Trong viện mọi người đều sửng sốt, chỉ có Sở Ngu nghe ra giọng nói của Dung Đình.
Trên mặt nàng xẹt qua một tia kinh ngạc, chống tay xuống đất mà đứng lên, khuỷu tay đau đớn khiến nàng hít sâu một hơi, nâng cằm liếc nhìn Lâm Hứa một cái, sự tủi thân trong ánh mắt không cần nói cũng biết.
Lâm Hứa ngơ ngác buông gậy gỗ trong tay xuống, hắn cũng là nghe Lâm Sở Ngu nhắc tới chuyện của Cố Nhan, lúc này mới nhất thời mất đi chừng mực...
Người bên ngoài dường như chờ đến mất kiên nhẫn, lại gõ cửa hai cái: “Lâm Sở Ngu, câm rồi à?”
Nghĩ lại cũng thật nực cười, nhốt nàng ở trong viện này thì có ích lợi gì, đến lúc Dung gia tìm tới tận cửa, có trăm cái miệng cũng không giải thích cho rõ được.
Sở Ngu lau nước mắt, nói thẳng với người ngoài cửa: “Đình ca ca, chân muội bị bong gân rồi.”
Lời nói của nàng mơ hồ mang theo tiếng nức nở, cho dù Dung Đình không phải lần đầu tiên thấy nha đầu này khóc, nhưng nghe thấy tiếng vẫn không khỏi ngẩn người.
Dung Đình chửi thề hai tiếng nho nhỏ, lùi lại vài bước, rầm một tiếng đá văng cánh cửa lớn.
Lưu ma ma không ngờ người ngoài cửa thế mà lại vô lễ như vậy, một chút phòng bị cũng không có, bị Dung Đình đá thẳng một cước ngã sấp xuống đất, nửa ngày trời vẫn không bò dậy nổi.
Lâm Hứa cũng bị hành động ngông cuồng này làm cho hoảng sợ, run rẩy chỉ ngón tay vào người vừa tới: “Ngươi là người phương nào?”
Dung Đình vốn dĩ còn đang nhếch khóe miệng, lúc nhìn thấy nha đầu đứng nép ở trong góc với dáng vẻ thảm thương thì nụ cười nháy mắt cứng đờ. Hắn không lập tức đáp lời Lâm Hứa, chỉ đứng tại chỗ híp híp mắt.
“Lâm Sở Ngu, sao muội lại vô dụng như vậy hả?”
Ở Dung gia không phải có bản lĩnh lắm sao? Còn có thể gạt chân làm ta ngã mà.
Sao ở chỗ cha và mẹ kế của mình lại chẳng đỡ nổi mấy hiệp đã ra thế này?
Sở Ngu xoa xoa hốc mắt ửng đỏ, đi khập khiễng về phía Dung Đình. Dung Đình cứ như vậy đứng nhìn, cũng không nói là muốn bước tới đỡ một tay hay gì cả.
Mãi cho đến khi tiểu cô nương đi đến gần, dùng bàn tay dính đầy đất cát kia túm lấy lớp lụa là trắng trẻo sạch sẽ của Dung Nhị công tử, áo bào trắng của Dung Đình nháy mắt đã bẩn mất một mảng.
Dung Đình: “......”
Sở Ngu cũng nhìn thấy, ánh mắt nàng chớp chớp rồi mím miệng, giấu đầu hở đuôi mà cuộn luôn vạt áo choàng túm gọn trong tay, phảng phất như làm vậy thì Dung Đình sẽ không nhìn thấy gì nữa.
Sở Ngu sụt sịt mũi, nhỏ giọng nói: “Đình ca ca, muội đau đầu.”
Dung Đình nhìn thấy trên trán nàng bị xước một mảng da, có thể không đau được sao? Hắn lại nhìn gậy gỗ bên chân Lâm Hứa, ánh mắt nháy mắt tối sầm lại.
Tên khốn kiếp, cô nương nhỏ như vậy mà cũng nỡ ra tay đánh?
Lại còn đánh tàn nhẫn như vậy?
Hắn mím khóe miệng, tuy nói hắn không mấy thích nha đầu được lão thái thái nuôi nấng bên người, cũng không mấy thích vẻ thông minh khôn lỏi của nha đầu này, nhưng dù sao đi nữa, người này hiện tại cũng đang được nuôi dưỡng tử tế ở Dung gia, muốn bắt nạt thì cũng phải về Dung gia chịu bắt nạt, ở chỗ này thì tính là cái thá gì?
Dung Đình khẽ cười khẩy một tiếng, khom lưng nhặt lấy cây gậy gỗ bên chân Lâm Hứa.
Thấy động tác này của hắn, Lâm Hứa theo bản năng lùi lại một bước, Hồ thị bên cạnh cũng bị dọa sợ, nấp ra phía sau Lâm Hứa, sợ hãi rụt rè hỏi: “Ngươi là người nào? Kinh, kinh thành rốt cuộc còn có vương pháp hay không?”
Ánh mắt Dung Đình dừng trên người Hồ thị, hướng về phía bà ta cong khóe miệng: “Vương pháp? Cô nương nhà chúng ta ở chỗ này bị bắt nạt, còn bị phá tướng, món nợ này phải tính làm sao đây?”
Nói đến phá tướng, Sở Ngu nhíu mày, theo bản năng chạm nhẹ vào miệng vết thương.
Hồ thị nhìn bộ dạng này của Dung Đình thì không dám cãi lại, chỉ nấp sau lưng Lâm Hứa, đẩy đẩy Lâm Hứa ý bảo ông ta mau nghĩ cách.
Lâm Hứa suy cho cùng không phải kẻ vũ phu, cũng không thể cùng Dung Đình đánh nhau một trận, bèn cảnh giác nhìn chằm chằm Dung Đình: “Ngươi là người phương nào?”
“Không là ai cả, chỉ là chưởng sự của Lộ gia thôi.”
Dung Đình tuy đang cười, nhưng sự lạnh lẽo phát ra từ trong ánh mắt thực sự khiến Lâm Hứa giật mình sợ hãi, nửa ngày trời cũng không nói nên lời.
Thế nhưng Lâm Hứa và Hồ thị đều hiểu rõ, mối làm ăn này, coi như đi toong rồi.
Hồ thị còn định khuyên Sở Ngu thêm đôi lời, nhưng thoáng nhìn bộ dáng chật vật này của nàng, lại đành nuốt ngược lời định nói vào trong bụng.
Dung Đình thấy hai người này đã an phận, bèn ném mạnh cây gậy gỗ xuống bên chân Hồ thị, dọa cho Hồ thị sợ tới mức suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên.
Hắn quay đầu bước đi ngay, chưa tới hai bước đã ra đến cửa, lại thấy tiểu cô nương vẫn chưa đi theo kịp. Hắn xoay người nhìn lại, Sở Ngu đang nhích từng bước chân chầm chậm...
Nàng cúi gằm mặt, lẩm bẩm một câu: “Đau.”
Dung Đình: “......”
Đúng là làm bộ làm tịch.
Hắn xoay lưng về phía Sở Ngu rồi ngồi xổm xuống, mất kiên nhẫn giục: “Mau lên.”
Bước chân Sở Ngu hơi khựng lại, do dự một chốc, mới chậm rì rì đặt tay lên vai Dung Đình. Nàng vừa mới trèo lên lưng, Dung Đình liền lập tức đứng phắt dậy, khiến Sở Ngu sợ hãi vội vàng ôm chặt lấy cổ hắn.
Sở Ngu lí nhí cất tiếng bên tai hắn: “Cảm ơn Đình ca ca.”
Thần sắc Dung Đình nhàn nhạt, mím môi mang theo vẻ mất kiên nhẫn, trong lòng có chút hối hận vì đã theo nha đầu này tới tận đây rước lấy mớ phiền toái vào thân.
Mãi cho tới tận khúc cua của con ngõ nhỏ, Dung Đình mới thả nàng xuống.
Bên ngoài là mặt phố, nếu để người khác nhìn thấy cũng không được hay ho cho lắm, nhưng cũng may là xe ngựa đang đậu ở cách đó không xa.
Xa phu kinh ngạc liếc nhìn Sở Ngu một cái. Hắn vẫn chưa từng gặp qua vị biểu cô nương mới tới của Dung gia, nên còn tưởng rằng Dung Nhị công tử đã thay đổi khẩu vị, trong lòng không khỏi có chút tò mò.
Chỉ là, vị này có phải là hơi nhỏ tuổi quá không...
Xe ngựa chạy một mạch về phía ngõ Lộc Hà, dừng lại bên ngoài một tòa phủ đệ. Sở Ngu khom người bước xuống xe ngựa, đưa mắt đánh giá tòa phủ đệ xa lạ này.
Không bao lâu sau đã có một nam nhân trẻ tuổi ra mở cửa, Dung Đình hết sức quen thuộc bước vào trong. Sở Ngu nhìn theo phía sau, đại khái cũng đã đoán được đây là nơi nào.
Chắc hẳn là tư dinh bên ngoài của Dung Đình, chuyện này cũng không có gì kỳ lạ.
Lộ Lâm không ngờ Dung Đình lại tới đây vào lúc này, đã vậy còn dẫn theo một tiểu cô nương, y không khỏi tò mò mà nhìn thêm vài lần.
Sở Ngu vừa mới đến sảnh phụ ngồi xuống, quản gia đã dẫn Phương đại phu tới. Ông xem xét qua vết thương trên trán Sở Ngu, kê mấy thang thuốc xong mới dặn dò: “Vết thương này không thể cứ để mặc như vậy được, cẩn thận kẻo lưu lại sẹo. Chỗ của Dung công tử có sẵn thuốc tốt, lão phu sẽ không kê thêm nữa.”
Dung Đình hơi nâng mí mắt, liếc nhìn vị đại phu kia một cái. Hắn đâu ít lần chịu đòn roi của Dung Chính Huyên, trong phòng tự nhiên cũng không thiếu việc tích trữ ít thuốc cao thượng hạng.
Đợi tới khi mọi người đều lui ra hết, Sở Ngu chạm chạm vào vầng trán đã được quấn băng gạc, rũ mắt xuống không biết đang suy nghĩ điều gì.
Nàng khẽ động đậy hai bàn tay đang đặt trên đùi, chần chừ nhìn về phía Dung Đình đang lười nhác tựa lưng vào ghế: “Đình ca ca, nếu ngoại tổ mẫu có hỏi tới, muội phải trả lời thế nào đây?”
Dung Đình nhíu mày, tự nhiên là có sao nói vậy, bằng không thì sao?
Chưa đợi Dung Đình mở miệng, Sở Ngu đã dè dặt rướn người về phía hắn thăm dò: “Muội có thể nói là... do Đình ca ca đánh được không?”
“.........”
Dung Đình sững sờ mất một chớp mắt, xoay người lại liền nhàn nhạt nhìn nàng, ung dung nhếch khóe miệng: “Lâm Sở Ngu, muội lặp lại lần nữa xem?”
Sở Ngu nghiêng mặt, xấu hổ dời đi ánh mắt, tự bản thân cũng cảm thấy làm chuyện này không được phúc hậu cho lắm. Dung Đình dẫu có khốn nạn tới mức nào, thì ngày hôm nay rõ ràng cũng là đang giúp nàng...
Nhưng nàng thật sự không muốn để lão thái thái biết chuyện người của Lâm gia đã lên tới kinh thành, lại còn làm nàng bị thương. Lúc này mới vừa qua năm mới, hà tất phải chuốc thêm phiền toái này...
Huống hồ, nếu không nắm được điểm yếu gì của Lâm gia, lão thái thái cũng chẳng thể làm gì được bọn họ.
Dung gia ở kinh thành dù sao cũng là một gia tộc có máu mặt, biết bao nhiêu con mắt đều đang chằm chằm nhìn vào. Chuyện của Lâm gia, bọn họ thật không tiện nhúng tay. Nếu thực sự có thể nhúng tay, thì sớm từ trước khi đón nàng về Dung gia, chuyện này đã được giải quyết êm xuôi rồi.
Dung Đình nhìn vẻ mặt khó xử của Lâm Sở Ngu, đại khái cũng có thể đoán được nàng đang suy tính điều gì. Đôi mắt hẹp dài của hắn hơi nheo lại: “Ngươi mà dám nói hươu nói vượn, ta liền ném ngươi trở về cái tiểu viện rách nát kia ngay lập tức.”
Sở Ngu: “......”
Bỗng nhiên, 'kẽo kẹt' một tiếng, cánh cửa bị người từ bên ngoài đẩy ra.
Sở Ngu và Dung Đình đồng loạt ngước mắt lên nhìn, người vừa tới mặc một bộ váy mỏng màu trắng, cổ áo xẻ thấp khoe ra non nửa thềm ngực đẫy đà, giẫm lên vạt nắng loang lổ trên mặt đất mà bước tới, trực tiếp làm cho Sở Ngu nhìn đến ngẩn cả người.
Kiểu ăn mặc lộ liễu nhường này, chắc chắn là nữ tử chốn phong trần không thể nghi ngờ.
Nàng từng nghe trong các vở kịch kể nữ tử chốn hoa liễu là như thế này như thế nọ, nhưng hôm nay tận mắt chứng kiến quả thật là hoàn toàn khác biệt.
Nữ tử kia vừa bước vào liền liếc nhìn Sở Ngu một cái trước, khóe mắt vẫn còn vương hai hàng lệ, đưa tay che miệng thút tha thút thít khóc nức nở nói: “Công tử, Quỳnh Nương đa tạ Dung công tử đã ra tay cứu giúp.”
Sở Ngu không kìm được mà vươn thẳng lưng, dỏng tai lên cẩn thận lắng nghe, bày ra rõ ràng một bộ dạng đang xem kịch vui.
Chỉ thấy sắc mặt Dung Đình tối sầm lại: “Ai cho phép ngươi tới đây?”
Quỳnh Nương sửng sốt một chút, đánh bạo tiến lại gần thêm vài bước, vuốt ve mu bàn tay của Dung Đình: “Công tử, không phải ngài đã chuộc thân cho Quỳnh Nương rồi sao?”
Sắc mặt Dung Đình càng đen thêm. Quỳnh Nương nhìn thấy cũng có chút sợ hãi, vội vàng rụt tay lại, điệu bộ đáng thương đứng nép sang một bên chờ Dung Đình lên tiếng.
Nàng ta quen biết Dung Đình cũng đã hơn nửa năm. Mỗi lần vị Dung Nhị công tử này tới Túy Xuân Uyển uống rượu nghe khúc đều sẽ gọi nàng đến hầu hạ bên người. Thời gian lâu dần, mọi người đều cho rằng Quỳnh Nương nàng đã vin được cành cao.
Thế nhưng chỉ mình nàng ta biết, Dung Đình thật sự chỉ gọi nàng ta đến bồi cạnh bên, suốt hơn nửa năm qua hắn thậm chí còn chưa hề chạm vào dù chỉ là một đầu ngón tay của nàng.
Quỳnh Nương nhìn không thấu tâm tư của hắn, rốt cuộc là hắn có thích nàng ta hay không, nàng ta nửa điểm cũng không đoán ra được.
Sắc mặt Dung Đình lại lạnh thêm vài phần, hắn gập ngón trỏ gõ hai cái lên chiếc bàn nhỏ, thình lình hướng về phía Sở Ngu mà mắng: “Ngươi nhìn cái gì? Ngươi cũng muốn mặc bộ xiêm y này của nàng ta sao?”
Dù cho hắn có trà trộn chốn phong trần hoa liễu ra sao, cũng không hề muốn dạy hư một tiểu cô nương. Chuyện này nếu để cho lão thái thái mà biết được, thì không khéo tức giận đến mức đi tong nửa cái mạng.
Sở Ngu nghe vậy thì lập tức quay mặt đi, đưa tay lên che kín đôi mắt.
Quỳnh Nương thấy thế thì vô cùng xấu hổ, vội giơ tay lên che hờ trước ngực, giọng điệu vừa mềm mại lại vừa nũng nịu cất tiếng gọi: “Công tử...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)