Sở Ngu cả người run lên, thật không hổ là nữ tử của Túy Xuân uyển, giọng nói đều không giống người bình thường, nghe mà ngũ tạng lục phủ đều tê rần.
Lộ Lâm từ ngoài cửa vội vàng đi vào, cau mày thấp giọng nói: "Không phải đã bảo ngươi đợi ở hậu viện sao?"
Quỳnh Nương tủi thân cúi đầu: "Ta, ta thấy công tử đến, muốn tới chào hỏi một tiếng."
Lộ Lâm gãi gãi đầu: "Công tử, hôm nay tên họ Vưu kia muốn chuộc Quỳnh Nương về làm di thái thái, ta liền chuộc Quỳnh Nương rồi đưa đến cho ngài."
Vưu Mãn chính là thấy Dung Đình đối với Quỳnh Nương không bình thường, cố ý muốn làm Dung Đình chướng mắt đây mà.
Dung Đình nén giận thở hắt ra một hơi, giương mắt hỏi: "Đưa đến cho ta, để ta nuôi à?"
Lộ Lâm khựng lại, lẩm bẩm: "Không phải ngài thích..."
Huyệt thái dương của Dung Đình giật giật hai cái, trầm mặt ngậm miệng không nói.
Sở Ngu lén liếc Quỳnh Nương đang đứng một bên trong mắt đẫm lệ, cái dáng vẻ thấy mà thương này, thật khiến người ta đau lòng.
Quỳnh Nương thấy tình hình này, sợ Dung Đình không cần nàng, liền muốn níu kéo để giữ người lại, cho nàng một đêm, nàng chắc chắn có thể chiều chuộng khiến ngài ấy ngoan ngoãn!
Dung Đình hơi nghiêng người, tránh khỏi tay Quỳnh Nương.
Quỳnh Nương nũng nịu khuyên hắn ở lại dùng bữa, nhưng rốt cuộc cũng không có kết quả.
Không bao lâu sau, Sở Ngu liền trở về Dung trạch.
Vết thương này của nàng nằm trên trán, thực sự quá nổi bật, dọc đường đi bị nha hoàn tiểu tư lén lút đánh giá. Hơn nữa bên cạnh nàng còn có một Dung Đình sắc mặt không được tốt, điều này càng làm cho người ta hiểu lầm.
Sở cô nương bị đánh?
Bị nhị công tử đánh?
Chuyện hậu trạch truyền đi nhanh hơn bất cứ thứ gì, trên đường Sở Ngu từ cửa chính đến An Hỉ đường, lời này đã truyền tới tai lão thái thái.
Cho nên Sở Ngu vừa mới đến An Hỉ đường, liền thấy lão thái thái và Tề ma ma đang đứng chờ nàng ngoài sân.
Tề ma ma đỡ lão thái thái bước lên đón, lão thái thái đau lòng chạm nhẹ vào trán nàng: "Con, vết thương này của con, thật sự là do tên tiểu tử hỗn xược Dung Đình kia đánh sao?"
Trần Tử Tâm từ trong phòng đi ra, vừa mới dừng bước đã nghe thấy lão thái thái hỏi như vậy, nhìn bộ dáng chật vật này của Sở Ngu, cũng không khỏi ngẩn ra.
Nhị ca ca sao lại có thể ra tay nặng như vậy.
Trần Tử Tâm nhíu mày hỏi: "Sở Ngu, có phải muội đã chọc nhị ca ca tức giận không?"
Ai ngờ giọng điệu tức giận của lão thái thái không khỏi lớn hơn một chút: "Nó thật đúng là khinh Dung gia ta không có người!"
Sở Ngu há miệng, nửa ngày không chen được lời nào, mãi cho đến khi vào An Hỉ đường đóng cửa lại nói chuyện, lão thái thái hòa hoãn hơn một chút, nàng mới đem chân tướng nói rõ ràng với lão thái thái.
Lão thái thái im lặng hồi lâu: "Con nói là, tên tiểu tử Dung Đình kia đã giúp con?"
Sở Ngu mỉm cười gật đầu: "Vâng, Đình ca ca còn xử lý vết thương cho con, nếu không chắc chắn sẽ làm ngoại tổ mẫu sợ hãi."
Lão thái thái nguôi giận, lại hỏi: "Vậy kẻ ức hiếp con trên đường đã bắt được chưa?"
Sở Ngu rũ mắt lắc đầu: "Bọn chúng thấy Đình ca ca đến liền chạy cả rồi, con cũng chỉ bị thương ngoài da, ngoại tổ mẫu đừng lo lắng."
Trần Tử Tâm vội hỏi: "Vậy nhị ca ca có bị thương không?"
Sở Ngu lắc đầu: "Không đâu, Trần tỷ tỷ yên tâm."
Sở Ngu nhìn Trần Tử Tâm, lại nghĩ đến việc Dung Đình còn nuôi một xướng kỹ ở tư dinh, không khỏi có chút bi ai, nhưng nàng rốt cuộc không tiện nói nhiều.
Sở Ngu không kể chuyện người Lâm gia tới kinh thành với lão thái thái, nhưng không bao lâu sau lão thái thái vẫn biết được.
Ngày đó sau khi Dung Đình dẫn Sở Ngu rời đi, Lâm Hứa liền trách cứ Hồ thị, nếu không phải bà ta tranh chấp với Sở Ngu, cũng không đến mức kết cục khó coi như vậy, lại còn đắc tội với chưởng sự của Lộ gia.
Hồ thị cũng sợ tự mình làm hỏng chuyện, liền nghĩ biện pháp sai người đến Dung gia đưa tin, cầu xin Sở Ngu ra ngoài gặp mặt một lần.
Sở Ngu từ chối hai lần, ai ngờ Hồ thị vẫn chưa từ bỏ ý định, ngày nào cũng tới.
Thường đi dọc bờ sông, làm sao có chuyện không ướt giày, đây không phải liền đụng mặt Tề ma ma bên người lão thái thái sao.
Tề ma ma mời Hồ thị vào gặp lão thái thái, Hồ thị thực sự sợ hãi, bà ta cho rằng lão thái thái đã biết vết thương của Sở Ngu từ đâu mà có, liền tranh nói trước: "Ta, ta chỉ là đến thăm Sở Ngu, không biết vết thương của nha đầu này đã đỡ chút nào chưa."
Chỉ một câu này, Hồ thị đã tự bán đứng bản thân hoàn toàn. Lão thái thái chỉ hơi gạn hỏi hai câu, liền biết vết thương của Sở Ngu rốt cuộc từ đâu mà ra.
Cụ tức giận đập vỡ cả chung trà, bắt Hồ thị dẫn đường, phái người đi mời cả nhà Lâm gia bọn họ đến.
Sở Ngu đứng yên bên cạnh lão thái thái, cúi đầu không nói. Nàng vốn không muốn làm to chuyện, không ngờ vì những việc này mà lại dây dưa quan hệ với Lâm gia, chỉ ước gì bọn họ mau chóng rời khỏi kinh thành.
Nhưng Hồ thị không biết tốt xấu, hôm nay lại chọc chướng mắt lão thái thái, sợ là sẽ bị mắng cho một trận tơi bời.
Lão thái thái trách Sở Ngu giấu giếm, tính mắng vài câu, vừa quay đầu lại thấy nha đầu này dáng vẻ đầy tủi thân, khiến người ta thật sự không đành lòng quở trách nàng thêm nữa.
Tề ma ma thật sự đã mời cả nhà Lâm gia đến, ngay cả đứa con trai út chưa biết nói của Hồ thị cũng bị bế vào.
Lâm Duyệt Nhi sợ hãi túm chặt y phục của Lâm Hứa, khi bước vào An Hỉ đường nhìn thấy Lâm Sở Ngu đứng phía sau lão thái thái, nàng ta không khỏi đánh giá Sở Ngu hồi lâu.
Bộ y phục này của Lâm Sở Ngu thật xinh đẹp, so với bộ mẹ mua cho nàng ta dịp năm mới còn tốt hơn không biết bao nhiêu lần.
Còn có trâm cài trên đầu nàng, trong lòng Lâm Duyệt Nhi có chút không thoải mái, nhưng sự không thoải mái này rất nhanh đã bị nỗi sợ hãi thay thế.
Bởi vì lão thái thái ngồi trên thượng tọa đang dùng sắc mặt bất thiện nhìn cả nhà bọn họ, ngay cả một tiếng "Ngồi", cũng nói ra đầy lạnh lẽo.
Lão thái thái thần sắc uy nghiêm, giọng điệu trầm thấp, nhấp một ngụm trà mới chậm rãi nói: "Sở nha đầu, con ra ngoài trước đi."
Sở Ngu sửng sốt trong chớp mắt, thức thời gật đầu lui ra.
Nàng đứng thẳng ngoài cửa một lát, lão thái thái không cho nàng nghe, hẳn là cũng sợ nàng khó xử, dù sao Lâm Hứa cũng là phụ thân của nàng.
Sở Ngu nghiêng đầu nhìn vào trong, nhưng thật sự, nàng vẫn rất muốn xem Lâm Hứa và Hồ thị chịu bẽ mặt cơ.
Bên kia, Trần Tử Tâm xách theo hộp đồ ăn, rảo bước cực nhanh đi tới.
Nàng kéo Sở Ngu đến dưới hành lang dài, trên mặt mang theo một chút ý cười mất tự nhiên, hỏi: "Lúc nãy muội nói, là nhị ca ca đã giúp muội?"
Sở Ngu chần chừ gật đầu.
Khóe miệng Trần Tử Tâm nhẹ nhàng nhếch lên: "Vậy chúng ta đi cảm ơn nhị ca ca đi, tỷ đã thay muội chuẩn bị chút điểm tâm, đều là món nhị ca ca thích ăn."
Sở Ngu nhướng mày, không bỏ qua việc Trần Tử Tâm nói chính là, "chúng ta"...
Tỷ ấy là muốn tìm cớ đi gặp nhị ca ca đây mà.
Dung Cẩn mang sắc mặt không được tốt đi từ Vị Dật hiên ra, khi nhìn thấy hai tiểu cô nương phía trước, huynh ấy bỗng nhiên khựng lại.
Trần Tử Tâm tò mò nhìn về phía sau lưng huynh ấy: "Cẩn ca ca, nhị ca ca đang làm gì vậy?"
Dung Cẩn liếc mắt nhìn hộp đồ ăn trên tay Trần Tử Tâm, cảm thấy đau cả đầu.
Huynh ấy buông tiếng thở dài: "Các muội vào đi, đặt đồ xuống rồi đi ngay, đừng chọc nhị ca ca của các muội tức giận."
Vừa rồi huynh ấy mới đỏ mặt tía tai với Dung Đình, lúc này chỉ sợ cơn giận vẫn chưa xuôi, hai nha đầu này đi vào cũng chỉ là tìm mắng mà thôi.
Trần Tử Tâm và Sở Ngu liếc nhìn nhau, có chút do dự tiến về phía Vị Dật hiên hai bước.
Sở Ngu trợn mắt há hốc mồm nhìn tình hình trong viện, Dung Đình không biết chuyển từ đâu đến một cái sân khấu, rất có ý muốn dọn cả Hồng Khang viên vào Dung trạch.
Huynh ấy là muốn mở rạp hát ở đây sao?
Hai người đứng ngoài cửa một lát, Dung Đình đang ngồi trên chiếc ghế gỗ đỏ, vắt chéo hai chân, một tay chống cằm nghe hát tuồng, dáng vẻ vô cùng thảnh thơi.
Trần Tử Tâm đang muốn tiến lên, bỗng nhiên một nữ tử từ gian trong đi ra, e lệ dâng cho Dung Đình một chén trà, nàng ta nháy mắt ngây ngẩn cả người.
Sở Ngu nhìn theo ánh mắt của Trần Tử Tâm, trong lòng kinh ngạc, đây không phải là...
Quỳnh Nương sao?
Dung Đình mang xướng kỹ về nhà?
Sở Ngu không khỏi thổn thức, hèn chi vừa rồi Dung Cẩn lại mang vẻ mặt giận dữ rời khỏi nơi này.
Trần Tử Tâm quay đầu bỏ chạy ngay lập tức, Sở Ngu vẫn còn đứng lặng tại chỗ.
Nàng nhìn Dung Đình như vậy, không hiểu sao lại thấy tĩnh tâm. Thiếu niên cứ thế ngồi dưới bóng cây cổ thụ, những bóng cây loang lổ in trên mặt hắn, khắc họa ngũ quan tinh xảo kia càng thêm thâm thúy.
Sở Ngu mím mím môi, hắn thật quá làm càn rồi.
Dám ở Dung gia làm loạn như vậy, lại còn dẫn theo cả xướng kỹ mang về.
Nhưng nàng nhìn kiểu gì cũng thấy ánh mắt của người này đầy lơ đãng, căn bản không hề đặt trên sân khấu.
Sở Ngu quay đầu nhặt hộp đồ ăn mà Trần Tử Tâm ném xuống, lặng lẽ rời đi.
Huynh ấy thực ra không giống như người khác nói hỗn hào không kiêng nể gì như vậy, nhiều nhất cũng chỉ là muốn làm cho Dung gia không thoải mái mà thôi.
Dung Đình, lại làm sao không phải là một kẻ đáng thương cơ chứ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)