Mãi cho đến lúc tan học, Dung Đình cũng không xuất hiện.
Sở Ngu cắn nhẹ răng lên môi dưới, có chút ảo não, lẽ nào những lời nàng vừa nói thật sự làm tổn thương Dung Đình?
Rầm một tiếng —
Sở Ngu giật mình bừng tỉnh, nàng quay đầu nhìn lại, liền thấy Khâu Thường Thấm vẻ mặt kiêu căng đang cúi nhìn Trần Tử Tâm.
Trần Tử Tâm nắm chặt món đồ trong tay, hốc mắt đỏ hoe, cắn răng vừa sợ hãi vừa tức giận nói: “Đây là của ta.”
Khâu Thường Thấm bẻ từng ngón tay của Trần Tử Tâm ra: “Đây rõ ràng là của Dung Đình ca ca, sao lại ở chỗ ngươi?”
Trần Tử Tâm nhìn ngó xung quanh, thấy mọi người đều đang xem chuyện cười của mình, đột nhiên đẩy Khâu Thường Thấm ra, quệt nước mắt nói: “Ta nhặt được, còn chưa kịp trả lại huynh ấy!”
Nói rồi, Trần Tử Tâm lại nhìn chiếc nhẫn ban chỉ bị Khâu Thường Thấm đoạt lấy trong tay, quay đầu liếc Sở Ngu một cái, xấu hổ và giận dữ bỏ chạy.
Ánh mắt Sở Ngu dừng ở trong tay Khâu Thường Thấm, chiếc nhẫn ban chỉ kia vốn dĩ ở chỗ nàng, sau lại không biết vì sao lại không thấy tăm hơi, cho nên mỗi lần Dung Đình tìm nàng đòi đều bị nàng lấp liếm cho qua.
Không ngờ tới, lại ở chỗ Trần Tử Tâm.
Nhưng nàng ta nói là nhặt được sao?
Vậy nàng ta nhặt được cũng đã một khoảng thời gian rồi nhỉ?
—
Trần Tử Tâm vẫn luôn để ý Dung Đình, chuyện này cũng không phải không ai biết, nhưng đây là lần đầu tiên bị phơi bày ra ngoài, lại còn bị nhiều người nhìn thấy giằng co như vậy, nàng ta mất hết mặt mũi, một đường khóc lóc chạy về Dung gia.
Vừa vặn gặp Dung Đình mang theo một thân phảng phất mùi rượu trở về, Trần Tử Tâm đột nhiên dừng bước.
Dung Đình khẽ nâng mí mắt, từ bên cạnh đi lướt qua nàng ta, hoàn toàn không có ý định chào hỏi một tiếng.
Trần Tử Tâm sợ lát nữa Dung Dao Dao sẽ thêm mắm dặm muối nói hươu nói vượn với hắn, liền gọi Dung Đình lại, khụt khịt hai tiếng nói: “Nhị ca ca, muội, muội có lời muốn nói với huynh.”
Dung Đình mất kiên nhẫn dừng bước, hắn khó chịu nhất là tiểu cô nương khóc sướt mướt, Dung Nhị công tử cũng không biết dỗ người, mà cũng lười dỗ.
Trần Tử Tâm vừa mở miệng đã khóc nức nở, dáng vẻ tủi thân vô cùng: “Lần trước muội ở trên con đường nhỏ của An Hỉ đường nhặt được chiếc nhẫn ban chỉ phỉ thúy của Nhị ca ca, nhưng muội còn chưa kịp đưa cho huynh, muội không phải cố ý, hôm nay muội định trả lại, muội không phải ăn trộm......”
Dung Đình chớp chớp mắt rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn một chút, đối diện trên đường Sở Ngu cùng Dung Dao Dao đang tan học trở về, Dung Đình nhìn thấy nàng, mới hiểu chiếc nhẫn ban chỉ phỉ thúy mà Trần Tử Tâm nói là thứ đồ chơi gì.
Dung Dao Dao hồ nghi thò đầu nhìn hai người đang chắn trước cửa nói chuyện, nhỏ giọng nói với Sở Ngu: “Trần Tử Tâm khẳng định đang khóc lóc với Nhị ca ca, nói Khâu Thường Thấm bắt nạt người ta.”
Sở Ngu đến gần mới ngửi thấy mùi rượu trên người Dung Đình, trên khuôn mặt trắng nõn của nàng lộ ra chút không vui, hắn không tới tư thục, hóa ra là đi uống rượu.
Hại nàng còn áy náy hồi lâu.
Dung Dao Dao từ trong túi sách lấy ra chiếc nhẫn ban chỉ đưa cho hắn, còn đặc biệt cao hứng nói: “Nhị ca ca, Khâu tỷ tỷ bảo muội mang cho huynh, huynh đoán xem lấy từ đâu ra?”
Dung Đình thưởng thức vật tùy thân đã lâu không thấy này, bỗng nhiên cười một tiếng: “Lâm Sở Ngu, sao muội còn vu oan cho người khác?”
Sở Ngu cứng họng, ngẩng đầu khó hiểu nhìn hắn: “Đình ca ca nói cái gì cơ?”
Dung Đình bỗng nhiên tiến lại gần, cúi người nhìn thẳng vào đôi mắt Sở Ngu.
Một khuôn mặt tuấn tú bỗng nhiên kề sát tới, Sở Ngu theo bản năng lùi lại một bước, cau mày hỏi: “Đình ca ca nói cái gì?”
Dung Đình cong cong khóe mắt, ý cười lười nhác.
Trong lòng Sở Ngu đánh thót một cái, nàng tới Dung gia cũng đã nhiều ngày, số lần gặp được Dung Đình nói nhiều không nhiều, nói ít cũng không ít.
Nhưng mỗi lần Dung Đình lộ ra vẻ mặt như vậy, hơn phân nửa là muốn trêu chọc người ta.
“Chiếc nhẫn ban chỉ này, không phải muội trộm từ chỗ ta sao?”
Sở Ngu không ngờ hắn thật sự mở to mắt nói dối, đang muốn mở miệng phản bác, Dung Đình lại nói: “Sao lại còn vu oan người khác ăn trộm đồ?”
“Tiểu nha đầu, tâm tư của muội thật xấu xa nha.”
Sở Ngu lén siết chặt nắm tay buông thõng bên người, có chút tức giận, hùa theo lời hắn nói: “Ta trộm từ chỗ Đình ca ca, sao lại còn để Đình ca ca biết được chứ?”
Dung Dao Dao thấy tình thế hai người không đúng, vội tìm cái cớ liền chuồn mất.
Trần Tử Tâm do dự một lát, không ngờ sự việc lại biến thành thế này, nàng ta cũng không muốn để Nhị ca ca làm khó Sở Ngu.
Chuyện này, vốn dĩ cũng là Khâu Thường Thấm sai.
Dung Đình lười biếng tựa lưng lên cửa: “Muội nói muội ăn trộm thì cứ ăn trộm, sao lại còn để ta phát hiện ra?”
Sở Ngu: “......”
Cùng kẻ càn quấy thì hết cách nói đạo lý, nàng cạn lời cứng họng, ngước mắt liếc Dung Đình một cái.
Dung Đình hất cằm chỉ về phía Trần Tử Tâm: “Muội xem, bắt nạt người ta thê thảm thế kia, thật khiến người ta đau lòng.”
Trần Tử Tâm đang muốn giải thích thì lời nói nghẹn lại trong cổ họng, lồng ngực đột nhiên nảy lên vài cái.
Nàng ta kéo kéo tay áo Sở Ngu, thiếu tự tin nói: “Thôi, muội đừng chọc Nhị ca ca tức giận nữa.”
Hôm đó Sở Ngu bị Trần Tử Tâm kéo đi, chuyện này rốt cuộc cũng không làm ầm ĩ lên, chỉ là nàng ở chỗ Dung Đình phải chịu thiệt thòi rước bực vào người thôi, cũng chẳng tính là gì.
Sở Ngu ăn cơm xong liền không nhắc lại việc này nữa, tự mình trở về phòng ngủ.
Nàng ngồi xuống cẩn thận cân nhắc một chút, ban nãy, Dung Đình là đang bất bình thay cho Trần Tử Tâm sao?
Nghĩ như vậy, hình như đúng thế thật, hèn gì lại trút giận lên người nàng.
Nhìn dáng vẻ mừng thầm ban nãy của Trần Tử Tâm, Sở Ngu đè phẳng khóe miệng, thôi bỏ đi.
Kim Ấu đẩy cửa ra, âm thanh ồn ào ầm ĩ bên ngoài truyền vào.
Sở Ngu nhìn thoáng qua ngoài cửa sổ, hình như là người của An Hỉ đường tới.
Nàng đến Dung gia lâu như vậy, còn chưa bao giờ thấy An Hỉ đường có khách tới cả.
Kim Ấu ôm lò sưởi tay đi tới, nhét vào trong ngực Sở Ngu: “Cô nương, lão thái thái đang bàn chuyện hôn sự cho Nhị công tử đấy, Nhị công tử cũng tới rồi.”
Trong lòng Sở Ngu kinh ngạc, ngoại tổ mẫu làm mai cho Dung Đình sao? Nàng còn tưởng rằng, ngoại tổ mẫu có ý gả Trần Tử Tâm cho Dung Đình.
Hay là bà không biết tâm ý của Trần Tử Tâm?
Sở Ngu đẩy cửa bước ra ngoài, ngay ở chỗ này vẫn có thể nghe thấy âm thanh náo nhiệt ở sảnh ngoài.
Cô nương nhà kia họ Lý, là con gái của chủ tiệm thuốc lớn nhất kinh thành, nghe nói hiểu biết chút y lý, cũng coi như là tài nữ.
Quan trọng là cô nương kia dịu dàng đáng yêu, đối nhân xử thế lễ phép, lão thái thái rất thích, cũng muốn một người con dâu có tính tình này để kìm hãm Dung Đình, làm hắn thu liễm lại tính khí.
Trần Tử Tâm từ viện trước đi tới, bước chân vội vàng đi về phía hậu viện, mới chạy bước nhỏ được vài bước liền đụng phải Sở Ngu đang đứng trên hành lang dài.
Hai người nhìn nhau, đều sửng sốt.
Sở Ngu dời ánh mắt nhìn sang nơi khác, giả vờ không thấy bộ dạng chật vật của Trần Tử Tâm, Trần Tử Tâm mất tự nhiên gạt nước mắt, quay đầu liền đi vào phòng mình.
Tề ma ma đi tới gọi người, đại khái là biết trong lòng Trần Tử Tâm không thoải mái, nên chỉ gọi Sở Ngu qua đó: “Lão thái thái đang tiếp khách ở sảnh ngoài, muốn Sở cô nương cũng qua đó gặp mặt, dù sao sau này cũng thường xuyên qua lại.”
Sở Ngu thống khoái đồng ý, nhưng còn chưa tới sảnh ngoài, bên trong bỗng nhiên ầm ĩ cả lên.
Dao Trúc - người hầu hạ bên cạnh lão thái thái - từ bên trong lao ra, sau khi nhìn thấy Tề ma ma liền hoảng loạn nói: “Lão thái thái ngất đi rồi, Tề ma ma, bà mau vào xem một chút đi!”
Sở Ngu sững sờ, Tề ma ma đã vội vàng rảo bước vào sảnh ngoài.
Dao Trúc ở bên ngoài chờ đại phu tới, mang theo tiếng khóc nức nở nói: “Nhị công tử cũng thật không ra gì, nào có ai làm con trai như hắn chứ......”
Sở Ngu dừng lại bên ngoài rèm cửa một chút, rồi vén rèm bước vào trong, chỉ thấy lão thái thái đã được đỡ lên sập, nhắm mắt thở phì phò, nhưng vẫn khăng khăng muốn nói cho hết lời: “Được, được, về sau thân già này của ta, mặc kệ chuyện của ngươi!”
Dung Đình đứng cạnh chiếc bàn nhỏ, trước tiên liếc mắt nhìn Sở Ngu vừa bước vào, sau đó lại quay đầu tiếp tục nghe lão thái thái nói chuyện.
Người Lý gia đã sớm nghe nói Nhị công tử Dung gia là kẻ không đứng đắn, không ngờ hắn lại có thể trực tiếp từ chối chuyện liên hôn của hai nhà, lại càng không nể nang chút mặt mũi nào cho cô nương Lý gia bọn họ.
Lý Phù đỏ bừng hai mắt đứng ở một bên, lôi kéo tay mẫu thân nàng: “Nương, bỏ đi, vốn dĩ cũng chỉ là đến thăm Dung tổ mẫu, cũng, cũng đâu còn chuyện gì khác......”
Trong lòng Lý thị đang nín nhịn cục tức, cảm thấy hôm nay đến đây bị Dung gia nhục nhã, nhưng nhìn thấy Dung lão thái thái đều bị cháu trai chọc cho tức ngất đi, cũng không tiện đổ thêm dầu vào lửa, liền kéo Lý Phù rời đi.
Khi đi ngang qua Sở Ngu, ánh mắt Lý Phù dừng trên người nàng một cái chớp mắt, hai người nhìn nhau gật đầu, Lý Phù vội vã rời đi.
Dung Đình thong thả ung dung ngồi xuống, nhấp một ngụm chén nước trà vừa nãy chưa hề động tới, trên mặt tuyệt nhiên không hề có vẻ áy náy: “Tổ mẫu, lúc trước mọi người muốn nâng Ngọc thị lên làm bình thê, muốn mẫu thân đang mang thai của ta gật đầu đồng ý, đã hứa hẹn với ngoại tổ phụ ta những gì?”
Lão thái thái gắng gượng mở mí mắt, nhìn Dung Đình hồi lâu mà nửa câu cũng không thốt nên lời.
Sở Ngu bước tới, cùng Tề ma ma đỡ lão thái thái, liền nghe lão thái thái nói: “Nhưng nếu ngươi đã trở về Dung gia, thì phải giữ quy củ của Dung gia, công danh cha ngươi đánh đổi trên lưng ngựa, lẽ nào muốn hủy hoại trong tay ngươi!”
Cạch một tiếng, chén trà nhỏ trên tay Dung Đình bị đặt mạnh xuống bàn.
Hắn phủi phủi chút bụi trên y phục, từ từ đứng dậy: “Vậy mẫu thân ta, liền xứng đáng vì cái công danh của Dung gia mà đi vào chỗ chết sao?”
Sắc mặt lão thái thái càng thêm khó coi, nhưng Dung Đình lại được nước làm tới tiến lên vài bước, từ trên cao nhìn xuống lão thái thái.
Tề ma ma sợ Nhị công tử sẽ động thủ, còn đứng ra che chắn một chút.
Dung Đình nhếch khóe miệng: “Tổ mẫu à, lúc trước khi mẫu thân ta gả cho Dung Chính Huyên, ông ta chẳng qua chỉ là một tên lính quèn nghèo túng, phất lên rồi, lập công rồi, liền lôi kéo Ngọc gia làm chỗ dựa, ép mẫu thân ta phải nâng Ngọc thị lên làm bình thê.”
Dung Đình khựng lại một chút, khẽ cười một tiếng: “Ồ, sau đó bà ấy chết rồi, vì kẻ phụ bạc Dung Chính Huyên kia mà buồn bực u uất, chậc, thế là mất.”
Ngọc thị có thể nâng lên làm bình thê, nhưng đứa trẻ trong bụng Lộ thị, sau này phải là người của Lộ gia, kế thừa gia nghiệp Lộ gia.
Dung Chính Huyên lúc ban đầu không đồng ý, đứa con của Dung Chính Huyên hắn, sao có thể để bên ngoài nuôi dưỡng, vẫn là lão thái thái thuyết phục ông ta, nói đợi sau này mọi chuyện êm xuôi, lại đón đứa trẻ kia về.
Kết quả lần chờ đợi này, thoắt cái đã là bảy năm.
Lộ thị sau khi sinh hạ Dung Đình thân thể liền vẫn luôn không được tốt, trở lại Dung gia lại bị khinh bạc, nhìn Ngọc thị cũng chướng mắt, cuối cùng buồn bực u uất mà chết, yêu cầu duy nhất trước khi chết, chính là đem đứa trẻ đang ở Lộ gia đón trở về.
Năm ấy Dung Đình mới tròn bảy tuổi, Lộ lão gia tử cũng vừa qua đời, Lộ gia đang lo liệu tang lễ lớn.
Chính lúc này, người của Dung gia tới.
“Tổ mẫu, ngài nói xem dựa theo giao ước của hai nhà Lộ - Dung khi trước, chuyện hôn nhân đại sự này của ta, ngài cũng không làm chủ được đâu nhỉ?”
“Ngài không nói, ta liền đang nghĩ xem có thể đem cái công danh đổi lấy trên lưng ngựa của Dung gia này phá cho tan tành hay không, để mẫu thân ta dưới suối vàng cũng được vui vẻ.”
Lão thái thái nghẹn một ngụm khí, hai mắt tối sầm lại ngất lịm đi.
Sở Ngu luống cuống tay chân giúp Tề ma ma đỡ người dậy, tâm tư lại đã sớm bay xa.
Nàng đăm chiêu nhìn lướt qua Dung Đình, hèn gì hắn giống như có thù oán với Dung gia vậy, không hòa hợp với bất kỳ ai.
Hóa ra, cũng là Dung gia nợ hắn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
