Hôm ấy lão thái thái và Ôn lão thái thái nhà trò chuyện vô cùng hứng khởi, sợ đám tiểu bối mất kiên nhẫn nên sớm cho các nàng lui.
Sở Ngu cũng không muốn ở lại lâu, rảo bước khỏi Tứ Quý viên liền đi về hướng An Hỉ đường. Hôm nay Kim Ấu không hầu hạ bên cạnh nàng, nguyên do là bị nhiễm lạnh. Sở Ngu sợ nàng ấy bệnh nặng thêm nên cho nàng nghỉ ngơi trong phòng.
Ai ngờ nàng lúc này vừa định qua xem thử, mới tới ngoài cửa đã nghe thấy tiếng sụt sùi khe khẽ.
Sở Ngu cẩn thận đọc từng câu từng chữ, Trần thúc đại khái kể lại chuyện lớn chuyện nhỏ trong hai tháng qua của Lâm gia.
Ánh mắt Sở Ngu dừng lại rất lâu ở một dòng chữ, cả người nàng sững sờ, lạnh lẽo rùng mình một cái.
Kim ma ma mất rồi.
Trần thúc trong thư kể rằng bà bị nhiễm phong hàn. Sau khi Sở Ngu đi, bà liền bị Hồ thị sai tới làm việc trong phòng bà ta, ngày ngày làm lụng vất vả, không bao lâu sau thì qua đời.
Kim Ấu khóc thút thít: “Cô, cô nương, nhất định là Hồ thị trong lòng không vui nên lôi mẹ ta ra trút giận. Phong hàn nếu chữa trị sớm thì cũng có thể khỏi mà, sao lại mất được chứ!”
Sở Ngu hé miệng thở hắt ra, những điều này nàng đều biết, nhưng hiện giờ nói gì cũng vô dụng.
Nàng nhắm mắt, khom người vỗ nhẹ hai cái lên lưng Kim Ấu, ngẫm nghĩ một lát rồi mới nói: “Nếu Kim tỷ tỷ muốn, cứ về Lâm gia nhìn xem. Xe ngựa và bạc đi đường, ta sẽ chuẩn bị sẵn cho tỷ tỷ.”
Kim Ấu không lập tức nhận lời, chỉ liên tục rơi lệ. Sở Ngu không tiện khuyên giải, liền cầm thư nhẹ nhàng bước ra ngoài, ra đến dưới hành lang dài lại tỉ mỉ đọc thêm lần nữa.
Cuối thư có nhắc tới, Lâm Hứa vì một mối làm ăn nên cần tới kinh thành một chuyến, dẫn theo Hồ thị và hai đứa con. Nếu trên đường không chậm trễ thì khoảng tám, chín ngày nữa là tới nơi.
Sở Ngu trầm ngâm hồi lâu, tính nhẩm lại ngày tháng, hẳn là đã tới rồi.
...
Kim Ấu mấy ngày nay làm việc luôn thất thần, Sở Ngu sợ nàng phạm lỗi trước mặt lão thái thái nên bảo nàng cáo ốm, ở lại sương phòng nghỉ ngơi vài ngày.
Dạo này bên người Sở Ngu không có nha hoàn theo hầu, lúc đi học hay tan học đều phải tự ôm sách vở.
Hôm nay cũng như lệ thường, Sở Ngu hầu lão thái thái dùng xong bữa sáng, liền ôm một chồng sách vội vã đi ra ngoài.
Nhưng trên đường tới tư thục lại rẽ ngang, lập tức đi về một ngả đường khác.
Sở Ngu đi rất gấp, không hề hay biết phía sau có một chiếc xe ngựa đang chậm rãi dừng lại.
Người ngồi bên trong qua lớp rèm châu nhìn ra ngoài, uể oải nói: “Thấy nha đầu phía trước không, bám theo đi.”
Xa phu sửng sốt: “Công tử, không tới tư thục nữa sao?”
Dung Đình nhíu mày: “Không đi.”
Hắn lại muốn xem thử, tiểu nha đầu ngày thường luôn vờ vịt ngoan ngoãn hiểu chuyện này, hôm nay sao lại dám cho tiên sinh dạy học leo cây.
Mãi đến khi nha đầu kia chui vào một con ngõ nhỏ, Dung Đình mới bất đắc dĩ bước xuống xe.
Liền thấy Sở Ngu ngẩng đầu đánh giá mấy ngôi nhà, cuối cùng ngắm chuẩn một nơi, vươn tay gõ cửa nhà nọ.
Sở Ngu mím môi, cơn giận cố nhịn suốt dọc đường rốt cuộc vẫn dần bộc lộ ra, động tác gõ cửa bất giác cũng mạnh bạo hơn.
Người ra mở cửa chính là Lưu ma ma bên cạnh Hồ thị, bà ta vội vã từ bên trong chạy ra, miệng còn oang oang: “Nhẹ tay một chút, khẽ cái tay thôi!”
Tiểu công tử vừa mới dỗ ngủ xong đấy!
Kết quả đẩy cửa nhìn ra, người đứng bên ngoài lại chính là vị đại cô nương mà phu nhân ngày ngày nhắc tới.
Lưu ma ma trước nay cũng chưa từng đối xử tử tế với Sở Ngu, thậm chí còn thường xuyên ăn bớt tiền tiêu vặt và cơm canh của nàng. Nhưng hiện giờ bà ta cũng biết nàng đang nương nhờ Dung gia tiếng tăm lừng lẫy, đâu còn dám thất lễ nữa.
Lưu ma ma nặn ra nụ cười nịnh nọt trên khuôn mặt dữ tợn: “Ây da đại cô nương tới rồi, hôm qua mới sai người đến Dung gia báo tin, hôm nay cô nương đã tới luôn rồi sao?”
Lưu ma ma to giọng, ngay cả Dung Đình đứng ở góc ngoặt cũng nghe rõ mồn một.
Hóa ra là người nhà nàng tới, thảo nào ngay cả việc học cũng bỏ.
Dung Đình cảm thấy tẻ nhạt, vừa định nhấc chân rời đi, bỗng nhiên lại nghe Lâm Sở Ngu cất giọng lạnh lùng: “Hồ thị đâu?”
Nụ cười của Lưu ma ma bỗng chốc cứng đờ: “Đại cô nương đang hỏi phu nhân sao, phu nhân ở buồng trong kìa, cô nương mau mau vào đi.”
Sở Ngu gạt phắt bàn tay đang định kéo nàng của Lưu ma ma ra, lùi sang một bên hai bước, giọng điệu càng thêm nặng nề: “Ngươi đi gọi Hồ thị ra đây.”
Lưu ma ma ngớ người, nhưng chợt cảm thấy dáng vẻ này vô cùng quen mắt.
Đúng rồi, bà ta suýt nữa thì quên mất, vị đại cô nương Lâm gia này trước kia cũng được nuông chiều từ bé, tính tình cương liệt lắm. Chẳng qua là hai năm nay bị mài mòn đi, mới khiến đám hạ nhân bọn họ quên mất dáng vẻ ban đầu của đại cô nương.
Lưu ma ma còn chưa kịp mở miệng, phía bên kia Lâm Hứa đã từ buồng trong bước ra, chắp tay sau lưng giận dữ quát: “Ngươi đang nói chuyện với ai vậy! Không coi bề trên ra gì, Dung gia dạy ngươi như thế sao?”
Bước chân Dung Đình ở cách đó không xa hơi khựng lại, khóe miệng nhếch lên một nụ cười, đành lùi bước quay lại chỗ cũ.
Thế này lại có chút thú vị.
Sở Ngu hơi khựng lại, nhìn thẳng vào đôi mắt tức giận của Lâm Hứa, vô cùng thong dong “ồ” một tiếng: “Cha cảm thấy Dung gia dạy bảo không tốt, tất nhiên nên tự mình đến tận cửa nói chuyện với ngoại tổ mẫu ta mới phải.”
Từ việc tới kinh thành lần này cũng có thể nhìn ra Lâm Hứa kiêng dè Dung gia đến mức nào, ông ta muốn gặp Sở Ngu một mặt cũng không dám tự mình tới tận cửa, mà lại sai hạ nhân lén lút qua cửa sau Dung gia truyền lời cho nàng.
Sợ thì sợ thật, nhưng những lời này thốt ra từ miệng Lâm Sở Ngu lại là một nhẽ khác.
Ông ta tức giận tiến lên vài bước, nhưng lại chẳng dám đánh, đành phải chỉ vào mặt Sở Ngu mắng: “Đứa con gái bất hiếu!”
“Sở Ngu nhà chúng ta giờ đã có Dung gia làm chỗ dựa, chướng mắt Lâm gia chúng ta rồi chứ gì.”
Hồ thị chậm rãi thong dong từ buồng trong bước ra. Vừa rồi bà ta không ra ngay, cố tình đợi Lâm Hứa và Sở Ngu cãi cọ ầm ĩ mới chịu hiện thân.
Sở Ngu đi vòng qua Lâm Hứa, tiến thẳng tới ép hỏi Hồ thị: “Kim ma ma chết như thế nào, có phải do ngươi không?”
Hồ thị sững sờ, nhắc tới chuyện trong viện mình có người chết, bà ta vốn cũng chẳng muốn đề cập, hơn nữa cái bà già đó quả thực...
Có điều cũng không thể hoàn toàn trách bà ta, bà già đó tuổi tác đã cao, vốn dĩ thân thể đã yếu ớt, chết thì cũng chết rồi.
Bà ta cau mày giáo huấn: “Nha đầu ngươi ăn nói kiểu gì vậy, sao lại đổ cho ta? Ta nói thế nào đi chăng nữa, cũng là mẫu thân của ngươi.”
Sở Ngu cười nhạt, dáng vẻ này cũng không biết học được từ ai, nhưng nhìn mà khiến người ta tức nghẹn một bụng.
Nàng nhếch khóe môi: “Ngươi tính là mẫu thân cái nỗi gì? Ta hỏi ngươi, Kim ma ma ngã bệnh vì sao ngươi không cho người mời đại phu? Nếu mời đại phu sớm, sao người lại mất đi?”
Hồ thị bị nàng chất vấn tới ngớ người, nhất thời lại quên bẵng phải đáp trả câu nào trước.
Bà bèn ra vẻ tủi thân cau mày, hờn dỗi nói: “Lão gia, ngài nhìn nha đầu Sở Ngu xem...”
Lâm Hứa day day huyệt Thái Dương, không muốn cãi cọ quá mức căng thẳng, đành tạm thời dằn cơn giận xuống: “Ngươi ở Dung gia sống vẫn tốt chứ?”
Sở Ngu khẽ liếc mắt nhìn Lâm Hứa, nhưng ánh mắt lại ghim chặt lên người Hồ thị: “Chuyện của Kim ma ma, sớm muộn gì ta cũng sẽ tìm ngươi tính sổ.”
Dứt lời, nàng quay ngoắt người định bỏ đi, lại bị Lưu ma ma cản đường. Lưu ma ma vội vã đóng kín cổng lớn lại, bày ra bộ dạng kiên quyết không cho nàng đi.
Sở Ngu lúc này mới chĩa mắt nhìn Lâm Hứa, im lặng một hồi.
Nét mặt Lâm Hứa có chút mất tự nhiên, ông ta nắm tay đưa lên miệng hắng giọng hai tiếng, chần chừ một lát mới nói: “Ta nghe nói một nửa số tiệm vải ở kinh thành này đều thuộc về Lộ gia, mà người nắm quyền Lộ gia hiện giờ, là ca ca bên Dung gia của ngươi?”
Sở Ngu khẽ nhíu mày, trong lòng mơ hồ suy tính, Lộ gia ở Giang Nam sao?
Nàng biết Lộ gia là đại tài chủ ở vùng Giang Nam, nhưng lại không hề biết phân nửa số tiệm vải tại kinh thành lại thuộc về Lộ gia.
Thảo nào Dung Đình lại ngông cuồng như vậy, hoàn toàn không thèm để Dung Chính Huyên vào mắt.
Thấy Sở Ngu trầm mặc trong chốc lát, Lâm Hứa lại bồi thêm: “Nếu thuận tiện, ngươi đi nói với vị ca ca Dung gia của ngươi một tiếng, để hắn lấy mối vải của nhà chúng ta.”
Sở Ngu hoàn hồn, bất chợt ngẩng đầu nhìn Lâm Hứa, hóa ra đến đây là vì chuyện này.
Hồ thị ở một bên phụ họa: “Sở Ngu nhà ta hiện giờ đang nương nhờ Dung gia, nhất định là nói được bùi tai. Khoản bạc này ai kiếm mà chẳng là kiếm, người ta vẫn bảo phù sa không chảy ruộng ngoài, đấy...”
“Ta mở miệng không nổi, ngoại tổ mẫu còn đang chờ, ta về trước đây.”
Sở Ngu nói xong liền đi ra hướng cửa, nhưng Lưu ma ma như một ngọn núi chắn sừng sững ở đó.
Bên ngoài bờ tường, Dung Đình khoanh tay tựa người sang một bên, rũ mắt tỉ mỉ suy tính một lát.
Chậc, phân nửa số tiệm vải, cũng khá nhiều.
Đột nhiên bên trong truyền đến tiếng la lớn của Hồ thị. Thấy Sở Ngu sắp đi, bà ta giật thót trong lòng, vội vàng kéo nàng lại: “Ngươi không thể đi!”
Hồ thị trừng mắt liếc Lâm Hứa một cái, Lâm Hứa lại xoay lưng đi không chịu mở miệng, Hồ thị đành phải tự mình nói cặn kẽ ngọn ngành câu chuyện.
Hóa ra là do vải vóc ứ đọng quá nhiều, Lâm gia đang sốt sắng tìm cách bán đi.
Hồ thị sốt ruột than thở: “Sở Ngu à, ngươi cũng không biết đâu, số vải này nếu cứ tích trữ mãi, chúng ta sẽ tổn thất một khoản bạc lớn đấy!”
Cánh tay Sở Ngu bị Hồ thị bấm cho đau nhói, vội rút tay ra. Hồ thị sợ nàng chạy mất nên lại gắt gao túm chặt lấy nàng. Hai người dằng co qua lại, Sở Ngu vừa đẩy mạnh Hồ thị một cái, bà ta liền lập tức ngã phịch xuống đất.
Hồ thị sững sờ, liền cứ thế ngồi bệt xuống khóc rống lên: “Ây da ôi, đại cô nương nhà chúng ta ghê gớm quá rồi, hiện giờ có chỗ dựa rồi thì sống chết của Lâm gia cũng mặc kệ, cớ sự này biết tìm ai mà nói lý đây...”
Sở Ngu cúi đầu nhìn Hồ thị ăn vạ, nàng ngồi xổm xuống, gỡ từng ngón tay đang túm chặt tà váy mình của Hồ thị ra: “Lúc trước mẹ ta bệnh nặng, chuyện hậu trạch do ngươi định đoạt, nhưng ngươi lại trì hoãn không chịu mời đại phu cho bà. Hiện giờ đến chuyện của Kim ma ma, ngươi cũng làm y như thế.”
Hồ thị sững người, run rẩy cả môi lớn tiếng lu loa: “Ngươi, ngươi nói nhảm nhí cái gì thế hả? Mẹ ngươi tự bệnh mà chết, thì liên quan gì tới ta? Lão gia! Ngài nhìn thử đứa con gái này của ngài xem...”
Hồ thị cúi gằm mặt quệt nước mắt.
Bên ngoài, Dung Đình đang giẫm chân chà xát lên một hòn đá, nghe thấy những lời Hồ thị nói, hắn chợt khựng lại, ánh mắt tối sầm, ngẩng đầu cười lạnh một tiếng.
Bỗng dưng, "rầm" một tiếng, bức tường mà Dung Đình đang dựa vào khẽ chấn động, một loạt âm thanh đổ vỡ vang lên loảng xoảng, xen lẫn trong đó còn có tiếng của Sở Ngu.
Lâm Hứa không biết từ chỗ nào rút ra một cây gậy gỗ, thực sự nhịn hết nổi, thế mà lại vung thẳng đánh về phía Sở Ngu, nhưng ông ta không ngờ nàng sẽ đứng không vững, ngã nhào ra phía sau, đụng đổ cả một dãy kệ để hàng.
Lúc nghe đứa con gái bất hiếu này nhắc tới Cố Nhan, trong lòng ông ta đã sôi trào lửa giận. Nhưng giờ khắc này, nhìn thấy đầu nàng bị đập rách da, rỉ máu ra ngoài, ông ta bỗng nhiên luống cuống.
Chuyện... chuyện này mà để Dung gia biết được, thì phải làm sao cho phải đây?
Lưu ma ma dựa lưng vào cổng lớn trợn tròn mắt, há hốc mồm, hoàn toàn không ngờ tới lại xảy ra màn kịch như vậy.
Đột nhiên, phía sau truyền tới hai tiếng đập cửa, dọa cho Lưu ma ma sợ tới mức suýt ngã ngồi bệt xuống đất.
“Ai, ai đó?”
Dung Đình nhếch khóe môi, cười như không cười: “Lâm Sở Ngu, ta đã đứng đợi muội nửa ngày rồi, chưa chết thì lên tiếng đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



