Sở Ngu đang trên đường về An Hỉ đường, không ngờ bên phía An Hỉ đường kia, lão thái thái đang ép Lâm Hứa viết hưu thư, lập di chúc.
Nàng từ ngày đầu tiên tới Dung gia đã biết, tuy rằng đại phòng nhị phòng đều có chính thất, lại thêm Ngọc thị quản lý chuyện lớn nhỏ trong hậu trạch, nhưng thực ra cả Dung gia này người có tiếng nói, chỉ có một mình lão thái thái.
Bà là người tính tình cứng rắn, có lẽ liên quan đến việc thời trẻ Dung gia chưa được phong quan, bà phải xuất đầu lộ diện làm ăn buôn bán, nên nói chuyện làm việc đều dứt khoát, mạnh mẽ.
Nhưng Sở Ngu thực sự không thể ngờ đến, lão thái thái dám ép Lâm Hứa viết hưu thư lập di chúc.
Đâu chỉ Sở Ngu không ngờ tới, Hồ thị lại càng không nghĩ đến, lão thái thái Dung gia này lại là một người ngang ngược!
Tề ma ma đưa bút mực lên, lão thái thái lại nói: “Nếu chuyện này ngươi đồng ý, không cần người khác đáp ứng, lão bà tử ta sẽ mua toàn bộ số vải vóc tồn đọng kia của ngươi, giải quyết cái họa lửa sém lông mày cho Lâm gia ngươi.”
Lâm Hứa mím chặt môi, khoản nợ nhập hàng lúc trước mắt thấy sắp đến hạn, kết quả việc làm ăn của tiệm vải luôn không tốt, hàng không bán được, số tiền này cũng không có cách nào trả......
Mấy năm nay việc làm ăn của Lâm gia nhìn có vẻ lớn, thực chất lại là ngoài mạnh trong rỗng, ông lại đem tiền rải vào các mối làm ăn ở khắp nơi, lúc này mới gặp phải rắc rối.
Lão thái thái muốn một nửa gia sản Lâm gia cho Sở Ngu, thực ra cũng không phải là không thể.
Nha đầu Sở Ngu này, rốt cuộc vẫn là con gái của Lâm Hứa hắn.
Nhưng phải hưu thê...
Hắn nhìn Hồ thị một cái, Hồ thị đang trợn to hai mắt nhìn hắn: “Lão gia! Dung gia thế này là khinh người quá đáng!”
Lâm Duyệt Nhi cũng sợ hãi, kéo kéo góc áo Lâm Hứa: “Cha, chúng ta về nhà đi...”
Lão thái thái cũng biết chuyện này khó xử, lại cười một tiếng nói: “Cũng chỉ là hưu thê thôi, đâu có nói không cho ngươi nạp nàng vào cửa làm thiếp thất một lần nữa.”
Chân mày Lâm Hứa giãn ra, còn chưa kịp mở miệng, lão thái thái lại thình lình nói: “Lúc trước ngươi đối với khuê nữ nhà ta, lại chẳng có tình nghĩa như vậy.”
Sắc mặt Lâm Hứa trầm xuống: “Ta viết, đều viết theo ý ngài.”
Cho đến khi Lâm Hứa lập xong di chúc, sau này gia sản Lâm gia có một nửa là của Lâm Sở Ngu, trong lòng Hồ thị đau đớn hệt như bị dao nhỏ đâm.
Một nửa, một nửa gia sản đấy!
Lâm Hứa dìu Hồ thị đã đứng không vững, ở hành lang dài bên ngoài An Hỉ đường thì đụng phải Sở Ngu.
Lâm Hứa mang thần sắc phức tạp nhìn nàng một cái, cái gì cũng không nói liền bỏ đi.
Vẫn là Tề ma ma kể lại cho Sở Ngu việc này, sợ nàng sẽ trách lão thái thái, còn trấn an vài câu: “Lão thái thái cũng là nghĩ cho người, người ở Dung gia phải chịu uỷ khuất, hiện giờ bắt bọn họ chịu chút khổ sở này, căn bản chẳng tính là gì.”
Sở Ngu ngẩn ra, không ngờ tới lão thái thái sẽ vì nàng, vì mẫu thân nàng mà làm đến mức độ này.
Nàng gật đầu nói: “Tề ma ma, ta hiểu, ngoại tổ mẫu là xót thương ta.”
Tề ma ma thấy nàng hiểu chuyện, liền yên tâm.
Thấy lão thái thái từ gian trong bước ra, Sở Ngu vội chạy đến đón.
Dao Trúc đi theo phía sau lão thái thái, trong tay còn xách theo hộp thức ăn: “Sở cô nương đang ở đây, chi bằng để Sở cô nương đưa đi đi, hai ngày nay thân thể ngài hư nhược, ban nãy lại vừa động hỏa khí, vẫn nên nghỉ ngơi cho tốt mới phải.”
Sở Ngu nhướng mày: “Đây là muốn đưa cho ai vậy?”
Dao Trúc liếc nhìn lão thái thái, lão thái thái chỉ khẽ buông tiếng thở dài, Dao Trúc mới nói: “Hôm nay là ngày giỗ của tiền phu nhân Lộ thị, hàng năm vào ngày này nhị công tử đều không động tới đồ mặn, lão thái thái biết trong lòng ngài ấy khổ sở, cũng không có cách nào khác, chỉ đành sai phòng bếp nhỏ làm vài món thức ăn chay ngon miệng đưa sang Vị Dật hiên.”
Sở Ngu nhíu mày, cho nên Dung Đình hôm nay quậy phá một trận như thế, là bởi vì ngày giỗ của mẫu thân hắn, trong lòng hắn không thoải mái ư?
Sở Ngu ngẩng đầu: “Ngoại tổ mẫu, con thay người đưa qua đó.”
Không ngờ mới từ Vị Dật hiên trở về, lại phải đi thêm một chuyến, Sở Ngu nhìn hộp thức ăn Trần Tử Tâm để quên, liền xách theo qua đó luôn.
Bên ngoài Vị Dật hiên tiếng chiêng trống đã dứt, Sở Ngu đi đến đường mòn cũng chẳng nghe thấy một chút tiếng động nào, bước chân nàng hơi chậm lại, sau đó mới rảo bước đi qua.
Gánh hát đã rút, chiếc ghế dựa gỗ đỏ lúc nãy Dung Đình ngồi đổ nghiêng sang một bên, một trận gió thổi qua, chỉ thấy lá cây cuốn bay đầy đất.
Thế nhưng lại sinh ra ba phần thê lương.
Bỗng nhiên, cửa phòng ngủ mở ra, một người vội vàng chạy từ bên trong ra, khi nhìn thấy Sở cô nương đang đứng giữa sân thì không khỏi sửng sốt.
Sở Ngu nhận ra hắn, hắn là hạ nhân bên người Dung Đình.
Quan Bắc gấp đến đổ đầy đầu mồ hôi, nhưng vẫn tranh thủ thời gian hỏi Sở Ngu một câu: “Sở cô nương sao lại tới đây?”
Sở Ngu hai tay đều xách hộp thức ăn, một cái là của lão thái thái, một cái là của Trần Tử Tâm.
Nàng giơ phần mà lão thái thái chuẩn bị lên, đáp: “Ngoại tổ mẫu bảo ta mang đồ ăn cho Đình ca ca.”
Dứt lời, ngoài sân lại có người bước vào, Quan Bắc vội đón lấy hộp thức ăn trong tay Sở Ngu, hối hả nói: “Phiền Sở cô nương thay công tử tạ ơn lão thái thái.”
Dứt lời Quan Bắc vội vàng chạy ra đón người, Sở Ngu nghiêng người nhìn sang, thấy cực kỳ quen mắt.
Mất một lúc lâu nàng mới nhớ ra, đây chẳng phải là đại phu ở ngõ Lộc Hà sao?
Chẳng mấy chốc Quan Bắc đã đưa đại phu vào phòng ngủ, trong lúc nhất thời nha hoàn tiểu tư của Vị Dật hiên đều bận rộn thu dọn tàn cuộc trong sân, cũng không ai để ý tới nàng.
Từ một góc khác truyền đến tiếng cãi cọ ầm ĩ, bước chân đang muốn rời đi của Sở Ngu bỗng khựng lại, chỉ thấy một nha hoàn đi đứng vội vã, hốc mắt đỏ hoe chạy chậm đi ra.
Nàng khóc lóc nói với hai nha hoàn khác: “Ả ta tính là cái thá gì cơ chứ, chỉ là một kẻ bán mình, dựa vào cái gì mà ở Vị Dật hiên diễu võ dương oai, nếu không phải tại ả thì nhị công tử đã chẳng bị lão gia đánh đâu!”
Hai người còn lại hùa theo vài câu, lại sợ bị Quỳnh Nương nghe thấy nên sớm im bặt.
Sở Ngu ngẩng đầu nhìn thoáng qua gian phòng của Quỳnh Nương kia, Dung Đình đưa một xướng kỹ về nhà, Dung Chính Huyên sao có thể dung túng, hai cha con ắt hẳn lại xảy ra một trận tranh chấp.
Hèn chi ban nãy Quan Bắc lại sốt ruột mời đại phu vào như vậy, hóa ra Dung Đình lại ăn đòn roi.
Mũi chân Sở Ngu xoay một cái, nàng đỡ chiếc ghế dựa dưới gốc cây ban nãy lên, lấy khăn tay cẩn thận lau sạch bụi rồi mới ngồi xuống.
Nửa ngày sau Quan Bắc mới tiễn đại phu đi ra, vừa quay đầu lại thì nhìn thấy Sở Ngu vẫn chưa rời đi, thậm chí còn đang ngồi dưới gốc cây thảnh thơi đung đưa mũi chân.
Hắn sửng sốt trong chốc lát, vuốt vuốt đầu bước tới: “Sở cô nương đây là?”
Động tác của Sở Ngu cứng đờ, vội đứng lên cười cười với Quan Bắc: “À, ta nhớ ra ở đây còn có một phần điểm tâm chưa đưa cho Đình ca ca.”
Nàng nói rồi thuận thế xách hộp thức ăn mà Trần Tử Tâm đã chuẩn bị lên.
Quan Bắc đang muốn vươn tay nhận lấy, bỗng nhiên trong phòng ngủ vang lên tiếng "ầm", sắc mặt Quan Bắc biến đổi, trầm giọng mắng một câu hỏng bét, liền quay đầu chạy vào.
Tay Sở Ngu đang muốn đưa tới bỗng cứng đờ, do dự một thoáng rồi cũng đi theo.
Cửa sổ gỗ lê mở hé hắt vào những tia sáng nhạt. Bên trong phòng ngủ một nửa sáng sủa một nửa tối tăm, Dung Đình cởi trần nửa người trên ngồi trong bóng tối, chiếc bàn tròn vốn kê ngay ngắn ở giữa nay đổ nghiêng sang một bên, một đĩa long nhãn lăn lóc khắp nơi.
Sở Ngu dừng bước ngoài cửa, ánh mắt dừng lại trên tấm lưng chằng chịt vết thương của nam nhân, không khỏi có chút kinh ngạc.
Nhìn qua đều là vết roi, xem ra bị Dung Chính Huyên đánh đòn không ít.
Vết thương cũ vẫn chưa lặn, lại thêm vết thương mới, thế nên trông có phần dữ tợn.
“Tiểu nha đầu, ngươi không biết e lệ à.”
Sở Ngu đột nhiên bừng tỉnh, vừa ngẩng đầu liền bắt gặp đôi mắt hơi xếch đầy đa tình kia của Dung Đình, đang mang theo vài phần ý cười lười nhác nhìn mình.
Mặt Sở Ngu nóng bừng lên, nàng rủ mắt quay mặt đi, miệng còn nói: “Muội thay ngoại tổ mẫu tới đưa vài món đồ ăn, còn có Trần...”
Sở Ngu đang nói bỗng nhiên kinh hô một tiếng, thì ra là Dung Đình đã thắt xong đai lưng, khi bước qua bậu cửa đi ngang qua Sở Ngu, hắn giơ tay gõ đầu nàng một cái.
Dung Đình khoanh tay tựa vào ngoài cửa, trong sân Quan Bắc đã dọn xong đồ ăn chay mà lão thái thái đưa tới, nhân tiện bày luôn mấy món điểm tâm trong hộp thức ăn kia ra.
Dung Đình liếc mắt nhìn, lơ đãng lên tiếng: “Tiểu nha đầu có lương tâm đấy, biết báo đáp ca ca rồi à?”
“......”
Sở Ngu mím môi: “Đó là Trần tỷ tỷ mang tới cho huynh, nhưng ban nãy thấy Đình ca ca đi cùng Quỳnh Nương thân thiết quá nên tỷ ấy bỏ chạy rồi.”
Dung Đình nhướng mày, suýt nữa thì quên mất Quỳnh Nương vẫn còn ở trong sân.
Thấy Dung Đình thất thần nhìn về phía căn phòng kia của Quỳnh Nương, Sở Ngu nghẹn hồi lâu mới hỏi: “Đình ca ca, huynh có đau không?”
Dung Đình chậm rãi thu lại ánh mắt, rủ mắt nhìn tiểu cô nương trước mặt, dường như bị câu hỏi của Sở Ngu làm cho nghẹn lời, hắn ngẩn ra một chớp mắt: “Cái gì?”
Đôi tay Sở Ngu bất an giấu ở sau lưng, cúi đầu nhìn hai con cá chép gấm thêu trên hài: “Vô dụng thôi.”
Dung Đình cau mày, hồi lâu cũng chẳng hiểu nha đầu này đang nói cái gì, không khỏi có chút thiếu kiên nhẫn.
“Thế nào, bị sắc đẹp của ca ca mê hoặc đến nỗi nói chuyện cũng không rõ ràng nữa à?”
Sở Ngu: “......”
Nàng ngẩng đầu bất đắc dĩ liếc nhìn Dung Đình một cái, đôi mắt tròn xoe chạm phải ánh mắt hắn, sự phiền muộn trong đáy mắt ngưng tụ thành một tầng, đây là lần đầu tiên Dung Đình nhìn thấy thần sắc nghiêm túc mà bất đắc dĩ như vậy trên khuôn mặt Lâm Sở Ngu.
“Thời điểm ở Lâm gia, cha muội càng thương Lâm Duyệt Nhi hơn, muội mười ngày nửa tháng đều không gặp được ông ta, thỉnh thoảng dùng bữa chung một chỗ, ông ta vẫn luôn khen Duyệt Nhi, giống như là không hề nhìn thấy ta vậy.”
Sở Ngu nói, tủi thân mím môi.
“Ta liền thường xuyên đánh nhau với Lâm Duyệt Nhi, có khi vì một cây trâm, có khi vì một bộ xiêm y, ta chỉ muốn ông ta có thể liếc nhìn ta một cái.”
Sở Ngu dừng lại một chút: “Đình ca ca, từ đường của Lâm gia, muội quỳ chưa chắc đã ít hơn huynh đâu.”
Khóe miệng Dung Đình khẽ cong lên: “Tiểu nha đầu còn rất kiêu ngạo.”
Sở Ngu nhạt nhẽo mỉm cười: “Sau đó huynh thấy đấy, cha muội lại càng không thích muội, cảm thấy mẹ muội không dạy dỗ tốt muội, cảm thấy muội làm mất mặt Lâm gia, vì thế Hồ thị lại càng thêm cao hứng.”
“Cho nên ca ca, huynh muốn làm bọn họ không thoải mái thì cách này vô dụng thôi, hay là huynh đổi biện pháp khác đi.”
Dung Đình hơi nhướng mày, có chút kinh ngạc, không ngờ tới một nha đầu mười ba tuổi lại có thể nói ra được những lời này.
Hắn im lặng hồi lâu: “Vậy ngươi nói xem, biện pháp gì thì tốt hơn.”
Sở Ngu nhíu mày, ánh mắt lướt qua Dung Đình dừng lại ở căn phòng của Quỳnh Nương: “Biện pháp có thể từ từ nghĩ, nhưng nếu chuyện trong viện của Đình ca ca giấu một xướng kỹ truyền ra ngoài, thì sau này thật sự chẳng còn cô nương nào dám gả cho huynh đâu.”
Sở Ngu tự thấy bản thân đã rất phúc hậu rồi, Dung Đình giúp nàng một lần, nàng cũng giúp lại hắn một lần, coi như là hòa nhau.
Ai ngờ Dung Đình chợt cúi đầu cười thành tiếng, Sở Ngu khó hiểu liếc hắn một cái.
“Vậy làm sao bây giờ, hay là ta chờ ngươi hai năm, đến lúc đó ngươi gả cho ca ca làm tức phụ nhé?”
“.........”
Sở Ngu bị câu trêu ghẹo này của hắn chọc cho đỏ mặt, còn có chút tức giận.
Nàng có lòng tốt bày mưu tính kế cho hắn, nhưng người này sao lại chẳng đứng đắn chút nào vậy!
Đúng lúc này, một bóng áo phấn lướt qua bên cửa sổ, Trần Tử Tâm ôm ngực rón rén rời khỏi Vị Dật hiên, vội vã băng qua đường mòn vòng qua hành lang dài, dừng lại ở góc ngoặt rồi từ từ ngồi xổm xuống khóc lên.
Ban nãy nàng về phòng mới nhớ ra hôm nay là ngày gì, sau đó lại biết ngoại tổ mẫu bảo Sở Ngu đi Vị Dật hiên đưa thức ăn chay, lúc này nàng mới hớt hải chạy theo.
Lại không ngờ tới sẽ nghe được câu nói kia của nhị ca ca.
Trần Tử Tâm cắn cắn môi, Sở Ngu mấy ngày nay thân cận với nhị ca ca quá, muốn nói nàng không có chút tâm tư nào khác thì nàng ta tuyệt đối không tin.
Nhưng cũng chỉ là một nha đầu mười ba tuổi, sớm ngày chặt đứt ý nghĩ này của nàng thì cũng chẳng có gì đáng ngại.
Nghĩ như vậy, Trần Tử Tâm liền quay trở lại An Hỉ đường.
Chuyện này cũng chỉ có lão thái thái ra mặt, mới có thể răn đe thật tốt nha đầu Sở Ngu này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
