dung lão thái thái kia còn được phong Cáo mệnh phu nhân!
Năm xưa nếu không phải vì Cố Nhan một mực nằng nặc đòi gả cho tên tiểu thương gia Lâm Hứa này, bất chấp sự phản đối của Dung lão thái thái mà cắt đứt liên lạc với gia đình, thì sao Lâm Hứa có cửa cưới được muội muội của Dung tướng quân cơ chứ.
Vương thị lập tức chùn bước, rụt cổ lại phía sau không dám hó hé nửa lời. Lúc Lâm Hứa cùng Hồ thị vội vã ra ngoài nghênh đón, Vương thị liền kéo lấy Sở Ngu thanh minh: “Ban nãy thẩm thẩm thực lòng là vì muốn tốt cho ngươi thôi, ngươi hiểu không?”
Sở Ngu khẽ nhíu mày, bất động thanh sắc nhích người ra xa một chút: “Những lời thẩm thẩm nói, từng chữ từng chữ Sở Ngu đều ghi nhớ ở trong lòng.”
Vương thị nghẹn họng, không tìm cách bắt chuyện với nàng nữa. Dù sao cũng chỉ là tự tìm vô vị.
Không lâu sau Kim ma ma lại chạy vào, vẻ mặt bà cũng đầy khó hiểu: “Đại cô nương, lão gia bảo ngài lên phía trước, nói là người Dung gia muốn gặp mặt cô nương.”
Sở Ngu đã sớm muốn chuồn đi, lập tức đồng ý, nhấc chân bước thẳng ra hoa viên, để mặc ba người Vương thị, Lâm Như và Lâm Duyệt Nhi đứng đưa mắt nhìn nhau.
Người đang nói chuyện với Lâm Hứa là Tề ma ma hầu hạ thân cận bên người Dung lão thái thái. Cách nói chuyện thật sự uy nghiêm, ánh mắt chẳng thèm ngó ngàng đến Hồ thị, một câu mở miệng là phu nhân nhà chúng ta, hai câu ngậm miệng là cô nương nhà chúng ta, thái độ cứ y như thể đây không phải là Lâm gia mà là Dung gia vậy.
Ông ta bây giờ nào còn là gã thương nhân nghèo kiết xác hai bàn tay trắng năm xưa nữa, sao chịu đựng nổi việc bị người khác chỉ trích thẳng mặt như vậy, mà lại còn là một tên hạ nhân. Nhưng người này lại là hạ nhân của Dung gia, hơn nữa lại là ma ma tâm phúc của Dung lão thái thái, Lâm Hứa có cho kẹo cũng không dám chống đối.
Hồ thị lại càng tỏ vẻ tủi thân hơn. Tề ma ma này không dùng nửa con mắt nhìn bà ta, cũng chẳng thèm nói lời nào với bà ta, nhưng trong từng câu từng chữ đều ẩn chứa ý khinh miệt ra mặt. Bà ta xen ngang lời Tề ma ma: “Vị lão ma ma này, ngài nói thế cứ như Lâm gia chúng ta đối xử khắt khe với Sở Ngu vậy. Chúng ta nào dám có ý đó a, con bé lên chùa là để tụng kinh siêu độ cho vong mẫu, đó là do đứa nhỏ này một lòng hiếu thuận.”
Lâm Sở Ngu rũ mắt khẽ cười khẩy, thân thể đột nhiên lảo đảo một cái, cất giọng yếu ớt nói: “Kim ma ma, ta chóng mặt quá.”
Kim ma ma “Ây da” một tiếng chói tai, lập tức thu hút sự chú ý của mấy người trong hoa viên.
Ngay chớp mắt tiếp theo, Kim ma ma còn chưa kịp phản ứng, Sở Ngu đã ngã vật ra phía sau. Nếu không nhờ Kim ma ma nhanh tay lẹ mắt đỡ lấy, e là đầu nàng đã đập thẳng xuống con đường lát đá này rồi.
Tề ma ma nghe thấy động tĩnh liền đưa mắt nhìn sang. Bà ấy chưa từng gặp qua Sở Ngu cô nương này bao giờ, cũng chẳng biết dung mạo nàng ra sao. Nhưng lúc này Kim ma ma vừa chật vật dìu Sở Ngu vừa hô hoán: “Thân thể yếu ớt thế này của cô nương phải làm sao bây giờ...”
Tề ma ma ngưng thần nhìn một lát, trong lòng lập tức dâng lên một ngọn lửa giận vô danh. Bà thẳng lưng bước nhanh tới, giọng điệu lại vô cùng dịu dàng ôn hòa: “Vị này hẳn là Sở Ngu cô nương phải không?”
Lâm Sở Ngu yếu ớt tựa vào người Kim ma ma, hai ngón tay khép lại day day huyệt Thái Dương. Nàng không đáp lại lời Tề ma ma, ngược lại còn cố ép ra hai giọt nước mắt, khóc lóc trông đến là đáng thương: “Kim ma ma, đầu ta váng quá, nhìn đường không rõ nữa rồi.”
Kim ma ma luống cuống tay chân ôm lấy nàng, một mặt lại hướng về phía đám nha hoàn đứng xa xa quát lớn: “Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau tới đỡ cô nương về phòng, rồi đi mời đại phu mau lên!”
Lúc này, Lâm Hứa và Hồ thị cũng chạy tới gần. Hồ thị “Ây da” một tiếng, vội vàng chộp lấy cánh tay Sở Ngu, vẻ mặt hiện rõ sự xót xa: “Nha đầu này bị làm sao thế này, khó chịu ở đâu? Nhìn mà làm người ta đau lòng...”
Dứt lời, bà ta thực sự diễn ra một bộ dáng vô cùng đau xót.
Sở Ngu thoáng sững lại. Nói đi cũng phải nói lại, Hồ thị quả thực có bản lĩnh, cái dáng vẻ dối trá lừa lọc của bà ta diễn y như thật, hồi mẫu thân còn sống bà ta cũng hay giở cái trò này. Thấy vậy, Sở Ngu cũng nổi hứng. Mấy năm nay nàng chẳng học được cái gì khác, chỉ riêng dăm ba cái trò làm bộ làm tịch này của Hồ thị thì nàng lại học được mười mươi!
“Ta đau bụng, ta muốn ăn cơm.” Nàng khẽ khóc lóc, thút tha thút thít nghẹn ngào nói ra mấy lời này.
Hồ thị nín lặng. Bà ta ngẩng đầu nhìn sắc mặt Lâm Sở Ngu, lại bắt gặp ánh nhìn như liều mạng chống đối trong đáy mắt nàng, nháy mắt bà ta chợt hiểu ra.
“Nha đầu này, mở miệng ra là nói hươu nói vượn, chẳng lẽ Lâm gia lại để ngươi chết đói không cho ăn cơm hay sao!”
Nói xong bà ta liền hối hận, bởi bà ta chợt nhớ ra, ban nãy lão gia đúng là vừa phạt không cho nàng ăn cơm thật...
Tề ma ma cơn giận không có chỗ trút nay bùng lên. Lão thái thái mà biết Sở Ngu cô nương phải chịu uất ức ngần này ở Lâm gia, trong lòng không biết sẽ chua xót tới nhường nào. Bà vỗ nhẹ lên lưng cho Sở Ngu thuận khí, rồi lớn tiếng phân phó tên tiểu tư của Dung gia đi cùng: “Mau ra phố mua chút đồ ăn ngon mang về cho cô nương. Đồ ăn thức uống của nhà Lâm lão gia đây, người Dung gia chúng ta không có phúc hưởng.”
Sắc mặt Lâm Hứa cực kỳ khó coi, nhưng lại chẳng dám cãi lại Tề ma ma nửa lời.
Tề ma ma quay đầu nói tiếp: “Ta thấy y phục hành lý của cô nương cũng chẳng cần thu dọn làm gì, cứ trực tiếp cùng ta lên xe ngựa đi thôi. Dung gia cái gì cũng có, chẳng thiếu thứ gì. Ngài chính là khúc ruột tâm can của lão thái thái, ta xem kẻ nào còn dám bỏ đói cô nương nữa!”
Một đám người đều lặng ngắt như tờ. Dung gia ngang nhiên muốn mang Sở Ngu đi thế này, nói cho cùng chính là tát thẳng một cú vào mặt Lâm Hứa.
Nhưng Dung gia là gia đình thế nào? Tuy nói ở thế hệ của lão thái thái thì cũng chỉ xuất thân thương nhân, nhưng sinh ra được một người con trai cứu mạng Hoàng đế, đường đường là Tướng quân đương triều. Ông ta chỉ là một tên thương hộ quèn, mượn gan hùm mật gấu cũng không dám tranh cháu gái ngoại với nhà người ta!
Sau khi cân nhắc thiệt hơn, Lâm Hứa làm ra vẻ thấm thía hướng về phía Sở Ngu dặn dò: “Con cứ theo vị ma ma này đi. Ở Dung gia sống cho tốt, ngày sau rảnh rỗi thì về nhà thăm hỏi một chút.”
Hồ thị nhỏ giọng bồi thêm một câu: “Đừng có trèo lên được cành cao rồi lại chẳng biết bản thân mình mang họ gì...”
Sở Ngu gạt giọt nước mắt vương trên mi, mỉm cười đáp: “Hồ di nương nói rất phải. Mẹ ta từng dạy làm người không nên ôm tâm tư trèo cao, nếu không sẽ tự quên mất gốc gác của chính mình.”
Hồ thị trợn trừng hai mắt, ai là di nương hả?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


