Tiết trời tháng 11, tuy là vùng Giang Nam cũng khó tránh khỏi luồng khí lạnh tràn ngập. Dưới chân núi người người đều bọc trong lớp áo bông dày sụ, trên núi lại càng khiến người ta cảm thấy lạnh thấu xương.
Cây cối bên đường mòn trụi lủi, chỉ có mấy cành hoa mai là còn trông bắt mắt.
Một nha đầu vận tố y đi men theo con đường này, đôi bàn tay ửng đỏ xách thùng gỗ, múc một thùng nước bên giếng rồi men theo đường cũ quay về. Nhìn kỹ lại, thân hình nàng ốm yếu gầy gò, phảng phất như một cơn gió thổi qua cũng có thể xô ngã.
Ven đường gặp mấy vị hòa thượng, nàng đều chào hỏi, có người tốt bụng giúp nàng xách thùng nước đến tận hậu viện. Tiểu hòa thượng đồng tình nhìn nàng: “Cô nương vì mẫu thân tụng kinh một năm đã là đại hiếu, ắt sẽ có hảo báo.”
Khóe miệng Sở Ngu khẽ cong, nhưng trong ánh mắt lại chẳng gợn chút ý cười, nàng chậm rãi nhẹ giọng nói: “Đa tạ Huyền Cùng sư huynh.”
Huyền Cùng ngượng ngùng cười cười, Lâm cô nương chỉ là ở tạm trong chùa vì vong mẫu tụng kinh, sao lại phải gọi hắn là sư huynh cơ chứ. Hắn lại thăm hỏi vài câu rồi rời đi, xong chậm rãi buông một tiếng thở dài.
Vị Lâm cô nương này, nghe nói là nữ nhi của một thương hộ họ Lâm dưới chân núi, cũng là gia đình không lo chuyện cơm áo, kết quả lại ném nữ nhi vào trong chùa. Chỉ tới thăm đúng một lần, ngay cả chút bạc vụn nhang đèn cũng chẳng đưa tới, thật là tạo nghiệp, tạo nghiệp mà...
Sở Ngu xoay người lại, chút ý cười dưới đáy mắt hoàn toàn thu liễm, mãi đến khi phía sau có người gọi, sắc mặt nàng mới hòa hoãn đôi chút.
“Sao cô nương lại tự mình đi xách nước thế này? Không phải đã nói để nô tỳ đi rồi sao!”
Kim Ấu đau lòng xót xa cho đôi tay của nàng, vội vàng xách thùng nước đi vào trong viện. Sở Ngu ôn nhu hỏi: “Kim tỷ tỷ sáng sớm đi đâu vậy? Tìm khắp nơi đều không thấy bóng dáng.”
Động tác khom lưng của Kim Ấu bỗng dưng khựng lại, nàng do dự một thoáng, đôi tay lau lau lên vạt áo xiêm y: “Mẹ của ta mang tin tới, nói đã mãn một năm, cô nương không thể cứ mãi ngốc tại trong chùa được.”
Sở Ngu nghe vậy, trong lòng lại chẳng nổi nửa điểm gợn sóng, nàng nhớ kỹ lắm, vẫn luôn nhớ kỹ vô cùng.
Kể từ ngày đến ngôi chùa này, nàng liền đếm trên đầu ngón tay, đếm từng ngày từng ngày một, ngày hôm nay qua đi, chính là vừa tròn một năm. Chỉ là người phụ thân kia của nàng lại không phái người đến đón nàng về phủ, chắc hẳn là đã quên mất rồi.
Kim Ấu nhìn tính tình cô nương nhà mình ngày càng trầm ổn mà trong lòng bi thương. Mới là nha đầu mười hai tuổi a!
Nếu không phải lão gia nạp thiếp rồi đâm ra khắt khe với phu nhân, phu nhân lại ra đi quá đột ngột, cô nương vì thương tâm còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị tiểu thiếp kia giở trò tâm nhãn đưa đến ngôi chùa này.
Mang tiếng thơm là vì phu nhân tụng kinh siêu độ, nhưng kỳ thực, chẳng qua là ả muốn bá chiếm Lâm gia, chê cô nương chướng mắt thôi!
Kim Ấu dọn ghế đẩu tới, một bên bắt tay vào giặt quần áo, một bên nói: “Cô nương chớ có lo lắng, mẹ ta nói bà ấy sẽ đi thưa chuyện với lão gia. Lão gia hai năm nay làm ăn sinh ý càng lúc càng tốt, chắc là bận rộn quá nên mới quên mất thôi.”
Sở Ngu ở một bên nhìn Kim Ấu giặt quần áo một lát, bỗng nhiên lên tiếng: “Kim tỷ tỷ, đừng giặt nữa.”
“A?” – Kim Ấu nghe vậy ngẩng đầu nhìn nàng: “Hôm nay khó khăn lắm mới tan sương mù, có mặt trời lớn thế này, phải...”
“Chúng ta hồi phủ đi.” – Sở Ngu cắt ngang lời nàng.
Kim Ấu nín lặng, nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, bỗng dưng bật cười: “Cũng đúng, dù sao lúc trước lão gia cũng chỉ nói là một năm. Lâm gia không tới đón chúng ta, chúng ta liền tự mình trở về.”
Sở Ngu không nói thêm gì nữa, chỉ yên lặng vào phòng thu dọn tay nải. Nói là thu dọn, kỳ thực cũng chẳng có gì để mang theo, vỏn vẹn chỉ có hai ba bộ tố y, những món đã cũ nát nàng đều không muốn mang về, liền trực tiếp vứt bỏ.
Kim Ấu đứng ngoài cửa sổ, trong lòng ẩn ẩn chút bất an. Hôm nay các nàng xuống núi hồi phủ, nhưng mẹ của nàng có nói lão gia đã nâng Hồ thị lên làm chính thất rồi. Chuyện này nếu để cô nương biết được, ắt hẳn sẽ xảy ra chuyện mất.
...
Ngày thứ hai, Lâm gia quả nhiên không phái người tới đón. Sở Ngu khinh khỉnh nhếch khóe miệng. Hồ thị quả thật là có bản lĩnh, dỗ dành phụ thân nàng đến mức chính bản thân ông có mấy đứa nữ nhi cũng quên bẵng đi mất.
Chuyến xuống núi này thật chẳng dễ dàng gì, Sở Ngu cùng Kim Ấu đi ròng rã ước chừng gần hai canh giờ mới đến được chân núi, dùng nốt chút bạc vụn cuối cùng gọi một chiếc xe ngựa, rốt cuộc cũng vội vã đuổi kịp về Lâm gia trước bữa cơm trưa.
Tiểu tư trông cửa nhìn hồi lâu mới nhận ra Sở Ngu, vội vàng để hai người vào trong, lập tức đi thông báo cho quản gia.
Kim ma ma từ phía sau đi tới, cũng đầy bực dọc: “Nhị cô nương nói cái gì mà Thủy Tiên Các phong thủy tốt, một hai đòi vào ở cho bằng được.”
Mọi người đều dò xét sắc mặt Sở Ngu. Đại cô nương cùng Nhị cô nương từ trước đến nay vốn chẳng hợp nhau. Hai người đã từng vì một cây trâm mà đánh nhau trong sân đến mức cùng rơi xuống hồ, còn bị lão gia phạt quỳ từ đường mất mấy ngày.
Tính tình Đại cô nương là giống hệt cố phu nhân, là cái tính cứng cỏi, nói thế nào cũng không chịu nhượng bộ lấy một phân.
Bởi thế, bọn họ thật sự lo sợ hôm nay Đại cô nương lại tìm Nhị cô nương ầm ĩ. Suy cho cùng thời thế đổi thay, hiện giờ mẫu thân của Nhị cô nương cũng đã trở thành chính thất, nàng ta cũng được coi như là đích nữ rồi.
Sở Ngu cúi đầu khẽ cười, lúc ngẩng đầu lên, trên mặt đã chẳng còn lấy nửa điểm không vui: “Vậy Trần thúc, cứ là Phù Dung Uyển đi, ở đâu mà chẳng là ở.”
Toàn bộ Lâm phủ này khiến nàng cảm thấy ghê tởm đến mức vừa bước vào cửa đã muốn nôn mửa, thì ở chỗ nào lại có gì khác biệt cơ chứ.
Trần quản gia cao hứng vội vàng đồng ý, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm: “Lão gia cùng phu nhân đang dùng cơm ở sảnh ngoài, vẫn chưa biết cô nương đã trở lại đâu, để lão nô đi thông báo một tiếng.”
Kim Ấu muốn bịt miệng Trần quản gia lại nhưng đã không kịp. Quả nhiên liền thấy thần sắc vốn đang ôn hòa của cô nương nhà mình trong nháy mắt cứng đờ.
Sở Ngu nhanh tay túm chặt lấy ống tay áo của Trần quản gia: “Phu nhân? Vị phu nhân nào?”
Trần quản gia nhìn Kim Ấu rồi lại nhìn Kim ma ma, tức khắc hiểu rõ. Hóa ra, chưa có ai nói cho Đại cô nương chuyện lão gia đã đưa Hồ thị lên làm chính thất a?
Trần quản gia run run khóe miệng không dám nói, vẫn là Kim ma ma lên tiếng kể rõ ngọn nguồn. Tóm lại chính là: đệ nhất nhậm phu nhân Cố thị qua đời chưa được mấy ngày, Đại cô nương đã bị đưa vào trong chùa, ngay sau đó lão gia liền nâng Hồ thị lên làm chính thất. Nguyên nhân chẳng có gì khác, Hồ thị mang thai, ả lại thích ăn chua, lão gia cho rằng đó là con trai, trong lúc vui vẻ liền trực tiếp nâng ả lên làm chính phu nhân.
Thân thể Sở Ngu hoảng hốt loạng choạng. Nàng nhìn về hướng sảnh trước, hàn quang lóe lên trong ánh mắt thực sự khiến người ta phải ớn lạnh, nàng nhếch khóe miệng: “Hồ thị sinh rồi sao?”
Kim ma ma gật đầu: “Sinh non, thật đúng là một tiểu tử mập mạp. Lão gia bị dỗ ngọt, chuyện gì cũng đều nghe theo ả.”
Sở Ngu xem như đã hiểu rõ ràng. Hiện giờ trong cái nhà này là Hồ thị định đoạt, bản thân nàng chỉ như quả trứng gà, dù thế nào cũng không thể mang đi chọi với đá được. Sở Ngu tỏ tường gật gật đầu: “Vậy ta đi thay bộ y phục sạch sẽ trước, rồi sẽ đi thỉnh an phụ thân.”
Trần quản gia không ngờ Đại cô nương lại dễ nói chuyện như vậy, nhất thời ngẩn người. Đổi lại là trước kia, Đại cô nương mà không làm ầm ĩ lên một hai ngày thì quyết chẳng chịu buông tha.
Nơi sảnh ngoài, một nhà đang hòa thuận vui vẻ dùng bữa. Lâm Hứa cầm chiếc trống bỏi trêu đùa nhi tử, ông ta cuối cùng cũng có con trai nối dõi, trong lòng khỏi phải nói là vui sướng đến nhường nào.
Lâm Duyệt Nhi vận một thân y phục phấn hồng ngồi bên cạnh, làm nũng nói: “Cha có đệ đệ rồi, liền không còn thương Duyệt Nhi nữa a.”
Lâm Hứa bị nha đầu này chọc cho cười không ngớt. Hồ thị gắp một đũa thịt bỏ vào bát Lâm Duyệt Nhi: “Ăn phần của con đi, còn đòi tranh giành tình cảm với đệ đệ con nữa sao?”
Trần quản gia đứng ngoài cửa một lát, đành phải cắt ngang niềm vui thiên luân của gia đình này: “Lão gia, phu nhân, Đại cô nương hồi phủ rồi ạ.”
Dứt lời, không khí bỗng nhiên ngưng trệ. Suốt một năm qua, Lâm gia phảng phất như chỉ có một vị tiểu thư là Lâm Duyệt Nhi. Chợt nhắc tới Đại cô nương, ngay cả Lâm Hứa cũng chưa kịp phản ứng. Ông ta cau mày: “Cớ sao không lên tiếng gọi người đi đón, lại cứ thế tự mình chạy về đây?”
Lâm Duyệt Nhi bĩu môi: “Đúng đó a, tỷ tỷ làm vậy thật khó coi biết bao.”
Hồ thị trừng mắt nhìn con gái một cái ý bảo im miệng, ngay sau đó thay đổi thành dáng vẻ hòa ái dễ gần: “Ây da, đều tại ta, lão gia xem, từ lúc sinh nhi tử liền quên khuấy mất chuyện này. Nha đầu Sở Ngu đi cũng đã được một năm, là nên trở về phủ rồi.”
Lâm Hứa gật đầu, trong lòng cũng không rõ là mùi vị gì. Nữ nhi này đã từng rất được ông ta yêu thương, nếu không phải mẹ của nàng vô lý, thì cũng không đến mức khiến cho phụ tử sinh ra bao hiềm khích.
“Bày thêm một bộ bát đũa nữa.”
Nhận được mệnh lệnh của lão gia, Trần quản gia cao hứng vâng lời lui ra.
Sở Ngu đã thay một bộ y phục khác, nhưng vẫn là y phục trắng đơn sơ. Hơn nữa nàng ở trong chùa một năm, cơ hồ không bước chân ra khỏi cửa, khuôn mặt nhỏ chỉ bằng bàn tay kia tái nhợt, chẳng còn chút huyết sắc.
Ánh mắt đầu tiên Lâm Hứa nhìn thấy nàng liền nhíu mày: “Gầy đến mức da bọc xương thế này, trong chùa không cho con ăn cơm hay sao?”
Sở Ngu liếc mắt nhìn con trai mà Lâm Hứa đang ôm trong tay, đó ắt hẳn là vị đệ đệ mới sinh của nàng đi. Nàng nhếch khóe miệng, ngọt ngào nói: “Trong chùa canh suông nước lạt, ăn cùng không ăn có gì khác biệt đâu. Bất quá cũng không đáng ngại, phụ thân có tiểu đệ đệ, đây mới là đại sự của nhà chúng ta.”
Nghe vậy, Hồ thị kinh ngạc quay đầu liếc nhìn nha đầu này một cái. Ây da, nha đầu này, vào chùa ở một năm trở về tâm tư liền trở nên khéo léo, lại biết nhặt lời êm tai dỗ cho lão gia vui lòng.
Sắc mặt Lâm Hứa lúc này mới hòa hoãn đôi chút: “Con cũng chịu khổ rồi, ngồi xuống dùng bữa đi. Một bàn đồ ăn này đều là do mẫu thân con tự mình xuống bếp nấu đó.”
Thân hình Sở Ngu khựng lại, đứng chôn chân tại chỗ hít một ngụm khí lạnh. Nếu Lâm Hứa không đề cập tới hai chữ "mẫu thân", hôm nay nàng sẽ tiếp tục nhẫn nhịn, trước cứ dỗ cho ông ta cao hứng rồi tính sau. Chỉ là...
Sở Ngu khẽ dừng một chút, vẫn là ngồi xuống, nhàn nhạt cất lời: “Nếu mẫu thân còn sống, với tay nghề của người, nhất định cũng có thể nấu cho phụ thân một bàn đồ ăn thật ngon.”
Bỗng dưng, cả gian phòng chìm vào tĩnh lặng. Hồ thị liếc mắt dò xét sắc mặt của Lâm Hứa, quả nhiên không mấy tốt đẹp, lúc này ả mới đánh bạo lên tiếng: “Cái nha đầu nhà con nói bậy bạ gì đó. Mẹ ruột của con đã không còn, sau này ta chính là mẹ ruột của con. Từ trước đến nay có chỗ nào chăm sóc chưa vẹn toàn, sau này ta nhất định sẽ yêu thương con gấp bội.”
"Cạch" một tiếng, Lâm Hứa đem đôi đũa trúc hung hăng đập mạnh xuống bàn. Ông ta lạnh mặt quát: “Về sau cái Lâm gia này, không có ai là Cố thị cả! Mẹ của con đang ngồi ngay trước mặt con đây, đã nghe rõ chưa!”
Sở Ngu ngẩng đầu nhìn về phía Hồ thị. Nàng vốn không muốn chọc cho Lâm Hứa tức giận. Nàng đã nhẫn nhịn một năm, ròng rã suốt một năm trời, tuyệt đối không thể vì việc nhỏ mà làm hỏng đại cục!
Sở Ngu đành miễn cưỡng nhếch khóe miệng: “Hóa ra phụ thân đang nói đến Hồ di nương. Hồ di nương nấu ăn cũng ngon, hương vị rất đậm đà.”
Hồ thị liếc xéo nàng một cái rồi gật đầu cười giả lả. Nào ngờ Lâm Hứa vẫn không vừa lòng: “Từ hôm nay trở đi, bà ấy chính là mẹ ruột của con. Nếu con không muốn gọi thành tiếng, vậy bàn ăn của Lâm gia này, sau này con cũng đừng bước lên nữa!”
Không ngờ cha lại nổi trận lôi đình lớn đến thế, Lâm Duyệt Nhi rụt cổ cúi đầu ăn cơm, trong lòng còn sinh ra chút đồng tình với Lâm Sở Ngu.
Sở Ngu trầm mặc một thoáng, lập tức đứng dậy: “Vâng, phụ thân nói chí phải, bàn ăn của Lâm gia này, ta tốt nhất là không nên dùng thì hơn.”
Dứt lời, nàng quay đầu đi thẳng, Lâm Hứa tức đến mức suýt chút nữa quăng vỡ chén bát, dọa cho con trai nhỏ trong lòng giật mình khóc òa lên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


