Ngày ấy Dung Đình ở An Hỉ đường chọc giận lão thái thái đến mức ốm liệt giường mấy ngày, đến nay thân thể vẫn chưa được tốt lắm.
Sở Ngu cùng Trần Tử Tâm hai người thay phiên nhau hầu hạ bên người lão thái thái, Tề ma ma bảo các nàng về phòng nghỉ ngơi, hai người nhìn nhau, như đang phân cao thấp chẳng ai chịu đi.
Mãi đến khi lão thái thái tỉnh táo hơn một chút, đuổi hai người khỏi mép giường, lúc này mới xem như xong chuyện.
Sở Ngu cùng Trần Tử Tâm mỗi người mang một tâm tư cúi đầu sánh vai đi trên đường mòn, khi sắp về đến phòng ngủ Trần Tử Tâm bỗng nhiên gọi nàng lại, mím môi, hình như có chút do dự: “Muội có biết, vì sao nhị ca ca lại không hợp với Dung gia không?”
Sở Ngu sửng sốt một chút, ngay sau đó lắc đầu. Mấy câu Dung Đình nói kia xâu chuỗi lại với nhau, nàng thật ra cũng có thể liên tưởng ra một vở tuồng, nhưng rốt cuộc không nghe Dung Đình nói xong, nàng cũng không tiện nói nhiều.
Trần Tử Tâm túm lấy cổ tay áo, nhẹ nhàng cắn môi dưới, thong thả thở ra một hơi: “Đại cữu phụ mới lập quân công, vì củng cố thế lực Dung gia nên đã lôi kéo Ngọc gia, nạp thứ nữ Ngọc gia làm thiếp, lúc ấy mẫu thân của nhị ca ca vẫn là đại phu nhân Dung gia.”
Sở Ngu nhìn chằm chằm mặt giày thêu hoa, đá một hòn đá nhỏ xuống ao, lúng túng nói: “Những chuyện này, Trần tỷ tỷ không cần nói với muội.”
Trên mặt Trần Tử Tâm hiện lên một tia xấu hổ, nhưng vẫn tiếp tục nói: “Chính là sau này Ngọc gia lớn mạnh, đại cữu phụ lại vì bày tỏ thành ý, đã nâng thiếp lên làm bình thê, cũng chính là đại cữu mẫu hiện tại, do đó bức bách mẫu thân của nhị ca ca sinh lòng uất ức, uất ức mà chết.”
Sở Ngu nhanh chóng ngẩng đầu liếc nhìn Trần Tử Tâm một cái, liền thấy nàng ta cười khẽ một tiếng, nụ cười kia tựa hồ còn có chút đắc ý: “Nhị ca ca sinh ra ở Giang Nam, đến năm bảy tuổi mới được đón về Dung gia, nhưng huynh ấy khác với người Dung gia, càng khác với Cẩn ca ca, nhị ca ca thừa kế toàn bộ gia sản của nhà ngoại, cho nên Dung gia không quản được huynh ấy, chuyện hôn sự của huynh ấy chỉ cần huynh ấy không muốn, ngoại tổ mẫu cũng không làm gì được.”
Sở Ngu hơi chau mày, phát giác Trần Tử Tâm căn bản không phải đang nói chuyện với mình, mà đang lẩm bẩm lầu bầu.
Nàng ta nắm chặt hai bàn tay buông thõng bên người, tựa hồ đang cố khắc chế bản thân mới có thể không gầm gào lên.
Sở Ngu nương theo lời nàng ta gật đầu một cái: “Đúng vậy, Đình ca ca sẽ không thành hôn nhanh như vậy đâu.”
Nghe vậy, Trần Tử Tâm liền bình tĩnh lại.
Nàng ta ngẩng đầu liếc nhìn Sở Ngu, cũng phát giác bản thân đã mất khống chế, lập tức quay mặt đi, thấp giọng ừ một tiếng.
Trong phòng ngủ, Kim Ấu thấy Sở Ngu bước vào, vội vàng ở phía sau đóng cửa lại.
Sở Ngu mệt mỏi cực kỳ, tự rót một chén nước uống cạn một hơi, sau đó nằm vật xuống sập.
“Kim tỷ tỷ, tỷ nghe thấy rồi sao?”
Kim Ấu mím khóe miệng chần chừ gật đầu, cô nương và Trần cô nương đứng nói chuyện ngay bên ngoài phòng, nàng muốn không nghe thấy cũng khó.
Kim Ấu nín nhịn nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được nói: “Cô nương, vì nâng thiếp thất mà bức tử chính thê, vị Dung tướng quân này cũng thật là hồ đồ.”
Sở Ngu co chân gác cằm lên đầu gối, ngón tay nhàm chán vẽ vòng tròn trên đệm.
Nàng nhớ tới Lâm Hứa, Sở Ngu yên lặng nhắm mắt lại.
Những ngày lão thái thái đổ bệnh, Sở Ngu cùng Trần Tử Tâm vài ngày không đến tư thục, đợi lão thái thái chuyển biến tốt lên, nàng mới như thường lệ đi đến Tê Xuân viện tìm Dung Dao Dao.
Nàng mới biết, sau cái hôm Dung Đình chọc tức lão thái thái ngất xỉu, Dung Chính Huyên không nói hai lời liền mắng cho một trận, Ngọc thị ở bên cạnh hùa theo, đại để cũng là trách cứ hắn chọc lão thái thái đổ bệnh, ai ngờ lại bị Dung nhị công tử châm chọc mỉa mai một trận, cứ thế chọc tức Ngọc thị đến mức phát sốt cao cả một đêm.
Còn về việc hắn rốt cuộc đã nói những gì, Tê Xuân viện không một ai dám nói.
Sở Ngu đứng chờ bên ngoài Tê Xuân viện, nghe Dương ma ma hầu hạ bên người Ngọc thị quở trách Dung Đình, Dương ma ma lại nói: “Sở cô nương hôm nay không cần đợi đâu, tam cô nương đang khóc lóc trước mặt lão gia kia kìa. Hôm qua nàng tức quá đi tìm nhị công tử nói lý lẽ, suýt nữa bị ném xuống ao, sợ hết hồn rồi.”
Sở Ngu: “......”
Nàng vốn không muốn dính vào vũng nước đục này của Dung gia, nhấc chân định rời đi trước, nhưng dưới chân xoay một vòng, lại vòng trở lại.
“Dương ma ma, ta vào thăm cữu mẫu một chút vậy.”
Bề ngoài thì vẫn phải làm cho đủ.
Dương ma ma vui vẻ dẫn nàng đi vào: “Phu nhân hôm nay đã đỡ hơn một chút, đúng lúc Sở cô nương có thể bồi người trò chuyện.”
“Nương!”
Phía xa bỗng nhiên xông tới một nha hoàn mặc váy áo màu đỏ, vừa lau nước mắt vừa lao về phía Dương ma ma khóc lóc.
Sắc mặt Dương ma ma cứng đờ, vội vàng giơ tay chỉ cho Sở Ngu phòng của Ngọc thị, sau đó mới kéo nữ tử mặc váy đỏ đi đến dưới gốc cây.
Sở Ngu thu ánh mắt lại, hơi nhíu mày, Kim Ấu ghé vào tai nàng nói: “Nghe nói đó là nữ nhi của Dương ma ma, đang làm việc trong viện của đại công tử, ỷ vào việc Dương ma ma là lão ma ma thân cận bên cạnh Ngọc thị nên kiêu ngạo lắm.”
Sở Ngu nghe tai này lọt qua tai kia, những chuyện rắc rối trong tòa viện lớn này, nghe chỉ khiến người ta thêm phiền lòng.
Rẽ qua hành lang dài, Kim Ấu đang muốn giơ tay gõ cửa phòng ngủ của Ngọc thị, bỗng nhiên bên trong truyền đến vài tiếng quát khẽ, Sở Ngu lập tức nắm lấy cổ tay Kim Ấu.
“Dung Cẩn văn võ song toàn, lão gia đã tính toán để nó kế thừa gia nghiệp kế thừa quan chức! Ta chỉ có Dao Dao là nữ nhi duy nhất, nếu lại có thêm một tên Dung Đình, đến lúc chia gia sản Dung gia, Dao Dao có thể chia được mấy phần?”
Sở Ngu yên lặng cúi đầu, ánh sáng đậu trên mũi giày, nàng hơi lùi lại một bước, giấu mình vào trong bóng râm.
Ngọc thị tựa hồ đang nói chuyện với ma ma nào đó, ngưng một lát lại nhàn nhạt nói: “Dung Đình hiện giờ đắc tội lão thái thái, lại đắc tội lão gia, ngày sau ở Dung gia cũng chưa chắc đã có được cái gì, nhưng trong tay hắn lại nắm giữ toàn bộ gia sản của nhà ngoại......”
Ngọc thị u ám thở dài một hơi: “Nhiều gia nghiệp như vậy đặt vào tay một tên công tử ca bất cần đời, sớm muộn gì cũng phá sạch, không bằng sung vào Dung gia thì hơn......”
Sở Ngu ngẩng đầu lên, bị một tia nắng chiếu làm nheo mắt lại. Nàng rảo bước khẽ khàng xoay người, lặng lẽ rời khỏi bên ngoài phòng.
Mãi cho đến khi ra ngoài Tê Xuân viện nàng mới thở hắt ra một hơi, lại căn dặn Kim Ấu: “Kim tỷ tỷ, tỷ thay muội đi thăm cữu mẫu, cứ nói muội đột nhiên bị trẹo chân, lần tới sẽ lại đến thăm người.”
Kim Ấu há hốc miệng, cũng không biết nên nói cái gì cho phải. Vừa rồi ở ngoài phòng nàng nghe lọt tai mà tức giận không thôi. Vị đại phu nhân này, ngày thường thoạt nhìn không tranh không đoạt, làm việc cũng chu toàn giữ lễ, không ngờ lại là hạng người như vậy.
Không muốn đem đồ của Dung gia chia cho nhị công tử, lại đi vọng tưởng đồ của người khác, thật là tham lam không nói lý lẽ.
Dây dưa như vậy, nàng cũng lỡ mất giờ đến tư thục, dứt khoát đi dọc theo phía đông Tê Xuân viện tiến về phía trước. Không hiểu sao, trong đầu nàng cứ đan xen khuôn mặt của Ngọc thị và Hồ thị Lâm gia.
Sở Ngu dừng bước, nhếch khóe miệng cười cười.
Bọn họ cũng thật giống nhau, chẳng qua thủ đoạn của Ngọc thị so với Hồ thị càng cao minh hơn một chút, không tranh không đoạt, nói chuyện làm việc đều khiến người ta không soi ra được lỗi sai nào, ngay cả làm cữu mẫu, bà ta cũng diễn tròn vai một người cữu mẫu tốt.
Vũng nước của Dung gia lần này một chút cũng không cạn hơn Lâm gia, chỉ có ở bên cạnh lão thái thái mới là ổn thỏa nhất.
Nghĩ như vậy, Sở Ngu liền muốn trở về An Hỉ đường, không biết giờ này lão thái thái đã uống thuốc hay chưa.
Kết quả vừa ngước mắt lên, nàng liền nhìn thấy một đạo hồng y xẹt qua giữa lùm cây xanh.
Hồng y?
Cả cái Dung gia này, ăn mặc ngông cuồng như vậy, cũng chỉ có Dung Đình.
Không biết có phải xuất phát từ sự đồng tình hay không, Sở Ngu ma xui quỷ khiến lại đi về phía đó, mãi cho đến khi cách ngoài cửa không xa, nàng mới phát giác ra thì ra đây là từ đường của Dung gia.
Dung Đình thật sự bị Dung Chính Huyên phạt quỳ từ đường.
Có điều nói là quỳ, Sở Ngu cũng chẳng cảm thấy người này có chút tủi thân nào. Tên hạ nhân bên cạnh hắn đang trải đệm hương bồ trên mặt đất, quay người lục lọi mò mẫm nửa ngày —
Xách ra hai chiếc chén rượu tinh xảo cùng một vò rượu ngon.
Khóe miệng Sở Ngu giật giật: “......”
Cũng phải, Dung Đình sao có thể để bản thân phải chịu thiệt thòi được.
...
Chớp mắt đã đến cuối năm, ngoại trừ chuyện mấy ngày trước Dung Đình liên tiếp chọc tức ngất lão thái thái cùng đại phu nhân ra, mọi việc ở Dung gia đều êm ấm tốt đẹp.
Gần đến dịp năm mới, ngoài cửa lớn cũng treo lên đèn lồng màu đỏ, mà thân thích bạn bè lui tới Dung gia qua lại cũng không ít, sắp đạp bằng cả bậu cửa Dung gia rồi.
Trần Tử Tâm thường xuyên theo lão thái thái đến Tứ Quý viên tiếp khách, nàng ta hiện giờ đã mười lăm tuổi, người đến hỏi thăm chuyện hôn sự cũng không ít.
Sở Ngu ngày ngày trốn trong căn phòng nhỏ ở An Hỉ đường, vui vẻ hưởng sự thanh tĩnh.
Chỉ là người tới hôm nay chính là Ôn lão thái thái, bạn thân thời trẻ của lão thái thái. Nghe nói khi Dung gia còn làm kinh thương, hai nhà đã sống đối diện nhau.
Ôn lão thái thái nghe nói bên cạnh lão thái thái lại có thêm một đứa cháu gái ngoại, thân thiết muốn gặp mặt một chút. Sở Ngu nào có đạo lý không vâng lời, gọi Kim Ấu đến chải cho nàng một kiểu tóc tinh xảo, khoác thêm chiếc áo bông nhỏ màu phấn hồng liền đi.
Sở Ngu bước vào sảnh ngoài, liền mỉm cười gọi một tiếng: “Ôn nãi nãi mạnh giỏi.”
Ôn lão thái thái sửng sốt, nhìn khuôn mặt rạng rỡ như hoa của Sở Ngu, những nếp nhăn trên mặt đều giãn ra vì cười, liên tục khen ngợi: “Nữ oa oa này lớn lên xinh xắn quá, đợi hai năm nữa ngạch cửa nhà người đến cầu hôn chẳng phải sẽ bị giẫm gãy hay sao?”
Sở Ngu cong môi cười, đang muốn đáp lời thì đúng lúc này người của đại phòng bước tới. Dung Dao Dao nhảy nhót đến bên người lão thái thái: “Tổ mẫu, Dao Dao thỉnh an tổ mẫu.”
Lão thái thái cười mắng nàng ta đi đứng không đoan trang, cắt ngang lời còn nghẹn trong cổ họng của Sở Ngu. Nàng đành phải tạm thời lui sang một bên trước.
Nàng lúc này mới phát hiện ra, Dung Đình cũng tới.
Chân mày hắn lười nhác nhìn rủ xuống, khóe miệng như có như không nhếch lên một nụ cười khinh khỉnh, không đợi Dung Chính Huyên cùng Ngọc thị ngồi xuống trước, hắn đã tự mình chọn một chỗ trong góc ngồi xuống trước.
Vẫn là phong cách làm việc quen thuộc của hắn.
Dường như Sở Ngu đánh giá quá mức chăm chú, một ánh mắt cứ gắt gao dừng lại trên mặt Dung Đình. Giữa hàng mày của thiếu niên khẽ nhíu lại, hắn ngẩng đầu lên, vừa vặn chạm phải ánh mắt của Sở Ngu.
Hắn nhướng mày, làm như đang cười nhạo nàng.
Sở Ngu vô cùng phóng khoáng đón lấy ánh mắt của hắn, sau đó chậm rãi dời đi, nghiêm túc lắng nghe Ôn lão thái thái nói chuyện.
Nếu nàng không hiểu sai ý, ý tứ vừa rồi của Dung Đình đại loại là đang nói: “Ca ca lớn lên tuấn tú quá, không rời mắt được à?”
Sở Ngu buồn cười cong cong khóe miệng, không để lại dấu vết giơ tay dùng khăn tay khẽ che khuất nửa khuôn mặt.
Bỗng nhiên Ôn lão thái thái gọi nàng một tiếng: “Sở nha đầu mười ba tuổi rồi nhỉ?”
Sở Ngu thu hồi lại tâm tư, gật đầu với Ôn lão thái thái: “Hồi bẩm Ôn nãi nãi, tròn mười ba ạ.”
Dung Đình nghe vậy, cái đầu vốn đang rũ xuống cũng khẽ ngẩng lên, nương theo ánh mắt của mọi người nhìn qua, nha đầu này mười ba tuổi rồi?
Vậy thì cũng nhanh thật, lại qua hai năm nữa là đến tuổi nghị thân rồi.
Ôn lão thái thái cười cười, liền không nói gì thêm, lại tiếp tục cùng lão thái thái kể chuyện đứa cháu gái cũng vừa mới tròn mười ba tuổi của bà, bướng bỉnh vô cùng.
Trần Tử Tâm bất động thanh sắc vẫy tay gọi nha hoàn tới, nhẹ giọng nói: “Nhị ca ca không thích đậu đỏ, ngươi đem đĩa bánh đậu đỏ trước mặt huynh ấy lui xuống, đổi thành bánh phù dung.”
Sắc mặt Trần Tử Tâm cứng đờ, luống cuống sững sờ ở đó, dường như không biết phải ứng phó thế nào mới có thể giữ vẹn thể diện.
Sở Ngu yên lặng nuốt xuống một quả nho, cúi đầu thưởng thức chiếc khăn tay màu hồng nhạt thêu hoa phù dung, làm bộ như không nghe thấy chuyện xấu hổ vừa rồi.
Dung Đình thế này rõ ràng là nước chảy vô tình, một trái tim chân thành của Trần Tử Tâm đã gửi gắm sai người rồi, cũng là đáng thương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

