Tại An Hỉ đường, sau khi Trần Tử Tâm dứt lời, lão thái thái liền không nhúc nhích mà nhìn chằm chằm, nhìn đến mức trong lòng Trần Tử Tâm tê rần.
Nàng sợ ngoại tổ mẫu cảm thấy mình cố ý gây chuyện thị phi, bèn vò vò khăn tay, cúi đầu nói thêm một câu: “Thật sự không phải Tâm nhi nói bừa, con nghe thấy nhị ca ca nói, muốn Sở Ngu sau này làm nương tử của huynh ấy......”
Lão thái thái nhíu mày, Trần Tử Tâm hẳn là không bịa chuyện để lừa bà, có lẽ Dung Đình thật sự đã nói như vậy.
Nhưng nha đầu Sở Ngu kia mới bao lớn chứ, huống hồ, chính là bà đã sai nha đầu đó đi đưa đồ ăn.
Lão thái thái xua tay, cảm thấy đau cả đầu: “Con ra ngoài đi, chỗ Sở nha đầu ta tự có lời để nói, tâm tư của con cũng thu liễm lại đi.”
Trần Tử Tâm nghẹn lời, chậm chạp đứng lên hơi cúi người chào lão thái thái: “Ngoại tổ mẫu nghỉ ngơi, Tâm nhi xin phép lui trước......”
Trần Tử Tâm lưu luyến cất bước, luôn mong nhìn thấy chút thần sắc lo lắng trên mặt lão thái thái, nhưng lại chẳng có lấy nửa phần.
Nàng cắn cắn môi, ngoại tổ mẫu không muốn để nàng gả cho nhị ca ca, chẳng lẽ lại vui vẻ nhìn thấy Sở Ngu và nhị ca ca qua lại ngày càng gần gũi sao?
Trần Tử Tâm ánh mắt vô thần đi tới, vừa lúc bắt gặp Sở Ngu trở về, nàng mím chặt môi, trong lòng có chút không vui, nhưng cũng không tiện cứ thế mà trách cứ Sở Ngu.
Có thể trách cứ nàng chuyện gì đây? Chẳng phải là vô cớ làm trò cười cho người ta sao.
Diễu võ giương oai sao?
Trần Tử Tâm lạnh lùng liếc nàng một cái, mất kiên nhẫn nói: “Ta biết rồi.”
Sở Ngu hơi nhíu mày, không biết Trần Tử Tâm lại bị làm sao, chẳng lẽ vẫn còn vì chuyện của Quỳnh Nương mà buồn bã?
Sở Ngu lắc lắc đầu, nhấc chân định về phòng mình, lại bị Tề ma ma gọi lại ở ngoài cửa.
“Cô nương, lão thái thái gọi người tới trước mặt hầu hạ.”
Sở Ngu khựng lại, ánh mắt Tề ma ma nhìn nàng có chút khác thường, mang dáng vẻ như muốn nói điều gì nhưng lại không dám.
Trong phòng lão thái thái đang đốt hương, mùi vị này Sở Ngu ngửi không quen, có chút sặc sụa, giống mùi nhang nến trong chùa miếu.
Sở Ngu bước vào buồng trong, lão thái thái liền sai người dập hương đi.
Sở Ngu ngoan ngoãn ngồi bên mép giường, ngẩng đầu nhìn lão thái thái: “Ngoại tổ mẫu, người nói đi ạ.”
Lão thái thái cười hai tiếng, đưa tay vuốt ve búi tóc tròn trên đầu nàng: “Vừa mới đi Vị Dật hiên, nhìn thấy Đình ca ca của con rồi chứ?”
Sở Ngu chớp chớp mắt: “Gặp rồi ạ, thức ăn ngoại tổ mẫu bảo con đưa cũng đã đưa đến.”
Lão thái thái khẽ gật đầu, chậm rãi thở ra một hơi, qua nửa khắc sau mới lại hỏi: “Con dạo gần đây, qua lại với Đình ca ca của con cũng coi như gần gũi.”
Trong lòng Sở Ngu đánh thót một cái, đại khái đoán được lời của lão thái thái có ý gì.
Nàng làm bộ không hiểu, ngước đôi mắt ngây thơ vô tội lên nhìn: “Đều sống chung một nhà, coi như là gần gũi ạ.”
Lão thái thái bị nàng nói như vậy, những lời định nói đành nuốt trở vào bụng.
Bà luôn cảm thấy dùng lời này để nhắc nhở Sở nha đầu thì có chút băn khoăn, đứa nhỏ này hãy còn nhỏ, làm gì có nhiều tâm tư đến vậy, nếu bà cứ lấy ác ý mà phỏng đoán, e rằng sẽ làm tổn thương tấm lòng của con bé.
Dù vậy trước khi Sở Ngu đứng dậy, lão thái thái vẫn nhắc thêm một câu: “Tiểu tử Dung Đình kia tính khí ngang tàng, tính tình nóng nảy, con vẫn là nên tránh xa nó một chút thì hơn.”
Sở Ngu hơi nhấp khóe miệng: “Ngoại tổ mẫu nói phải ạ.”
Nàng ra khỏi phòng ngủ của lão thái thái, đứng dưới hành lang dài thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Sở Ngu rũ mắt trầm tư, bỗng nhiên bật cười một tiếng.
Vừa rồi e là Trần Tử Tâm đã khua môi múa mép trước mặt lão thái thái, lão thái thái lúc này mới muốn bóng gió cảnh cáo nàng.
...
Ngày hôm đó, sau khi Sở Ngu rời khỏi Vị Dật hiên, Dung Đình nhìn chằm chằm mấy món đồ chay được bày biện đẹp đẽ trên bàn, một miếng cũng không động đũa.
Mãi đến khi thức ăn nguội ngắt, hắn mới bảo nha hoàn dọn đi.
Quan Bắc thấy thần sắc của hắn không đúng lắm, cho rằng hắn vẫn còn đang giận dỗi lão gia, bèn tận tình khuyên nhủ: “Công tử, tính tình của lão gia ngài cũng không phải không biết, ngài nói ngài cứ một mực đối nghịch với ông ấy làm gì, chịu mấy roi chẳng phải cũng là chuyện thường tình sao......”
Dung Đình nhàn nhạt liếc Quan Bắc một cái: “Ngươi đi lấy mấy túi lá vàng mang đến cho Quỳnh Nương, rồi đuổi nàng ta đi.”
Quan Bắc kinh ngạc kêu lên một tiếng, mãi nửa ngày mới hoàn hồn, hưng phấn không thôi.
Công tử rốt cuộc cũng nghĩ thông suốt rồi, giữ một ả xướng kỹ ở trong nhà thì ra cái thể thống gì chứ.
Quỳnh Nương nhìn mấy túi lá vàng kia, trong lòng hơi động tâm, nhưng rốt cuộc vẫn nhịn xuống.
Nàng đẩy mấy túi vàng ra, đỏ hoe hốc mắt: “Dung công tử, ngài muốn đuổi ta đi sao?”
Quỳnh Nương ở Túy Xuân uyển thứ tốt đẹp gì mà chưa từng thấy qua, đống vàng bạc tài bảo này đúng là có thể làm vốn liếng phòng thân, nhưng hiện giờ nàng đã rời khỏi Túy Xuân uyển, một ả xướng kỹ thì có thể làm được gì?
Nàng phải bám víu vào Dung Đình chứ!
Quỳnh Nương không chịu nhận mấy túi lá vàng, chỉ nói không cần ở lại Dung gia cũng được, nàng sẽ đến căn nhà ở ngõ Lộc Hà của Dung Đình để ở, quả quyết sẽ không gây thêm phiền toái cho hắn.
Quan Bắc đem lời của Quỳnh Nương chuyển đạt cho Dung Đình, Dung Đình đang lúc tâm phiền ý loạn, thiếu kiên nhẫn nói: “Nàng ta thích ở đâu thì ở, tóm lại không thể ở chỗ này.”
Cuối cùng Quỳnh Nương cũng được như ý nguyện lên xe ngựa, đến ngõ Lộc Hà an cư.
Rồi mấy ngày sau đó, Dung Đình cũng không thèm chạy tới Túy Xuân uyển cùng tửu lầu uống rượu nữa, ngược lại có thái độ khác thường, ngày ngày nhốt mình trong phòng, đến cửa cũng không bước ra.
Hành động này thật ra đã làm kinh động đến Tê Xuân viện cùng An Hỉ đường, ngay cả lão thái thái cũng hỏi thăm một câu về động tĩnh của Vị Dật hiên.
Dung Chính Huyên bị lão thái thái hỏi vậy, cũng không khỏi sinh lòng tò mò, mượn cớ quan tâm nhi tử, hiếm khi chịu cất bước đến Vị Dật hiên.
Quan Bắc ngẩn ra, vội dẫn Dung Chính Huyên đến thư phòng, còn thay Dung Đình nói vài câu tốt đẹp.
Khi Dung Chính Huyên đẩy cửa bước vào, Dung Đình vừa lúc gập sổ sách lại, vẻ mặt mất kiên nhẫn ngẩng đầu liếc nhìn người tới một cái,
“Có chuyện gì thì nói thẳng.”
Dung Chính Huyên nghẹn lời: “...... Mấy ngày gần đây, ngươi lại gây chuyện gì rồi?”
Dung Đình giương mắt cười lạnh lùng: “Quả nhiên hiểu con không ai bằng cha, ta đang định châm mồi lửa đốt cái tòa nhà này của nhà ta đây, cha nói xem, ta nên bắt đầu đốt từ chỗ nào cho phải?”
“......”
Dung Chính Huyên phất tay áo bỏ đi, không thèm tự chuốc lấy nhạt nhẽo tới thăm tiểu tử này nữa.
Dung gia cứ như vậy trải qua mấy ngày thái bình hiếm có, ngay cả tâm tình Dung Chính Huyên cũng thông thuận không ít.
Ngọc thị sai người bê một sọt bức họa tới, cùng Dung Chính Huyên bàn bạc chuyện hôn sự của Trần Tử Tâm.
Nàng dùng lực độ vừa phải xoa bóp huyệt thái dương cho Dung Chính Huyên: “Nha đầu Tử Tâm này cũng là do phu thê ta nhìn nó lớn lên, lại được nuôi dưỡng bên cạnh lão thái thái, hiện giờ đã mười lăm rồi, ta làm cữu mẫu, tự nhiên muốn thay nó lưu tâm chuyện hôn sự, nếu chậm trễ thì chẳng còn ai để mà chọn lựa nữa.”
Dung Chính Huyên thực ra cũng không quá để bụng chuyện này, hắn từ trước đến nay thích nhất sự dịu dàng của Ngọc thị, biết nàng có thể quán xuyến tốt việc hậu trạch, liền nói thẳng để nàng tự làm chủ.
Ngọc thị từ đống bức họa này chọn ra mấy vị công tử ca có tướng mạo và gia thế đều xuất chúng, lại sai người đem mấy bức họa đã chọn tốt đưa đến An Hỉ đường cho lão thái thái xem qua.
Lão thái thái đã sớm muốn chọn cho Trần Tử Tâm một mối hôn sự tốt, hiếm khi Ngọc thị lại nghĩ chu đáo thay bà trước một bước, tự nhiên là vui vẻ hớn hở ưng thuận.
Chuyện này Sở Ngu đã biết, Trần Tử Tâm tự nhiên cũng biết.
Nàng đi qua đi lại trong phòng, nàng đã không chỉ một lần sai người đem tin tức này truyền tới Vị Dật hiên, vì sao nhị ca ca lại không có lấy nửa điểm động tĩnh?
Chẳng lẽ thật sự muốn nàng gả cho những kẻ chưa từng gặp mặt kia sao?
Nhị ca ca thật sự nhẫn tâm như vậy sao?
Ngay khi nàng đang phẫn uất bất bình như vậy, bên ngoài bỗng nhiên truyền đến giọng nói của Quan Bắc.
Trong lòng Trần Tử Tâm vui vẻ, Quan Bắc đã tới, vậy nhị ca ca cũng tới sao?
Nàng biết ngay mà, nhị ca ca sao có thể trơ mắt nhìn nàng nghị thân gả cho người khác được!
Ai ngờ khi Trần Tử Tâm vội vã chạy ra cửa, nhưng lại chỉ nhìn thấy mỗi Quan Bắc.
Quan Bắc ngượng ngùng liếc nhìn Trần Tử Tâm một cái, lại nhìn túi điểm tâm Giang Nam Các trên tay mình một cái, nhị công tử này cũng thật là.
Nếu muốn mua thì nên mua hai phần chứ, chỉ mua cho mỗi Sở cô nương một phần, thế này là làm sao đây?
Có điều sai sự thì vẫn phải làm cho tốt.
Quan Bắc sờ sờ đầu: “Trần cô nương, nhị công tử sai ta tới đưa cho Sở cô nương chút đồ.”
Ở bên kia, Tề ma ma bước nhanh đi tới: “Cô nương, lão thái thái gọi người ra sảnh ngoài.”
Sắc mặt Trần Tử Tâm trắng bệch, nàng thực sự không muốn gặp mấy người Trương công tử, Liễu công tử gì đó đâu!
Ánh mắt nàng nhuốm vài phần uất ức: “Tề ma ma, thân thể ta thật sự không khỏe, không đi được...”
Từ một hướng khác, Sở Ngu bước chân nhẹ nhàng đi tới, Quan Bắc rốt cuộc cũng nhìn thấy người, đột nhiên thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn mừng rỡ mang điểm tâm đưa cho Sở Ngu: “Sở cô nương, công tử nhà ta nói lần tới sẽ dẫn cô nương đi Giang Nam Các, cô nương muốn ăn cái gì thì ăn cái đó.”
Tề ma ma cùng Trần Tử Tâm ở bên cạnh nghe rõ mồn một, không khỏi đều sững sờ, trong lòng Trần Tử Tâm ngũ vị tạp trần, nín nhịn hồi lâu mới thốt ra được một câu: “Nhị ca ca đối xử với Sở Ngu thật tốt.”
Sở Ngu cũng giật mình, nhớ đến lời lão thái thái dặn dò ban nãy, nàng giương mắt lướt qua Trần Tử Tâm, nhếch khóe miệng khẽ mỉm cười: “...... Ngươi về bảo Đình ca ca không cần khách khí, ta sẽ giúp huynh ấy nói chuyện với ngoại tổ mẫu, bảo huynh ấy cứ yên tâm.”
Tề ma ma không khỏi tò mò hỏi: “Nhị công tử này còn có chuyện muốn nói với lão thái thái sao?”
Sở Ngu nghiêm túc gật đầu: “Huynh ấy nói lần trước chọc tức ngoại tổ mẫu ngất xỉu là huynh ấy không đúng, sau này huynh ấy sẽ sửa đổi.”
Tề ma ma có chút không tin, nhị công tử đây là đổi tính rồi sao?
“Thật sự ư?”
Sở Ngu dùng sức gật gật đầu: “Thật sự mà, huynh ấy vì chuyện này, còn cố ý nhờ vả ta, Tề ma ma nhìn xem, chỗ điểm tâm này cũng là Đình ca ca đặc biệt sai mang cho ngoại tổ mẫu đấy.”
Quan Bắc há hốc miệng, rồi lại ngoan ngoãn ngậm miệng lại, chỉ mang vẻ mặt ngây ngốc nhìn Sở Ngu mở miệng nói bừa.
Nhị công tử rõ ràng nói là Sở cô nương đã giúp ngài ấy một việc, ngài ấy mới mang đến để đáp lễ mà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
